Lý Triệu Diên đứng trong văn phòng một lát, vuốt lại mái tóc rồi mở cửa đi ra ngoài, gọi A Bưu đang đứng cách đó không xa: "A Bưu, lại đây."
A Bưu đang cùng Đại Đông ngồi xổm trên một sườn núi quan sát các máy xúc làm việc, nghe đại ca gọi liền đứng dậy nhẹ nhàng nhảy xuống sườn núi nhỏ đi tới: "Đại ca tìm em có việc gì ạ?"
Lý Triệu Diên ném chìa khóa xe cho cậu ta, khẽ hắng giọng: "Chú về nhà tiếp chị dâu qua đây một chuyến."
"Vâng ạ."
A Bưu chú ý tới biểu cảm có chút mất tự nhiên của đại ca nhưng không hỏi thêm gì, cầm lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài.
Đây là điểm khác biệt giữa A Bưu và Đại Đông. Nếu là Đại Đông, chắc chắn cậu ta sẽ liến thoắng hỏi han đủ điều vì tò mò, bất chấp ánh nhìn sắc lạnh của đại ca. Lúc này Đại Đông đi tới khoác vai A Bưu hiếu kỳ hỏi: "Đại ca bảo cậu đi đâu đấy?"
A Bưu quơ quơ chìa khóa: "Đại ca bảo tôi về nhà đón chị dâu qua đây."
"Đón chị dâu qua đây?"
Đại Đông nghe xong thì thấy lạ vô cùng. Chị dâu của họ vốn luôn coi thường nơi này, hơn nữa quan hệ giữa đại ca và chị dâu chẳng phải rất lạnh nhạt sao, sao hôm nay đại ca lại đặc biệt cho người về đón cô ấy?
A Bưu lắc đầu, cậu ta cũng không nghĩ thông suốt được nhưng cậu ta vốn không phải người có tính hiếu kỳ quá nặng, đại ca giao việc gì thì cứ thế mà làm thôi.
…
Bên này Thẩm Tri Vi nghe tiếng cúp điện thoại, định nói rằng "cô có thể tự bắt xe qua" nhưng đành nuốt ngược vào trong.
Vốn dĩ cô không muốn phiền lụy đến Lý Triệu Diên nên định tự gọi taxi. Thời này taxi tuy hiếm nhưng không phải không có, chỉ là giá cả hơi đắt một chút.
"Mẹ ơi, mẹ định đi tìm cha ạ?"
An An chạy lại ôm đùi cô, ngẩng đầu nhìn với vẻ đầy mong chờ: "An An cũng muốn đi cùng được không ạ? An An cũng nhớ cha rồi."
Thẩm Tri Vi hơi đắn đo không muốn cho An An đi theo, vì khu mỏ khai thác có rất nhiều bụi bặm, hít vào không tốt cho trẻ nhỏ. Cô cúi xuống kiên nhẫn nói với cậu nhóc: "An An à, bên đó nhiều bụi lắm, hít vào sẽ không tốt cho con đâu."
Nào ngờ cậu nhóc lắc đầu kiên định: "An An không sợ, An An có cái này."
Dứt lời, Thẩm Tri Vi thấy An An chạy lon ton về phía chiếc bàn trong phòng khách, kéo ngăn kéo lấy ra một bọc đồ rồi lại chạy về phía cô, giơ cao hai tay: "Mẹ xem này, cha dùng cái này thì sẽ không sợ nữa đâu ạ."
Thẩm Tri Vi cầm lấy bọc đồ, phát hiện đó là một xấp khẩu trang, chắc là của Lý Triệu Diên để lại trong nhà. Nhìn vào đôi mắt to tròn đầy mong đợi của An An, cô chỉ đành gật đầu: "Được rồi, con đi cùng mẹ."
"Yeah, mẹ là nhất, An An sẽ ngoan ạ." Cậu nhóc vui sướng nhảy cẫng lên.
Thẩm Tri Vi thấy con hạnh phúc nên không nói gì thêm. Cô không muốn làm mất hứng của đứa trẻ, hơn nữa chỉ đi một hai lần chứ không phải thường xuyên, chắc sẽ không có vấn đề gì lớn.
Cô đứng dậy dắt tay cậu bé lên lầu thay quần áo để ra ngoài. Mở tủ quần áo, cô chọn bộ đồ mới mua hôm qua. Những bộ quần áo đó đã được bà Trương giặt sạch và phơi khô từ hôm qua, vẫn còn vương lại hương bột giặt thơm mát.
Thẩm Tri Vi mặc cho An An một chiếc áo hoodie, bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác đen lót nhung mỏng, cuối cùng đội cho cậu bé một chiếc mũ nhỏ. Sau khi chuẩn bị cho con xong, cô cũng thay đồ. Cô chọn một chiếc áo len bó sát màu đen phối với quần ống rộng, khoác thêm chiếc áo măng tô dạ đen bên ngoài.
Thay đồ xong, Thẩm Tri Vi và An An đứng trước gương soi, lúc này cô mới nhận ra cách phối đồ của hai mẹ con trông rất giống đồ đôi. An An nhìn mình và mẹ trong gương mặc quần áo tương tự nhau thì càng vui hơn: "Quần áo của An An giống của mẹ quá."
Thẩm Tri Vi cũng thấy rất hài lòng: "Ừ, đây gọi là đồ đôi mẹ và bé."
An An nghe xong gật đầu đắc ý lặp lại: "Đồ đôi mẹ và bé!"
