Thẩm Tri Vi cũng không biết Hà Thanh Tinh đang tức giận bất bình vì gần đây cô bận đến mức gần như cũng giống Lý Triệu Diên, đi sớm về trễ.
Ngày hôm nay về đến nhà, cô liền nhìn thấy An An đang một mình chơi đùa trên bãi cỏ, đôi mắt to tròn thỉnh thoảng lại hướng ra cửa nhìn ngóng. Chờ nhìn thấy thân ảnh mẹ xuất hiện ở cửa, ánh mắt An An sáng lên, cậu nhóc nhanh chóng vứt bỏ món đồ chơi, chạy tới ôm chầm lấy chân Thẩm Tri Vi đầy vui mừng: “Mẹ, mẹ đã về rồi sao?”
Thẩm Tri Vi cúi đầu bế cục bột nhỏ lên, lòng cô mềm nhũn, đồng thời có chút hụt hẫng vì không biết An An đã ở đây đợi bao lâu: “Ừ, mẹ đã về rồi. Hôm nay An An làm cái gì nào?”
“Chơi xếp gỗ, đọc sách ạ...” An An nép vào lòng mẹ, vươn bàn tay nhỏ mập mạp ra đếm.
Thẩm Tri Vi vừa nghe con nói đều là chơi một mình, cô nhớ trước kia xem video có nói rằng đối với trẻ nhỏ, trừ khi do tính cách, còn lại đừng để bé phải lủi thủi một mình, nếu không lâu dần sẽ hình thành tính cách quá tĩnh lặng, không tốt cho sự trưởng thành của trẻ.
Sau khi hỏi thím Trương, cô biết được mấy ngày nay An An thường xuyên chạy ra sân đợi người. Cậu nhóc nói là ở đó chơi nhưng người lớn ai chẳng biết nhóc đang đợi cha mẹ. Thím Trương dỗ nhóc vào nhà được một lúc thì An An lại tự mình chạy ra sân đứng đợi. Cũng may là cậu nhóc vẫn nhớ rõ lời mẹ dặn không được chạy ra khỏi cổng, chỉ ngoan ngoãn ở trong sân chờ.
Thẩm Tri Vi cảm thấy không thể cứ ném con cho thím Trương trông mãi được. Khi một, hai tuổi thì còn đỡ, hiện tại An An đã hơn ba tuổi, đã có ý thức tự chủ riêng, trẻ nhỏ cần được bầu bạn nhiều hơn.
Hôm nay khi Lý Triệu Diên trở về, Thẩm Tri Vi liền nói với anh chuyện này: “An An không thể cả ngày một mình ở nhà, tuy có thím Trương trông nom nhưng cũng không phải là cách hay. Em muốn đưa con đi nhà trẻ, bên đó trẻ con đông có thể cùng chơi đùa.”
Khi nói lời này, trong lòng cô thật ra có chút thấp thỏm. Rốt cuộc khoảng thời gian trước đây cô đều ở nhà bầu bạn với An An, hơn nữa tuổi này đi nhà trẻ còn quá nhỏ, cô cứ ngỡ Lý Triệu Diên cũng sẽ muốn cô tiếp tục ở nhà như trước.
Lý Triệu Diên ngồi ở sofa, tùy tay cầm lấy một quả bóng lăn đến bên chân ném lại cho An An, anh nhìn người phụ nữ đang có chút khẩn trương rồi gật đầu: “Xác thực không thể để An An cả ngày ở nhà. Trong khoảng thời gian này tôi không quá bận, tôi có thể ở nhà cùng con hoặc mang con theo, chuyện nhà trẻ có thể thong thả xem xét.”
“Ơ?”
Thẩm Tri Vi có chút kinh ngạc khi anh nói ra loại lời này. Thật ra trong ấn tượng của cô, bao gồm cả hành vi đưa tiền để nguyên chủ ở nhà chăm con trước kia, đều biểu hiện anh có tư tưởng “nam chủ ngoại, nữ chủ nội” của chủ nghĩa đại nam tử. Không ngờ anh vậy mà lại nói mình sẽ ở nhà chăm con một thời gian.
