"Khi đó..."
Lý Triệu Diên đang nói nửa chừng, cúi đầu nhìn lại thì thấy hai người một lớn một nhỏ đã ngủ say. An An rúc vào lòng Thẩm Tri Vi, tay cô đặt trên lưng cậu nhóc, hai mẹ con nương tựa vào nhau mà ngủ.
Hình ảnh này mang lại cho anh một sự xúc động mạnh khiến anh có chút thẩn thờ. Anh tự biết mình là một người không có phúc phận về tình thân.
Mẹ anh qua đời ngay khi anh vừa sinh ra, người cha nghiện ngập và cờ bạc hoàn toàn bỏ mặc anh. Khi còn nhỏ, bà nội chỉ có thể bế anh đi khắp làng, xin từng miếng ăn từ nhà này sang nhà khác để cầm cự qua ngày.
Lớn hơn một chút, sau khi bà nội mất, anh chỉ có thể đi nhặt rác, lục thùng rác, một ngày miễn cưỡng có chút gì đó bỏ bụng cho qua cơn đói.
Đến năm mười mấy tuổi, người cha mất hết nhân tính muốn bán anh lấy tiền đánh bạc. Anh đã một mình dựa vào sự thông minh và tài trí để chạy thoát, từ đó về sau không còn chút mong đợi nào vào tình thân nữa.
Mười mấy tuổi anh đã ra xã hội lăn lộn, trải qua đủ mọi công việc bẩn thỉu mệt nhọc. Năm 18 tuổi, anh trở thành đàn em đắc lực của đại ca thành phố Tiêu Bắc.
Năm 22 tuổi, anh hỗ trợ đại ca rửa tay gác kiếm. Lúc đó những kẻ lăn lộn cùng thời kẻ thì chết, kẻ thì ngồi tù, chỉ có đại ca của anh là có thể rút lui êm đẹp.
Năm 23 tuổi, anh cầm số tiền thù lao đại ca đưa, dựa vào tầm nhìn của mình mà làm đủ mọi công việc kiếm tiền.
Dựa vào thế lực cũ và năng lực nhạy bén. Năm 26 tuổi, anh nắm bắt cơ hội chính sách để chiếm được vài khu mỏ lớn tại thành phố Tiêu Bắc.
Hiện tại ở tuổi hai mươi tám, mọi người đều gọi anh là thanh niên tài tuấn, là kỳ tài thương nghiệp nhưng chỉ mình anh biết để đi đến ngày hôm nay anh đã phải trả giá những gì.
Anh vốn nghĩ mình sẽ sống cô độc cả đời như vậy cho đến khi người phụ nữ mang thai này tìm tới. Lúc đó, sự dao động duy nhất trong lòng anh là trên thế giới này đã có thêm một người có quan hệ huyết thống với mình.
Mấy năm qua, sợi dây liên kết giữa anh và gia đình có lẽ chỉ là quan hệ huyết thống này. Nhưng hiện tại nhìn nghiêng khuôn mặt đang ngủ say của người phụ nữ, anh nhận ra ý nghĩa của gia đình hình như đã có chút khác biệt. Lần đầu tiên trong đời, Lý Triệu Diên, người chưa từng biết đến không khí gia đình, cảm nhận được sự ấm áp này.
Ngày hôm sau khi Thẩm Tri Vi tỉnh dậy, trên giường chỉ còn mình cô, Lý Triệu Diên và An An hiển nhiên đã dậy từ sớm.
Cô rửa mặt chải đầu xong đi xuống lầu, thấy An An đang chơi đùa trong phòng khách, thím Trương ngồi trên sofa vừa đan áo len vừa trông cậu nhóc, không thấy bóng dáng Lý Triệu Diên đâu.
Thím Trương thấy cô xuống liền nói: "Phu nhân tỉnh rồi ạ? Bữa sáng để trên bàn nhé. Đúng rồi, tiên sinh sáng sớm nay đã rời đi rồi, cậu ấy dặn tôi báo lại với cô một tiếng."
Thẩm Tri Vi nghe xong gật đầu. Cô đã quá quen với việc Lý Triệu Diên thường xuyên ra ngoài, chẳng qua lần này người đàn ông này lại còn dặn thím Trương nói với cô một lời.
Ăn sáng xong, cô nhờ thím Trương ở nhà chăm sóc An An rồi xách túi ra cửa. Cô dự định đi xem trường Đại học Tiêu Bắc ngay bây giờ.
Cô bắt một chiếc taxi đi thẳng đến Đại học Tiêu Bắc, hết khoảng mười tệ vì nhà cô cách trường không quá xa. Mười tệ tiền xe ở thời đại này được xem là rất đắt đỏ, khi mà tầng lớp làm công ăn lương một tháng cũng chỉ kiếm được vài trăm tệ.
