Sau khi trở về từ hôm đó, ngày hôm sau Lý Triệu Diên lại biến mất. Thẩm Tri Vi đã tập cho mình thói quen không để tâm, cô cứ ăn xong rồi ngủ, điều dưỡng một thời gian thì vết sẹo trên đầu cuối cùng cũng hoàn toàn biến mất.
Hôm nay là một ngày nắng đẹp, từ lúc tới đây cô vẫn chưa đi dạo phố lần nào. Sau khi ăn xong cơm trưa, cô dự định mang theo An An cùng đi trung tâm bách hóa gần đó dạo một vòng.
An An nghe thấy được cùng mẹ ra ngoài thì vui mừng vô cùng. Cậu bé chạy về phòng mình, lục tung đồ đạc tìm ra vài bộ quần áo rồi mang đến trước mặt cô hỏi: “Mẹ ơi, mẹ thấy An An mặc bộ nào đẹp ạ?”
Quần áo của An An so với những đứa trẻ khác thì rất nhiều. Nguyên chủ vì muốn làm màu trước mặt Lý Triệu Diên nên mua sắm cho An An không ít, cộng thêm Lý Triệu Diên cũng thường xuyên mua đồ cho con, bởi vậy tủ quần áo của cậu nhóc lúc nào cũng đầy ắp.
Thẩm Tri Vi rất nể mặt con, chọn cho nhóc một bộ gồm áo hải quân màu xanh nhạt kết hợp với quần yếm và đội thêm chiếc mũ nhỏ. Nhìn cậu nhóc ăn mặc như vậy, vẻ đáng yêu không sao tả xiết.
Cô cũng thay một chiếc váy vàng nhạt thắt eo. Hai mẹ con sau khi sửa soạn xong đã nhận được không ngớt lời khen ngợi từ bà Trương. Thế là hai người nắm tay nhau với tâm trạng hào hứng đi hướng về phía cửa hàng bách hóa.
Cửa hàng bách hóa gần nhất cách nhà không xa, đi bộ mười mấy phút là tới.
Khi Thẩm Tri Vi và An An đến nơi, cô nhận ra dù là buổi chiều ngày làm việc nhưng bên trong cửa hàng vẫn khá đông đúc.
Đây là một cửa hàng bách hóa tư nhân, hàng hóa phong phú lại có dịch vụ rất tốt, bởi vậy so với các cửa hàng quốc doanh thì nơi này được người dân ưu ái hơn hẳn.
Thẩm Tri Vi không có nhu cầu mua sắm gì đặc biệt nhưng dắt tay An An đi dạo cũng thấy rất thú vị. Tuy cửa hàng bách hóa thời này hoàn toàn không thể so với các trung tâm thương mại lớn ở đời sau, hàng hóa ít hơn nhiều, nhưng gương mặt mỗi người đi dạo ở đây đều tràn đầy vẻ nhiệt tình, khiến tâm trạng người khác cũng tốt lây.
Tuy nhiên, tâm trạng vui vẻ đó chỉ duy trì cho đến khi cô gặp lại một người quen tại một cửa hàng quần áo.
“Tri Vi, đúng là cô thật rồi.”
Một người phụ nữ trẻ tuổi với mái tóc uốn xoăn thời thượng ngăn cô lại, giả vờ lo lắng hỏi: “Vết thương trên đầu cô đã khỏi chưa?”
Thẩm Tri Vi quay đầu nhìn người vừa tới, liếc mắt một cái đã thấu rõ vẻ lo lắng giả tạo hiện rõ trên mặt đối phương. Đây là người bạn cũ mà nguyên chủ từng quen khi còn là công nhân ở nhà máy, tên là Hà Thanh Tinh.
Dựa theo những tiểu thuyết cô từng đọc, Hà Thanh Tinh chẳng phải là bạn tốt gì của nguyên chủ. Việc nguyên chủ có thể dây dưa với gã nhân tình Ngô Phương Hải kia có sự "góp công" rất lớn của Hà Thanh Tinh.
Thẩm Tri Vi không hề muốn diễn kịch cùng người phụ nữ này, cô liếc nhìn đối phương rồi lạnh nhạt đáp: “Ừ, khỏi rồi.”
Hà Thanh Tinh cảm nhận được thái độ thờ ơ của cô thì trong lòng thoáng kinh ngạc. Phải biết rằng trước đây Thẩm Tri Vi đối với cô ta rất nhiệt tình, sao bây giờ đột nhiên lại trở nên lạnh nhạt như vậy?