“Có vấn đề gì sao?”
Lý Triệu Diên nhìn biểu tình của người phụ nữ rồi nhếch môi cười: “Đoàn phim bên cô chẳng phải vừa bắt đầu công việc, chắc hẳn rất bận. Để tôi chiếu cố An An một thời gian, dù sao tôi cũng là cha của nó mà.”
“An An, trong khoảng thời gian này ở cùng cha được không con?” Lý Triệu Diên duỗi tay gọi An An lại, xoa xoa đầu nhỏ của cậu nhóc mà hỏi.
An An ngẩng đầu nhìn mẹ rồi lại nhìn cha, thật ra cậu nhóc tương đối muốn ở cùng mẹ hơn, nhưng An An biết mẹ gần đây rất bận nên gật đầu: “Cha cũng được ạ.”
Nghe con trai nói một cách có chút miễn cưỡng, Lý Triệu Diên dở khóc dở cười. Thôi được, trong mắt con trai thì anh cũng chỉ xứng với mức “cũng được”.
Thẩm Tri Vi trong lòng thở phào nhẹ nhõm, cũng đúng, con trai cũng là con của anh, không chỉ là trách nhiệm của riêng cô.
“Công việc đoàn phim của cô thế nào rồi?” Lý Triệu Diên vừa bồi con trai chơi vừa thuận miệng hỏi.
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Tri Vi liền thấy đau đầu. Cô vẫn chưa tuyển được nữ chính vừa ý. Hiện tại cô cũng không dám đối mặt với phó đạo diễn Trịnh Lập Quân, mỗi lần nhìn thấy ánh mắt muốn nói lại thôi của anh ấy, cô liền cảm thấy có một loại tội lỗi sâu sắc. Cô phát hiện Phó đạo diễn Trịnh còn có tố chất của một “bà quản gia”, mấy ngày nay cô toàn phải trốn tránh anh ấy.
“Còn thiếu mỗi nữ chính.” Thẩm Tri Vi thở dài thườn thượt đầy buồn rầu, chẳng lẽ thật sự là do yêu cầu của mình quá khắt khe?
(Trịnh Lập Quân ban đầu được giới thiệu đến làm trợ lý cho Thẩm Tri Vi nhưng trước đây học làm đạo diễn nên hiện tại là Phó đạo diễn nha, mọi người đọc xin đừng hiểu lầm việc mấy chương trước mình dùng từ trợ lý sau lại Phó Đạo Diễn.)
…
Sáng ngày hôm sau, các nữ công nhân xưởng dệt Tiêu Bắc thức dậy đi làm trong tiếng máy móc, cả dãy ký túc xá lập tức trở nên tĩnh lặng, trừ phòng 302.
Trong phòng 302, Hà Thanh Tinh đang vừa hoảng hốt vừa không phục mà thu thập đồ đạc cá nhân.
Sáng sớm nay khi chưa kịp đi làm, Phó chủ nhiệm phân xưởng của cô ta đã tìm tới thanh toán lương tháng trước và bảo cô ta đừng đi làm nữa. Hà Thanh Tinh sao có thể đồng ý, tuy cô ta chướng mắt công việc này nhưng dù sao lương tháng cũng không ít, lập tức bị sa thải thì cô ta biết đi đâu tìm việc làm?
Vị Phó chủ nhiệm không ngờ cô gái này lại mặt dày đến thế. Chuyện xảy ra ở cổng nhà máy ngày hôm qua đã truyền đi khắp Xưởng, cô ta vậy mà vẫn còn mặt mũi đòi ở lại. Nhưng nghĩ lại cũng đúng, hạng người đi thông đồng với Quản đốc Xưởng lớn tuổi đã có gia đình như cô ta thì làm gì còn biết xấu hổ.
Sau sự việc này, ngày hôm qua Phó giám đốc xưởng đã ra thông báo nghiêm khắc khai trừ cả Quản đốc lẫn vị nữ đồng chí này. Việc Quản đốc bị khai trừ khiến phó chủ nhiệm là người vui nhất, vì không có gì bất ngờ thì bà sẽ được thăng chức, bà không muốn giữ lại một kẻ mà tác phong đạo đức có vấn đề trong phân xưởng của mình.
