Mẹ Lâm chẳng còn cách nào khác, bà trừng mắt nhìn mấy đứa cháu đang chạy nhảy lăng xăng trên thùng máy kéo, quát chúng ngồi yên rồi mới lồm cồm leo lên.
Chiếc máy kéo này vốn thường xuyên nhận chở khách thuê nên trên thùng xe có đặt sẵn mấy cái ghế gỗ nhỏ. Anh hai Lâm và chị dâu hai bế hai đứa con gái ngồi lên đùi, anh cả Lâm cũng giữ chặt đứa con trai đang phấn khích trước ngực. Đường xá gồ ghề lồi lõm, nếu không ngồi vững thì rất dễ bị hất văng ra ngoài.
Thực tế thì đường lớn không bằng phẳng, ngồi máy kéo xóc nảy đến ê ẩm cả người, chẳng êm ái gì cho cam. Thế nhưng ai nấy đều thích, vì được ngồi máy kéo về làng là chuyện vô cùng hãnh diện!
Rời nhà con rể, cả gia đình được ngồi trên máy kéo, mặt mày ai nấy đều rạng rỡ, đến cả bố Lâm cũng cười hớn hở.
Cậu út nhà họ Lâm vốn nói nhiều, hôm nay chơi đùa với đám nhóc Từ Quốc Hoa đã hỏi han được bao nhiêu chuyện ở thôn Hướng Dương, giờ cứ thế hấp tấp kể lại cho cả nhà nghe...
Sau khi lần lượt tiễn hết khách khứa, mấy bà cô hàng xóm ở lại giúp thu dọn. Mẹ Từ chia bớt những món đồ ăn chín chưa đụng đũa cho họ mang về. Đây vốn là lệ cũ, bà cũng thường xuyên đi giúp nấu cỗ cho nhà người khác như vậy.
Riêng bàn ghế mượn tạm đều có viết tên chủ nhân bên dưới, chỉ cần sáng sớm mai mang trả lại là xong.
Bố Từ ngày thường bị vợ quản rất nghiêm, trong túi lại chẳng có mấy đồng nên đã lâu rồi không được uống rượu thỏa thuê như vậy. Hôm nay nghe được bao nhiêu lời hay ý đẹp, ông say đỏ cả mặt, mang theo mùi rượu nồng nặc gọi tất cả người lớn vào nhà chính.
"Cất nóc xong rồi thì việc còn lại không bao nhiêu nữa. Lợp ngói, lắp cửa sổ đều nhanh thôi, chỉ có bức tường bao quanh nhà vợ chồng thằng ba là phải nhờ thợ làm thêm vài ngày nữa."
"Hôm nay cũng thu được một ít tiền mừng, trừ đi các khoản chi phí cỗ bàn thì nhà mình còn dư lại khoảng 400 đồng. Bố chia đều cho mỗi nhà một trăm đồng làm vốn liếng làm ăn. Số tiền này không tính là nhiều, nhưng cũng chẳng phải ít đâu. Trong thôn này khối nhà lúc ra ở riêng chỉ mang theo được mấy bộ bát đũa thôi đấy."
"Nhà cửa cũng đã dựng xong cho các anh các chị rồi, tuy không phải nhà lớn gì nhưng lão già này cũng đã cố hết sức để các con không phải chịu đói! Từ nay về sau, cứ nhìn vào sức mình mà nỗ lực để xây dựng cuộc sống cho tốt..."
Bố Từ ngày thường vốn ít nói, nay uống rượu vào nên có phần dông dài. Thế nhưng mọi người đều im lặng lắng nghe, không ai ngắt lời. Trong lòng ai nấy đều thấy cay cay sống mũi, ngay cả mẹ Từ hốc mắt cũng đã đỏ hoe.
"Vợ chồng anh cả có hai đứa con trai, con phải bỏ sức ra mà làm lụng, không thì sau này lấy gì mà chia cho bọn trẻ? Vợ chồng anh hai tuy chỉ có một mụn con trai, nhưng càng phải nuôi dạy cho nó tử tế..."