Hà Thanh Tinh cảm thấy khó chịu, thầm nghĩ: [Thẩm Tri Vi, cô còn bày đặt làm bộ làm tịch gì chứ? Trước kia ở nhà máy, vì cái tính tình khó ưa và miệng mồm độc địa nên cô chẳng có lấy một người bạn, nếu không phải tôi rộng lượng làm bạn với cô thì cô đã thui thủi một mình rồi.
Hồi còn ở nhà máy, Hà Thanh Tinh đã luôn coi thường cô, cho rằng cô uổng công có một bộ mặt đẹp mà chẳng có chút đầu óc nào. Tuy nhiên, vì xung quanh cô có rất nhiều đàn ông tình nguyện săn đón nên Hà Thanh Tinh đứng bên cạnh cũng hưởng được không ít lợi lộc.
Khi đó sự đố kỵ trong lòng cô ta chưa quá lớn, cho đến một ngày Thẩm Tri Vi đột ngột "leo cao", gả được cho một ông chủ trẻ tuổi, anh tuấn và giàu có như Lý Triệu Diên. Nghe nói trong tay người này sở hữu vài mỏ khai khoáng, mà mỏ khai khoáng thì chẳng khác gì những núi vàng rực rỡ.
Trong nháy mắt, Hà Thanh Tinh ghen ghét đến phát điên. Dựa vào cái gì chứ? Thẩm Tri Vi dựa vào cái gì? Chẳng qua là xinh đẹp hơn một chút thôi sao? Một cái "bình hoa" không não như vậy mà lại có thể gả cho đại gia.
Hà Thanh Tinh cô ta có điểm nào kém cạnh? Đặc biệt là khi nhìn thấy cuộc sống sung túc sau khi kết hôn của Thẩm Tri Vi, tiêu tiền không cần nương tay, cô ta ghen ghét đến mức mắt muốn rỉ máu. Tại sao Thẩm Tri Vi lại được hưởng thụ cuộc sống tốt như vậy?
Sau đó, cô ta tiếp tục sắm vai người bạn tốt biết quan tâm, thường xuyên ngấm ngầm đâm chọc vào mối quan hệ giữa cô và Lý Triệu Diên. Cô ta rỉ tai nói rằng anh không hề quan tâm đến cô, nói nhiều đến mức người phụ nữ ngu ngốc Thẩm Tri Vi ban đầu thực sự bị thuyết phục và cảm thấy cô đơn. Thế là Hà Thanh Tinh mới "vô tình" giới thiệu Ngô Phương Hải cho cô quen biết.
Thẩm Tri Vi cũng thật mù quáng khi không nhận ra Ngô Phương Hải chỉ là kẻ có cái vỏ bọc bên ngoài. Hắn ta chỉ là một nhân viên quèn ở nhà máy, năng lực thì không có, chỉ được cái miệng dẻo như kẹo kéo, sau lưng còn dây dưa với không ít nữ công nhân khác.
Nhưng Hà Thanh Tinh cần loại người như vậy để kéo Thẩm Tri Vi xuống bùn. Vốn dĩ mọi chuyện đang diễn ra rất thuận lợi, Thẩm Tri Vi cũng đã cắn câu.
Thế nhưng thời gian trước, sau khi cô ta rủ bọn họ đi bar, ai ngờ vì cảnh sát kiểm tra phòng mà người phụ nữ ngu ngốc này trong lúc hoảng loạn đã ngã từ cầu thang xuống, đập đầu bị thương.
Cô ta vốn tưởng rằng sau khi vết thương khỏi, cô sẽ liên lạc lại với mình, nào ngờ Thẩm Tri Vi im hơi lặng tiếng hoàn toàn. Hà Thanh Tinh bắt đầu sốt ruột, lo lắng không biết Thẩm Tri Vi đã nhận ra điều gì chưa, nhưng nghĩ lại cái đầu óc của người phụ nữ đó chắc không nhìn ra được gì đâu.
Hôm nay cuối cùng cũng gặp được, không ngờ thái độ của Thẩm Tri Vi lại lạnh nhạt như thế. Hà Thanh Tinh có chút hoảng, trên mặt cố nặn ra nụ cười: “Vi Vi, có phải cô đang giận tôi không? Lúc cô bị thương tôi có đến bệnh viện thăm nhưng người của chồng cô canh giữ không cho tôi vào.”
Hà Thanh Tinh đổi giọng, ngấm ngầm đâm chọc: “Cô nói xem chồng cô làm cái kiểu gì vậy? Trông chừng cô nghiêm ngặt như canh tội phạm, đến cả bạn bè cũng không cho tiếp cận... Ái chà, Vi Vi, tôi không cố ý nói vậy đâu.”