“Đồng chí tiểu Hà này, chuyện của cô và Quản đốc hiện tại đã truyền khắp xưởng rồi. Vì hình tượng của Xưởng, chúng tôi chỉ có thể sa thải cả cô và ông ta. Mệnh lệnh này là do chính Phó giám đốc đưa ra, nếu cô có gì bất mãn thì cứ trực tiếp đi tìm ông ấy.”
Phó chủ nhiệm đưa lương cho cô ta: “Tôi mà là cô thì tôi đã cầm tiền rồi đi ngay.”
Hà Thanh Tinh siết chặt tiền trong tay, nhìn bóng lưng Phó chủ nhiệm rời đi mà lòng đầy hận ý. Những kẻ bình thường cô ta vốn chướng mắt bây giờ cũng dám ra mặt dạy đời cô ta. Cái bà Phó chủ nhiệm này thần khí cái gì, trước kia chẳng phải vẫn bị Quản đốc ép tới gắt gao, suốt ngày bị phân phó làm việc nặng việc bẩn đó sao.
Nhưng Hà Thanh Tinh cũng không dám đi tìm Phó giám đốc làm loạn. Vị Phó giám đốc Xưởng này vốn là quân nhân xuất ngũ, tính tình nóng nảy không nể mặt ai, có cho Hà Thanh Tinh mười cái gan cô ta cũng không dám tới trước mặt ông ấy gây chuyện.
Cô ta chỉ có thể cầm tiền, oán hận xoay người trở lại ký túc xá thu dọn hành lý. Cô ta biết chuyện này khẳng định là do người đàn ông của Thẩm Tri Vi là Lý Triệu Diên thọc tay vào, người đàn ông đó chính là đang cảnh cáo cô ta đừng có trêu chọc Thẩm Tri Vi nữa.
Nghĩ đến đây, Hà Thanh Tinh càng thấy khó chịu, chẳng biết cái gã Lý Triệu Diên kia có bị bệnh không, vợ mình suýt nữa cắm sừng mình mà anh cũng nhịn được. Cái loại phụ nữ chỉ có khuôn mặt mà chẳng được tích sự gì như Thẩm Tri Vi thì có gì tốt, cô ta không hiểu nổi vì sao cuối cùng người xui xẻo lại chỉ có mình và Ngô Phương Hải.
Đang lúc thu dọn đồ đạc, Hà Thanh Tinh phát hiện trong phòng còn có một người khác: “Phùng Phán Đệ, sao cô không đi làm?”
Phùng Phán Đệ có thể nói là người cần cù nhất cái ký túc xá này, chưa bao giờ thấy cô ấy xin nghỉ hay về sớm, hằng ngày hễ có tăng ca là cô ấy luôn báo danh đầu tiên. Lạ lùng là hôm nay cô ấy lại không đi làm.
Hà Thanh Tinh nhớ lại tờ báo ngày hôm qua, liền nheo mắt đánh giá. Cô ta phát hiện Phùng Phán Đệ vốn dĩ hằng ngày ăn mặc mộc mạc nhất, vậy mà hôm nay lại diện một chiếc sơ mi trắng mới tinh phối với quần tây nữ.
Hà Thanh Tinh còn gì không hiểu nữa, hóa ra cái cô Phùng Phán Đệ này tin vào mẩu tin tuyển nữ chính của Thẩm Tri Vi trên báo là thật. Cô ta trào phúng xì một tiếng: “Phùng Phán Đệ, cô không định tin lời quảng cáo của Thẩm Tri Vi là thật đấy chứ? Tin rằng cô ta sẽ quay phim truyền hình sao?”
“Ha ha ha, đúng là cười rụng răng.”
Hà Thanh Tinh cười chói tai: “Cùng ở một ký túc xá, chẳng lẽ cô không biết Thẩm Tri Vi chỉ là hạng bình hoa thôi sao? Cô ta mà quay được phim truyền hình thì tôi đi ăn phân luôn.”