Chuẩn bị xong xuôi xuống lầu, họ đợi thêm nửa giờ thì A Bưu tới nơi. Thẩm Tri Vi nói với cậu ta: "Phiền chú quá, lại phải vất vả qua đây đón mẹ con tôi."
"Được rồi."
Thẩm Tri Vi cúi đầu nhìn An An, vốn tưởng cậu nhóc sẽ bị say xe vì đường xóc nảy, nào ngờ đôi mắt cậu nhóc vẫn sáng rực, chẳng hề hấn gì: "An An giỏi quá, thế mà không bị say xe này."
An An đã quen với việc dạo này mẹ hay khen ngợi mình, giờ đây cậu nhóc đã có thể tiếp nhận lời khen một cách tự nhiên chứ không còn thẹn thùng hay lúng túng như trước: "Vâng ạ, An An giỏi lắm ạ!"
A Bưu quan sát hai người qua gương chiếu hậu, cậu ta nhận ra cách đại tẩu đối xử với An An đã khác hẳn trước đây. Cảm giác đó khó diễn tả bằng lời, chỉ thấy chân thật hơn nhiều. Trước kia, chị dâu đối với An An cứ như đang diễn kịch, đặc biệt là khi có mặt đại ca.
Xe chạy khoảng hơn một giờ mới đến nơi. Trước khi xuống xe, Thẩm Tri Vi lấy khẩu trang đeo cho An An. Khuôn mặt cậu bé quá nhỏ, cô phải cẩn thận quấn dây quanh tai cậu bé hai ba vòng thì chiếc khẩu trang mới vừa vặn.
Dắt tay con xuống xe, cô nhìn quanh khu mỏ. Qua hai kiếp người, đây là lần đầu tiên cô được chứng kiến tận mắt một khu mỏ ngoài đời thực. Mấy chiếc máy xúc đang san lấp mặt đường, cách đó không xa, các công nhân đang bốc than lên xe tải lớn.
Thẩm Tri Vi lập tức nhìn thấy Lý Triệu Diên. Anh đang đứng trước một chiếc xe tải chỉ huy công nhân bốc hàng. Anh đội mũ bảo hộ màu vàng, mặc áo khoác đen, ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay, chân đi đôi ủng đen cao cổ.
Đây là lần đầu tiên cô thấy anh làm việc tại khu mỏ. Trong phút chốc, đầu óc cô bỗng hiện lên hình ảnh những nhân vật nam chính phong trần trong tiểu thuyết, hình tượng đó bỗng chốc trở nên sống động ngay trước mắt. Đến mức khi Lý Triệu Diên đột ngột quay đầu nhìn về phía này, cô có chút hoảng loạn tránh né tầm mắt, vành tai bỗng nóng bừng lên. Cô thầm tự mắng mình đang suy nghĩ vớ vẩn cái gì không biết.
Lý Triệu Diên vừa quay người lại đã thấy hai mẹ con đang đứng cách đó không xa. Anh lập tức chú ý đến bộ trang phục tương đồng trên người họ. Một lớn một nhỏ đứng đó, đường nét khuôn mặt giống nhau, quần áo cũng giống nhau, tựa như hai mô hình được đúc ra từ cùng một khuôn vậy. Trong khoảnh khắc, những tiếng máy móc ồn ào hay tiếng người náo nhiệt xung quanh dường như đều tan biến hết.
"Cha ơi!" An An thấy cha thì phấn khích vẫy tay nhỏ, nhảy cẫng lên tại chỗ.
Khóe môi Lý Triệu Diên khẽ cong lên, anh sải bước đi tới. Thấy An An định lao vào lòng mình, anh vội vàng ngăn lại: "Đừng, người cha bẩn lắm."
An An vẫn không dừng lại, lao đến ôm chặt lấy đùi cha: "An An không chê đâu, cha bế con đi."
Nụ cười trên môi Lý Triệu Diên càng đậm hơn, anh cúi người bế thốc An An lên, tung cậu nhóc lên cao vài cái rồi vững vàng đỡ lấy, khiến cậu nhóc cười nắc nẻ. Thẩm Tri Vi nhìn cảnh tượng cha con thân thiết đó cũng không kìm được mà mỉm cười.
Lý Triệu Diên trêu đùa với con một lát rồi ôm cậu bé vào lòng, đưa tay chỉnh lại chiếc khẩu trang hơi tụt xuống cho con, sau đó nghiêng người nói với Thẩm Tri Vi bên cạnh: "Vào văn phòng của tôi đi."
Thẩm Tri Vi gật đầu: "Được." Cô rảo bước đi theo sau họ.
Cách đó không xa, A Bưu vừa đỗ xe xong thì Đại Đông đã tiến lại gần, dựa vào cửa xe tặc lưỡi: "Lạ thật, sao tôi cứ cảm thấy quan hệ của đại ca và chị dâu dạo này tốt lên thế nhỉ?"
A Bưu liếc nhìn cậu ta đầy hờ hững: "Như vậy không phải tốt sao, sao cậu lắm chuyện thế, việc đại ca giao đã làm xong chưa?"
Đại Đông nghẹn lời, lườm một cái: "A Bưu à A Bưu, cậu không nên tên là A Bưu, cậu nên tên là Đầu Gỗ mới đúng."
A Bưu đá vào mông cậu ta một cái: "Thế để tôi cho cậu thấy sự bưu hãn của tôi nhé."
"Ái chà!"
Đại Đông ôm mông chạy biến: "Hừ, tôi không thèm chấp cậu." Đúng là anh hùng không ăn thiệt thòi trước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)