Thẩm Tri Vi nghe xong thì sững người. Cô không ngờ lúc đó Lý Triệu Diên lại phái người canh giữ ở bệnh viện để ngăn Hà Thanh Tinh tiếp cận mình. Xem ra anh đã điều tra được không ít thứ, vậy mà ngày hôm đó ở bệnh viện anh lại dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy sao?
Điều này hoàn toàn không giống với tính cách của anh. Nhưng nghĩ lại, anh rất coi trọng An An, có lẽ vì nguyên chủ chưa thực sự bước quá giới hạn nên anh mới vì An An mà nương tay đôi chút?
Hà Thanh Tinh thấy biểu cảm ngẩn ngơ của Thẩm Tri Vi thì tưởng rằng mình đã nói trúng tim đen. Trước đây mỗi lần cô ta nói vậy, Thẩm Tri Vi đều bị kích động mà trở nên chán ghét và tức giận với Lý Triệu Diên.
Hà Thanh Tinh trề môi, tiếp tục nói: “Ôi, Tri Vi, chồng cô thật là...”
“Chồng tôi thật sự rất tốt.”
Thẩm Tri Vi ngắt lời cô ta. Cô nở nụ cười rạng rỡ, ra vẻ một người vợ đang hạnh phúc và thẹn thùng: “Ái chà, có lẽ là do anh ấy quá quan tâm và lo lắng cho tôi thôi. Thanh Tinh à, để cô chê cười rồi.”
Trong lòng Thẩm Tri Vi cũng tự khâm phục kỹ năng diễn xuất của mình, không ngờ khi diễn vai "vợ hiền hạnh phúc" cô lại lên tay đến vậy.
“Hả?”
Hà Thanh Tinh khựng lại giữa chừng, gương mặt hoàn toàn đờ đẫn. Không đúng, sao Thẩm Tri Vi lại phản ứng như thế này? Chuyện này khác hẳn với trước đây.
Trong phút chốc, sắc mặt cô ta trở nên biến hóa khôn lường, suýt chút nữa thì không giữ nổi bình tĩnh, chỉ biết cười gượng: “Hì hì.”
Hà Thanh Tinh chưa bỏ cuộc, tiếp tục nói: “Nhưng Vi Vi, cô không thấy Lý Triệu Diên làm vậy là quá bá đạo sao? Anh ta hoàn toàn tước đoạt tự do của cô, đến bạn bè cũng không cho giao du nữa à?”
“Cô là người xấu, không được nói cha cháu như thế.” An An có chút giận dỗi, phồng má nhìn "người cô xấu xa" trước mặt.
Cậu nhóc nhận ra người cô này. Mỗi lần cô ta đến tìm mẹ, mẹ đều bỏ cậu nhóc lại để đi ra ngoài. Bây giờ người này lại còn nói xấu cha nhóc. Tuy cậu nhóc không hiểu hết những gì cô ta nói, nhưng cậu nhóc biết tên cha mình và cậu nhóc chắc chắn cô ta đang nói điều chẳng lành.
“Ơ, cái thằng bé này...” Hà Thanh Tinh bị một đứa trẻ bóc trần tâm tư thì có chút sượng mặt, đang định mở miệng mắng vài câu.
Thẩm Tri Vi liền cúi người bế An An lên, nhìn thẳng vào mắt Hà Thanh Tinh, cắt ngang lời cô ta: “Con tôi rất ngoan. Ngoài ra, tôi cảm thấy chồng mình làm chẳng có gì sai cả. Đặc biệt là khi kết giao với những người không rõ lòng dạ ra sao thì càng phải cẩn thận, anh ấy chỉ vì lo cho tôi mà thôi.”
Khi nói những lời này, Thẩm Tri Vi tự thấy nổi da gà. Lý Triệu Diên lo cho cô? Không đời nào, người đàn ông đó chắc chỉ sợ trên đầu mình mọc thêm sừng thôi.
Nhưng nhìn sắc mặt lúc xanh lúc đỏ của Hà Thanh Tinh, cô thấy rất sảng khoái. Với loại người như Hà Thanh Tinh, cô càng tỏ ra không mắc mưu và càng khen ngợi Lý Triệu Diên thì cô ta càng khó chịu. Nói xong, cô không thèm để ý đến cô ta nữa, bế An An rời đi.
Đang đi, Thẩm Tri Vi bất chợt thấy cậu nhóc trong lòng ngẩng đầu lên hôn một cái vào má mình. Cô nhìn xuống thì thấy cậu nhóc ngượng ngùng nói: “An An là bé ngoan của mẹ.”
Lòng An An vui lắm, vì vừa rồi mẹ đã khen cậu nhóc là một đứa trẻ ngoan.