“A!”
Hà Thanh Tinh tức đến giậm chân, vung tay hất văng đống đồ vừa mới thu dọn xuống đất: “Dựa vào cái gì! Từng người các người dựa vào cái gì chứ!”
Từ Thẩm Tri Vi cho tới Phùng Phán Đệ, tất cả đều là những kẻ trước kia Hà Thanh Tinh vốn khinh thường, nhưng tại sao bây giờ ai nấy đều sống tốt hơn cô ta.
…
Ngồi trên xe buýt, lòng Phùng Phán Đệ thật ra có chút bất an. Hà Thanh Tinh nói cũng có phần đúng, cô ấy thật sự không được học hành nhiều.
Quê quán của Phùng Phán Đệ ở một ngôi làng nhỏ vùng Đông Bắc, đời đời đều là nông dân bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cả năm tiền bạc đều phụ thuộc vào đồng áng, cả gia đình làm lụng cũng chỉ vừa đủ miếng ăn qua ngày.
Cha của Phùng Phán Đệ xếp thứ hai trong nhà. Ông bà nội cô ấy sinh được tất thảy bảy người con, bốn trai ba gái. Con cái đông nên con trai cũng chẳng mấy giá trị, huống hồ cha cô ấy từ nhỏ đã thật thà chất phác nên trong lòng ông bà không có chút trọng lượng nào.
Cha cô ấy khi còn nhỏ chính là “tiểu hoàng ngưu” làm lụng cực khổ cho cả nhà, đến lúc lấy vợ sinh con thì cả gia đình nhỏ của ông cũng trở thành “lão hoàng ngưu” cho nhà họ Phùng.
Cha mẹ Phùng Phán Đệ sinh được năm người con gái, không có lấy một mụn con trai. Cho dù có đặt tên cho năm cô con gái là Chiêu Đệ, Nghênh Đệ, Phán Đệ, Niệm Đệ, Lai Đệ thì cuối cùng vẫn không sinh được con trai. Khi mẹ đã dần cao tuổi không thể sinh được nữa, hai ông bà mới đành hết hy vọng.
Vì không sinh được con trai, cha của Phùng Phán Đệ càng không dám ngẩng đầu nhìn ai trong nhà họ Phùng. Các anh em khác của ông ít nhất cũng có một đứa con trai, nên người không có con trai như cha cô ấy hoàn toàn không có địa vị. Cũng vì thế mà nhà Phùng Phán Đệ trở thành kẻ sai vặt của cả dòng họ, những việc bẩn thỉu mệt nhọc nhất đều đổ lên đầu nhà cô ấy, còn quyền lợi thì chưa bao giờ có phần.
Những năm qua, cha của Phùng Phán Đệ bị các bác các chú tẩy não rằng sau này con trai của họ sẽ phụng dưỡng, lo hậu sự cho ông. Tin vào điều đó, cha cô ấy hoàn toàn không màng đến gia đình mình, thường xuyên đem tiền bạc do mấy mẹ con vất vả làm ra đi trợ cấp cho đám cháu trai đó.
Không dừng lại ở đó, khi hai người chị lớn trưởng thành, cha đã đem Chiêu Đệ và Nghênh Đệ “bán” đi bằng cách gả cho những nhà trả nhiều tiền nhất. Chị cả Chiêu Đệ phải gả cho một người đàn ông tái hôn hơn chị mười mấy tuổi, vợ đã chết và có hai đứa con riêng. Chị hai Nghênh Đệ thì bị ép gả cho một gã thọt chân, tính tình gã rất tệ, mỗi lần chị về thăm nhà Phán Đệ đều thấy trên người chị đầy vết thương.
Nhưng cha mẹ thì hoàn toàn mặc kệ, chỉ bảo con gái phải nhẫn nhịn và đừng có thường xuyên về nhà làm mất mặt nhà họ Phùng. Có được tiền sính lễ gả con, cha liền đưa hết cho đám cháu trai để chúng cưới vợ.
