“Đúng vậy! Vị trí công nhân chính thức của em gái tôi rốt cuộc đã bị ai lấy mất?”
“Năm đó công việc của em gái tôi là do chính ông cụ nhà tôi sắp xếp, là công nhân chính thức đàng hoàng!”
Khó giải quyết rồi!
Nhà máy cơ khí là một nhà máy lâu năm, rất nhiều công nhân hiện tại là con cháu của thế hệ công nhân trước.
Nhà máy có đầy đủ các cơ sở riêng, từ nhà trẻ đến phòng y tế, rất nhiều gia đình từng có công lao với nhà máy trong thời kỳ khó khăn nhất.
Thư Mạn hy sinh ngay tại vị trí công tác, xét ở bất kỳ phương diện nào thì Diêu Thư Lạp, với tư cách là người con duy nhất đã trưởng thành đều có quyền tiếp nhận vị trí của mẹ.
Huống chi Diêu Thư Lạp còn tốt nghiệp cấp ba, xét cả về trình độ học vấn lẫn các điều kiện khác đều rất phù hợp.
Thế nhưng một năm đã trôi qua, Diêu Thư Lạp vẫn chưa được vào nhà máy tiếp nhận công việc.
Trong khi đó, Tống Ngọc Linh, người đã làm công nhân tạm thời suốt năm năm lại đột nhiên được chuyển thành công nhân chính thức vào năm ngoái...
Diêu Thư Lạp biết rất rõ, chuyện Tống Ngọc Linh tiếp nhận vị trí của Thư Mạn là do Diêu Quốc Hoa đứng ra chạy chọt.
Hai người bọn họ kết hôn dưới danh nghĩa sẽ cùng nhau chăm sóc ba đứa con của Thư Mạn.
Lúc đó, chuyện giữa hai người vẫn chưa bị phanh phui.
Người trong nhà máy cho rằng là hai gia đình không trọn vẹn muốn ghép lại với nhau, cùng sống cho tốt những ngày tháng sau này...
Các lãnh đạo nhà máy cũng nghĩ Diêu Quốc Hoa đã có sắp xếp khác cho Diêu Thư Lạp nên mới đồng ý chuyển Tống Ngọc Linh thành công nhân chính thức.
Nhưng bây giờ...
Giám đốc Lưu và các vị lãnh đạo hiểu, chuyện này đổi thành người khác đứng ra làm ầm ĩ e là chẳng có tác dụng, nhưng ba chị em Diêu Thư Lạp thì khác.
Ba chị em không làm lớn chuyện, lựa chọn nhẫn nhịn cho qua thì mọi chuyện coi như xong.
Trước đây, trong nhà máy từng có người bán suất tiếp nhận công việc của mình cho người khác.
Chỉ cần ngoài mặt không có vấn đề gì là được.
Bây giờ, ba chị em Diêu Thư Lạp đã đứng ra đòi lại công bằng.
Giám đốc Lưu và mấy vị lãnh đạo nhà máy nhìn nhau, chỉ bằng ánh mắt đã nhanh chóng trao đổi ý kiến.
Chuyện này không dễ xử lý...
Ý của Diêu Thư Lạp đã quá rõ ràng.
Cô muốn Tống Ngọc Linh mất vị trí công nhân chính thức.
“Thư Lạp à, có một số chuyện cháu không biết. Thông tin của mỗi công nhân chính thức trong nhà máy đều phải báo lên cấp trên để lưu hồ sơ.
Chuyện này...
Cháu xem có thể nghĩ đến một phương án bù đắp khác được không?” Giám đốc Lưu thử khuyên Diêu Thư Lạp.
Hiện giờ, cách duy nhất là thuyết phục Diêu Thư Lạp không tiếp tục làm lớn chuyện.
Không dỗ được cô, để ba chị em và nhà họ Thư tiếp tục làm ầm lên thì chuyện này chắc chắn chưa thể kết thúc.
Bây giờ, chuyện Diêu Quốc Hoa và Tống Ngọc Linh dan díu với nhau từ khi Thư Mạn còn sống đã truyền đi khắp nơi.
Diêu Thư Lạp tiếp tục truy cứu, chẳng hạn như ai là người làm thủ tục chuyển Tống Ngọc Linh thành công nhân chính thức?
Lý do chuyển chính thức là gì?
Chỉ tiêu đó từ đâu mà có?
Một khi làm lớn chuyện, cả một chuỗi người sẽ bị liên lụy, thậm chí còn phải chịu phê bình.
Đây không phải chuyện bỏ ra hai ba trăm tệ là có thể giải quyết, mà là một vị trí công nhân chính thức!
“Diêu Thư Lạp, tôi được chuyển thành công nhân chính thức là nhờ năng lực của chính mình, không liên quan gì đến mẹ cô!” Tống Ngọc Linh đứng bật dậy.
Diêu Thư Lạp cười khẩy: “Thật sao? Năng lực của bà?”
“Bà có năng lực gì?”
“Năng lực quyến rũ chồng người khác hay năng lực cướp chồng của sư phụ mình?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