Nghe nhắc đến tên mình, vợ chồng anh cả và anh hai đều lí nhí vâng dạ.
Bố Từ quay sang nhìn vợ chồng thằng ba, ông im lặng một hồi lâu vì không biết phải dặn dò điều gì. Ngày thường mắng chửi, dạy bảo cũng đã nói hết sạch rồi, giờ có lặp lại thì cũng chỉ bấy nhiêu đó thôi.
Từ Đông Thăng thấy vậy liền chủ động lên tiếng: "Bố, con biết bố định nói gì rồi, bố không cần phải mở lời nữa đâu. Bố cứ yên tâm đi, con chắc chắn sẽ không để vợ con mình phải chết đói đâu."
Mẹ Từ định hừ một tiếng, không xuống ruộng làm lụng thì lấy cái gì mà nuôi thân? Thế nhưng vừa nghe thằng út mở miệng, bà đã không khỏi bất ngờ.
"Cứ nhìn theo phía anh cả, anh hai mà tính, sau này mỗi năm vợ chồng con với Lâm Tuệ sẽ biếu bố mẹ mỗi người một trăm cân lương thực và 20 đồng bạc, hoặc là đưa thẳng 50 đồng để bố mẹ tự đi mua lương thực. Mỗi năm số tiền này sẽ tăng thêm 10 đồng, bố mẹ chỉ việc nằm hưởng phúc thôi."
Đây chính là mức tiền phụng dưỡng mà Lâm Tuệ đã bàn bạc với chồng tối qua và cảm thấy phù hợp nhất. Hiện tại số tiền này trông có vẻ nhiều, nhưng sau này tiền nong rồi cũng sẽ mất giá dần.
Hai nhà anh cả và anh hai vốn chưa tính đến chuyện phụng dưỡng, vì bố mẹ hiện giờ mới ngoài 50, sức khỏe vẫn còn rất tốt.
Nhưng Lâm Tuệ nghĩ rằng, đã ra ở riêng thì phải gánh vác trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ. Không thể đợi đến khi các cụ thực sự không còn sức làm lụng mới mở miệng đòi con cái nuôi. Phận làm con chủ động tận hiếu thì người già mới có thể thuận tình thuận lý mà an hưởng tuổi già.
Lâm Tuệ cũng không muốn khiến hai nhà kia bất mãn, nhưng báo hiếu vốn không phải chuyện để tị nạnh hay so bì. Thà rằng cứ dứt khoát một lần, nói rõ ràng ngay từ đầu cho xong.
Quả nhiên, lời này của Từ Đông Thăng vừa dứt, sắc mặt của chị dâu cả và chị dâu hai liền sầm xuống. Chẳng qua trong hoàn cảnh này, không thể xen miệng vào.
Từ Quang Tông và Từ Diệu Tổ liếc nhìn nhau một cái, sau đó cũng đồng tình.
"Con thấy thế cũng được."
"Con cũng không có ý kiến gì."
Nỗi bực dọc trong lòng mẹ Từ tan biến, tóm lại là bà cũng không uổng công nuôi nấng mấy thằng con trai này.
"Các con có lòng như thế là tốt rồi, mẹ với bố các con hiện giờ vẫn còn làm được, chuyện phụng dưỡng cứ để sau này hãy hay. Vợ chồng các con cũng vừa mới ra ở riêng, tiền nong chắc còn đang túng thiếu, chưa cần phải vội vã tận hiếu ngay đâu."
Bố Từ cũng gật đầu tán thành: "Chuyện này cứ để sau đi."
Lâm Tuệ không bày tỏ thêm thái độ gì nữa, dẫu sao có muốn biếu tiền cũng phải đợi sang năm.
Chị dâu cả và chị dâu hai lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đúng là không làm chủ gia đình thì chẳng biết củi gạo mắm muối đắt đỏ thế nào. Nhà thằng ba hiện giờ chưa phải nuôi con mọn nên trong tay còn dư dả đôi chút, chứ hai nhà các chị, lũ trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn mà chưa giúp được việc gì, lấy đâu ra nhiều tiền phụng dưỡng đến thế?