Khi đó Phùng Phán Đệ mười lăm tuổi, cô ấy cảm thấy sợ hãi vô cùng. Cô ấy linh cảm thấy không quá vài năm nữa, người tiếp theo bị bán đi chính là mình. Không muốn sống cuộc đời như vậy, cũng không muốn hai đứa em gái nhỏ hơn mình mới vài tuổi mà sau này phải chịu cảnh tương tự.
Thế là vào một ngày, cô ấy lấy số tiền mình tích cóp từ lâu, cùng một người chị ở làng bên cạnh bắt tàu hỏa lên thành phố lớn. Ban đầu cô ấy làm phục vụ ở quán ăn nhỏ, làm tạp vụ ở khách sạn, sau này lớn hơn một chút thì vào làm ở Xưởng dệt này.
Những năm qua cô ấy chưa từng ngừng làm việc một khắc nào, tiền kiếm được cô ấy chẳng dám tiêu, nhưng cũng không dám gửi về nhà vì biết tiền đó sẽ lại rơi vào tay đám cháu trai của cha mình. Mỗi lần cô ấy chỉ dám nhờ hai người chị lấy danh nghĩa của họ để gửi quần áo, giày dép và sách vở về cho các em gái. Cô ấy không dám tiết lộ địa chỉ làm việc hiện tại vì sợ cha và họ hàng sẽ tìm tới đòi tiền.
Mấy năm nay cô ấy tích cóp được không ít tiền, nhưng để đưa hai em gái và hai chị gái thoát khỏi cảnh khổ thì vẫn còn xa mới đủ. Khi đã thấy tin tuyển nữ chính trên báo vài ngày trước, điều thu hút cô ấy nhất là nếu được chọn, mỗi tập phim sẽ được trả 500 đồng. Số tiền đó gần bằng cả năm lương làm ở xưởng dệt. Nếu cô ấy được chọn đóng trọn bộ phim 20 tập, cô ấy sẽ có ít nhất một vạn nhân dân tệ.
Một vạn! Ở cái thời đại mà “hộ vạn tệ” còn được lên báo này, Phùng Phán Đệ không dám tưởng tượng nổi, có số tiền đó cô ấy sẽ đón được các chị em mình ra ngoài.
Thêm nữa, mẩu quảng cáo này là do người bạn cùng phòng trước đây của mình là Thẩm Tri Vi đăng. Tuy Hà Thanh Tinh nói Thẩm Tri Vi là bình hoa không biết đóng phim, nhưng Phùng Phán Đệ nghĩ rằng Thẩm Tri Vi chắc không lừa người. Ai cũng biết cô gả cho đại phú hào rất giàu có, điều này chứng minh số tiền cát-xê hứa hẹn kia là có thật.
Trong lòng Phùng Phán Đệ cũng thấy lo âu, cô ấy chỉ mới học hết tiểu học, tuy những năm qua vừa làm vừa tự học chữ nhưng bản thân hoàn toàn không có kinh nghiệm diễn xuất. Những gì cô ấy biết về phim ảnh chỉ là hai buổi chiếu phim ngoài trời hằng năm ở xưởng dệt. Cô ấy hoàn toàn không thể so bì với những người tốt nghiệp học viện điện ảnh và cũng tự thấy mình không xinh đẹp như diễn viên trên tivi.
Lần này cô ấy có dũng khí đi phỏng vấn hoàn toàn là vì muốn đánh cược một phen, cô ấy đang rất cần tiền! Bản thân tự nhủ chẳng phải chỉ là một buổi phỏng vấn thôi sao? Năm mười lăm tuổi cô ấy đã dám trốn nhà lên thành phố, mười sáu tuổi làm bồi bàn bị quấy rối cô ấy cũng đã dám cầm chai rượu đập thẳng vào đầu kẻ đó. Vậy nên một buổi phỏng vấn thì có gì phải sợ, thất bại thì bản thân cũng chẳng mất mát gì.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)

Tra nam tiện nữ gục nhanh quá, chưa có đã