Chủ tịch công đoàn hiểu ý, xem ra từ nay công việc của mình lại có thêm một đầu việc.
Giải quyết xong chuyện này, giám đốc Lưu thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra chuyện này đâu khó giải quyết đến thế!
Diêu Quốc Hoa ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng không xử lý nổi?
Giám đốc Lưu càng lúc càng bất mãn với Diêu Quốc Hoa.
Ông liếc Diêu Quốc Hoa một cái, không khỏi khẽ trừng mắt.
“Thư Lạp, chuyện trợ cấp tạm thời quyết định như vậy. Tiếp theo cháu còn yêu cầu gì nữa không? Cháu nói tiếp đi.”
Sau khi Diêu Thư Lạp đưa ra yêu cầu đầu tiên, cậu cả Thư yên tâm.
Lúc đầu ông còn lo Diêu Quốc Hoa nói vài câu khiến Thư Lạp mềm lòng thì sao.
Bây giờ xem ra...
Ha ha, không cần ông phải lo nữa.
Cậu cả Thư thong thả nhấp một ngụm trà do người của văn phòng giám đốc mang tới.
Diêu Thư Tâm và Diêu Thư Lực cũng nhìn chị gái mình.
Chị gái hình như... đã khác trước rất nhiều.
Diêu Thư Lạp hít sâu một hơi rồi lại nhìn giám đốc Lưu.
“Giám đốc Lưu, yêu cầu thứ hai của cháu là Diêu Quốc Hoa phải trả tiền cấp dưỡng hằng tháng.”
“Đương nhiên, không phải cấp dưỡng cho cháu.”
“Cháu đã hai mươi tuổi rồi, tự mình có thể nuôi sống bản thân. Nhưng em trai em gái cháu thì khác, các em vẫn còn nhỏ, chưa thành niên.”
“Sau Tết, Thư Tâm mới mười lăm tuổi tính theo tuổi mụ, Thư Lực mới mười tuổi.”
“Các em còn phải đi học, còn phải ăn uống. Là chị gái, cháu có trách nhiệm chăm sóc các em, chỉ là năng lực của cháu có hạn, cháu sợ mình không thể chăm sóc tốt cho các em.”
“Cho nên, cháu yêu cầu Diêu Quốc Hoa hằng tháng phải trả tiền cấp dưỡng cho Thư Tâm và Thư Lực.”
“Ngoài ra, tiền học của hai em cùng những khoản chi phát sinh trong trường hợp đột xuất, Diêu Quốc Hoa phải gánh một phần tương ứng.”
“Giám đốc Lưu, yêu cầu này của cháu có quá đáng không?”
“Không thể vì Diêu Quốc Hoa lấy vợ khác, đi nuôi con người khác mà mặc kệ con ruột của mình được chứ!” Diêu Thư Lạp nói từng câu từng chữ.
Diêu Quốc Hoa còn chưa kịp mở miệng, giám đốc Lưu đã lên tiếng trước.
“Không quá đáng, đây là điều đương nhiên!”
Diêu Thư Lạp không cần suy nghĩ, nói ngay con số mình đã tính từ trước.
“Một phần ba tiền lương cộng tiền thưởng của ông ta.”
“Thư Tâm và Thư Lực càng lớn thì chi tiêu càng nhiều, ăn mặc ở đi lại đều cần tiền.”
“Con trai đang lớn ăn sập cả nhà, cháu yêu cầu Diêu Quốc Hoa mỗi tháng trả một phần ba tiền lương cộng tiền thưởng, không hề quá đáng.”
Không đợi Diêu Quốc Hoa lên tiếng, giám đốc Lưu đã nhìn sang trưởng phòng tài vụ.
“Hiện giờ mỗi tháng Diêu Quốc Hoa nhận bao nhiêu tiền?”
“Bảng lương tháng này đã làm xong rồi, tổng cộng là 59 tệ, trong đó có 5 tệ tiền thưởng.” Trưởng phòng tài vụ báo.
Giám đốc Lưu nhanh chóng tính nhẩm.
“Năm mươi chín tệ, một phần ba là mười chín tệ sáu hào sáu xu sáu ly, làm tròn là mười chín tệ sáu hào bảy xu.”
“Thế này đi, mỗi tháng cứ trả hai mươi tệ.”
“Hai đứa trẻ, một tháng hai mươi tệ tiền sinh hoạt không nhiều.”
“Nhà máy sẽ lập văn bản, hai bên cùng ký tên.”
“Sau này khỏi phải tranh cãi.”
“Giám đốc Lưu, là một phần ba tiền lương cộng tiền thưởng, trả cho đến khi đủ mười tám tuổi.” Diêu Thư Lạp sửa lại.
Giám đốc Lưu vừa định nói chẳng phải chỉ có hai mươi tệ thôi sao...
Rồi ngay sau đó, ông chợt hiểu ra.
Hiện giờ Diêu Quốc Hoa nhận 59 tệ một tháng, sau này thâm niên tăng lên, công việc trong nhà máy nhiều hơn, tăng ca nhiều hơn, tiền lương chắc chắn sẽ cao hơn bây giờ.
Sau này nhận 70 tệ thì sao? 80 tệ thì sao? Thậm chí còn nhiều hơn nữa thì sao?
Đầu óc con bé lớn nhà họ Diêu lanh lẹ ghê!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)