Thật tình, muốn làm hào phóng thì cứ việc, chứ đừng có kéo cả các chị vào cuộc...
Mẹ Từ lấy ra mấy xấp tiền đã đếm kỹ, có tiền lẻ và cả những tờ "đại đoàn kết" (tờ 10 đồng) được buộc chặt bằng dây thun, mỗi nhà nhận một bó nhỏ.
Sau khi xác nhận mọi thứ xong xuôi, ai nấy đều trở về phòng mình để nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục công việc ở nhà mới.
Cái nắng hanh vàng của mùa thu bắt đầu phát huy uy lực, dù đã sang tháng 10 mà trời vẫn nóng hầm hập.
Lúc xây nhà còn có thể mặc áo ba lỗ hở cánh tay cho mát, chứ đến kỳ thu hoạch ngô thì không được. Lá ngô sắc lẹm, chỉ cần không cẩn thận là có thể bị cứa chảy máu ngay.
Ngoại trừ mấy đứa nhỏ còn quá bé, ngay cả Từ Quốc Hoa cũng được xin nghỉ học kỳ gặt hái để về phụ giúp bẻ ngô. Cả nhà cùng ra trận, làm việc khí thế ngất trời.
Trong lúc bận rộn này, Từ Đông Thăng lại gây ra một trận cười cho cả thôn.
Bố Từ bảo anh lấy đòn gánh để gánh hai bao ngô vừa bẻ xong về. Anh cũng đặt đòn gánh lên vai thật, nhưng đi chẳng thẳng hàng nổi. Cả quãng đường cứ liêu xiêu vẹo vẹo, cuối cùng còn ngã lộn nhào xuống mương nước cạnh ruộng.
Lúc này cả thôn đang đổ xô ra đồng làm việc, bao nhiêu người chứng kiến cảnh tượng đó, ai nấy đều cười nghiêng ngả.
Đúng là muối mặt hết chỗ nói!
"Mày làm cái trò gì thế hả? Định không cần thể diện nữa hả? Nhà ai có đàn bà con gái mà làm đỏng như mày không!"
Từ Đông Thăng còn đắc ý dào dạt đáp lại: "Thế bố xem có nhà ai có phụ nữ mà vừa trắng vừa đẹp được như con không?"
Từ Quốc Hoa – một cậu nhóc đen nhẻm – cười nắc nẻ: "Không có ạ! Chú ba ơi, cả thôn này chú là người trắng nhất luôn!"
Mẹ Từ phát cho thằng cháu một cái vào sau gáy: "Đừng có nhìn nó, lo mà làm việc đi. Chú ba mày chỉ giỏi bày trò vớ vẩn, chẳng có tí gì là đứng đắn cả."
"Vâng ạ!" Từ Quốc Hoa làm mặt quỷ trêu chọc chú út một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục bẻ ngô.
"Thật chẳng thấy người đàn ông nào như nó, vừa lười vừa ham ăn lại còn điệu bộ. Cao lớn vạm vỡ thế kia mà chẳng giúp được việc gì nên hồn..."
Tiếng càm ràm của mẹ Từ cứ văng vẳng khắp ruộng ngô, nhưng Từ Đông Thăng để ngoài tai, nghe tai này lọt tai kia, dẫu sao thì anh cũng đã chịu ra đồng làm việc là tốt lắm rồi.
May mắn là trời nắng gắt liên tục mấy ngày liền, ngô thu hoạch về là được nắng, khô nhanh.
Đến lúc tuốt hạt xay ngô, ba anh em nhà họ Từ mỗi người được chia một bao ngô đầy, đủ để ăn đến tận mùa xuân sang năm.
Sau khi chia xong, nếu nhà ai thiếu thốn thì tự mình xoay xở, hoặc đi vay mượn nhà người ta, hoặc dùng tem phiếu ra cửa hàng lương thực mà mua, mẹ Từ tuyên bố từ giờ bà sẽ không nhúng tay vào nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

