Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Niệm Tư nhanh nhẹn thái thịt heo, cải trắng cùng đậu que, rồi đưa cho Giang Thành mang đi rửa sạch.
Sau khi nhóm lửa, cô thả từng miếng thịt heo đã cắt vào chiếc nồi sắt đen bóng, lập tức vang lên tiếng xì xèo giòn giã, nghe thôi cũng đủ khiến người ta thấy bụng cồn cào.
Khỏi phải nói, ở cái niên đại này, thịt heo khi được rán trên chảo sắt lại tỏa ra một mùi hương thơm nức, đậm đà gấp mấy lần so với thịt heo ở đời sau.
Ngay cả Giang Niệm Tư, vốn tự nhận mình không hề thích ăn mỡ heo, cũng bị hương thơm ấy quyến rũ đến mức cổ họng khô khốc, nuốt nước miếng liên tục.
Cô còn như vậy thì huống chi những người trong nhà, vốn đã quen sống kham khổ, quanh năm hiếm khi được ngửi thấy mùi thịt.
Giang Thành đứng gần đó, vừa hít hà vừa nhìn chằm chằm vào nồi, đôi mắt sáng rực như thể sắp phát ra ánh lửa.
Trong khi đó, ở gian chính, Đinh Hồng Mai và Giang Đậu Đậu vẫn đang bận rộn làm việc, nhưng chỉ cần mùi hương kia len lỏi đến, cả hai cũng không kìm được mà nuốt nước miếng ừng ực.
Cái mùi béo ngậy, thơm lừng ấy chẳng khác nào một sự cám dỗ ngọt ngào, khiến ai nấy đều ngóng trông đến giây phút được nếm thử.
Giang Đậu Đậu ngửa đầu nhìn Đinh Hồng Mai: “Mẹ, thịt heo thơm quá đi.”
Đinh Hồng Mai cũng thèm lắm rồi, nhưng sẽ không thể hiện ra trước mặt trẻ con, giả vờ tức giận mà đánh con trai một cái, hung ác nói:
“Lúc nào cũng chỉ biết ăn, con phải nhớ kĩ, đây là chị con mua, chị con khổ cực làm việc còn mua đồ ăn ngon về nhà, về sau trưởng thành, con phải đối xử tốt với chị, không thể để người khác bắt nạt chị con, biết chưa?”
Giang Đậu Đậu từ nhỏ đã được dạy dỗ như vậy, sớm quen rồi.
Nhóc gật mạnh đầu, nắm tay nhỏ mà thề: “Sau này Đậu Đậu chắc chắn sẽ bảo vệ chị.”
Sau khi ép hết tóp mỡ, Khương Niệm Tử mới lấy mỡ ra khỏi nồi.
Cho phần dầu còn lại trong chảo vào chậu và rắc một ít muối.
Hành gừng tỏi bắn tung trong dầu, sau đó mới bỏ đậu que vào xào.
Ba món ăn vô cùng đơn giản, hấp dẫn cả nhà thèm chảy nước miếng.
Trong nhà còn một chút gạo, đó là để dành tết ăn, cũng bị Giang Niệm Tư lấy ra nấu.
Việc này làm Đinh Hồng Mai xót của không thôi.
Nhưng thấy con gái vui vẻ tươi cười lại không nỡ nói.
Ba món ăn đơn giản bưng lên bàn, nhưng còn phong phú hơn cả ăn tết.
Giang Thành đưa cải trắng xào mỡ heo vào miệng, vui mừng đến trợn cả mắt.
Ngon đến thế sao?
Có lẽ chính vì có mùi thịt nên món nào cũng hấp dẫn.
Giang Niệm Tư tới nơi này cũng đã vài ngày, lần đầu tiên cô cũng ăn hai chén cơm.
Giang Đậu Đậu ăn hết hai chén cơm.
Đinh Hồng Mai nhìn mà đau lòng, đây là cơm gạo đó.
Giang Niệm Tư ăn xong, thấy Đinh Hồng Mai còn bưng chén cơm thứ nhất, chỉ ăn cải trắng, trong lòng hiểu rõ, biết bà ấy muốn để dành đồ ăn lại cho con cái.
Cô trực tiếp cầm đũa lên, gắp cho Đinh Hồng Mai vài đũa tóp mỡ và đậu que.
“Đừng đừng đừng, đủ rồi đủ rồi.” - Đinh Hồng Mai kêu thất thanh.
Giang Niệm Tư nhìn bà, cười tít mắt: “Mẹ, mẹ cứ ăn thoải mái đi, bây giờ Tư Tư đã có thể kiếm tiền, sau này con nhất định khiến cho mọi người có cuộc sống tốt hơn, mẹ yên tâm đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