Trái tim Thẩm Tri Vi mềm nhũn ra, cô cúi đầu hôn lên khuôn mặt nhỏ của con: “Ừ, An An là bé ngoan nhất của mẹ.”
Hà Thanh Tinh nhìn bóng lưng Thẩm Tri Vi rời đi mà vẫn chưa kịp hoàn hồn, sắc mặt khó coi cực kỳ. Chẳng lẽ cô ta đã nhận ra điều gì? Không thể nào, cô ta tuyệt đối không tin với cái đầu óc của Thẩm Tri Vi lại có thể nhìn ra được sơ hở.
Cô ta hận đến nghiến răng nghiến lợi. Không được, cô ta không thể bỏ cuộc như thế này, chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thôi, làm sao cô ta cam tâm cho được. Hà Thanh Tinh xoay người rời khỏi cửa hàng bách hóa, cô ta phải đi tìm Ngô Phương Hải.
Tuy Hà Thanh Tinh trông cũng không tệ, nhưng Ngô Phương Hải đã sớm nhìn thấu bộ mặt thật của cô ta. Hắn biết cô ta cùng loại người với mình, nên tuyệt đối không muốn dây dưa.
Hắn nhíu mày: “Sao giờ này cô lại tới tìm tôi? Cô gõ cửa kiểu đấy làm hàng xóm thức giấc hết rồi, để người ta nhìn thấy thì hay ho gì.”
Hà Thanh Tinh nhìn bộ dạng ghét bỏ của hắn thì lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Cô ta còn chưa thèm chê bai gã đàn ông này mà gã dám coi thường cô ta sao. Nhưng giờ cô ta không có thời gian đôi co, liền đẩy mạnh hắn ra để bước vào nhà: “Anh với Thẩm Tri Vi sao rồi?”
Bị đẩy ngã, sắc mặt Ngô Phương Hải cũng rất khó coi, nhưng nghe nhắc đến chuyện kia, vẻ mặt hắn lại trở nên đắc ý: “Còn sao nữa? Dỗ dành ngon lành rồi.”
Hà Thanh Tinh nghe xong không nhịn được mà chửi một tiếng: “Ngu ngốc.”
Bị mắng, Ngô Phương Hải không vui: “Cô dựa vào cái gì mà mắng tôi?”
“Hừ.”
Hà Thanh Tinh lườm hắn một cái. Nếu không phải thấy hắn có chút nhan sắc lại khéo mồm khéo miệng biết cách dỗ dành Thẩm Tri Vi, cô ta đã chẳng thèm hợp tác với loại người không não này: “Anh đã bao lâu rồi không liên lạc với Thẩm Tri Vi?”
Nghe vậy, Ngô Phương Hải mới sực nhớ ra đúng là đã một thời gian rồi Thẩm Tri Vi không liên lạc với hắn.
Nhìn biểu cảm của hắn, Hà Thanh Tinh biết ngay có chuyện chẳng lành. Cô ta nhíu mày, tại sao Thẩm Tri Vi đến cả Ngô Phương Hải cũng không liên lạc? Phải biết rằng thời gian trước cô vẫn rất mặn nồng với gã này, rốt cuộc sai ở bước nào?
Ngô Phương Hải thấy hơi quê độ nhưng vốn tự xưng là "tình thánh", hắn không nghĩ rằng Thẩm Tri Vi đã nhận ra điều gì. Hắn cho rằng chắc cô thấy hắn lạnh nhạt nên đang giận dỗi thôi, chỉ cần hắn dỗ ngọt vài câu là cô lại bám lấy ngay.
“Tôi cứ tưởng chuyện gì to tát, bên phía Thẩm Tri Vi để tôi tới dỗ dành là được, cô ta cuối cùng chẳng phải vẫn nghe lời tôi sao.”
Hà Thanh Tinh nhìn bộ dạng tự tin thái quá của hắn thì có chút nghi ngại, nhưng nghĩ lại trước đây Thẩm Tri Vi quả thực rất mê muội Ngô Phương Hải, có lẽ dỗ dành một chút là ổn thôi.
“Tốt nhất là nên như vậy.”
Nói xong, Hà Thanh Tinh cũng không muốn nán lại thêm, cô ta xoay người rời đi ngay lập tức.
Ngô Phương Hải nhìn theo bóng lưng cô ta rồi nhổ một bãi nước bọt. Người phụ nữ này lòng dạ độc địa thật, đến cả bạn thân cũng đem ra tính kế. Nhưng cứ nghĩ đến việc lừa được tiền từ chỗ Thẩm Tri Vi là hắn lại thấy hưng phấn, hắn vui vẻ huýt sáo một điệu nhạc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
nội bộ nghi ngờ nhau à

-495035.jpg&w=256&q=75)