Đến cổng trường, cô hỏi một anh bảo vệ đường đến khoa đạo diễn. Anh bảo vệ tốt bụng đưa cho cô một tấm bản đồ, rồi nhiệt tình chỉ dẫn cách đi.
Đại học Tiêu Bắc rất rộng lớn, nếu không có sự giúp đỡ nhiệt tình của anh bảo vệ, cô nghĩ mình phải đi lòng vòng mấy lượt mới tìm thấy.
Khoa đạo diễn nằm ở một khu vực khá hẻo lánh trong trường. Thời đại này rất ít sinh viên đăng ký vào những ngành nghệ thuật như thế này, mọi người phần lớn đều theo đuổi những chuyên ngành mang tính thực tế và ổn định hơn.
Trên đường đi đến nơi đăng ký lớp học đạo diễn, cô không gặp một bóng người nào, đến mức cô gần như tưởng mình đã đi nhầm cho đến khi nhìn thấy một tấm biển hiệu.
Cô lịch sự đứng trước văn phòng có dán biển hiệu rồi gõ cửa.
Liễu Thượng Văn đang ngồi trong văn phòng xem tờ khai đăng ký. Từ khi mở lớp học đào tạo bên ngoài này đã hơn một tháng trôi qua mà số người đến báo danh chỉ đếm trên đầu ngón tay, ông thầm thở dài một tiếng.
Ông biết ở thời đại này, chuyên ngành của họ bị coi là yếu thế. Ngay cả sinh viên chính quy của khoa đạo diễn cộng lại cũng chỉ có mấy chục người, chỉ bằng số lẻ của các khoa khác.
Thẩm Tri Vi bước vào thấy ngồi sau bàn làm việc là một người đàn ông trung niên tầm hơn bốn mươi tuổi, tóc tai chải chuốt gọn gàng, đeo kính, trông rất nho nhã và ôn hòa.
Nghe ông hỏi, cô lịch sự đáp: "Chào thầy, cho hỏi đây có phải nơi đăng ký khóa học đạo diễn dành cho người bên ngoài không ạ?"
Liễu Thượng Văn nghe thấy cô gái trẻ nói vậy thì mắt sáng lên, hóa ra là người đến báo danh. Ông nhịn không được mà nhìn kỹ cô thêm vài lần, vì cô quá trẻ nên ông cứ ngỡ là sinh viên. Ông đứng dậy bắt tay cô: "Đúng vậy. Chào em, tôi là Liễu Thượng Văn, em có thể gọi tôi là thầy Liễu."
Thẩm Tri Vi đưa tay ra bắt tay ông: "Chào thầy Liễu, em tên Thẩm Tri Vi."
"Mời em ngồi."
Liễu Thượng Văn thu tay lại, lấy ra một xấp tài liệu tuyên truyền đưa cho cô: "Đây là một số thông tin giới thiệu, em có thể xem qua trước."
Thẩm Tri Vi ngồi xuống đối diện, nhận lấy tài liệu và bắt đầu xem. Cô nhận ra tuy khóa học chỉ kéo dài một tháng nhưng nội dung dạy học đều rất thực tế và hữu ích. Khi tới đây cô cứ ngỡ lớp học này chỉ cưỡi ngựa xem hoa, không ngờ bên trong còn có cả những tiết học thực hành.
Liễu Thượng Văn thấy cô xem tài liệu rất nghiêm túc thì mở lời hỏi: "Tiểu Thẩm trước đây đã tìm hiểu qua về ngành đạo diễn chưa? Hay đã từng làm công việc gì liên quan đến mảng này không?"
Thẩm Tri Vi đặt tài liệu sang một bên, thành thật đáp: "Em chưa có kinh nghiệm trong lĩnh vực này."
Cô nói thật lòng, bởi vì tuy kiếp trước cô là đạo diễn nhưng ở kiếp này, nguyên chủ hoàn toàn không có kinh nghiệm gì liên quan.
"Nhưng em có đọc qua sách về ngành đạo diễn rồi." Thẩm Tri Vi nói tiếp.
Liễu Thượng Văn nghe xong có chút kinh ngạc. Những người đến đăng ký thường ít nhiều có chút kinh nghiệm, nhưng người phụ nữ trẻ trước mặt trông như một tờ giấy trắng. Ông suy nghĩ một chút rồi tốt bụng nhắc nhở: "Tiểu Thẩm này, học phí khóa này không hề rẻ, hơn nữa công việc đạo diễn đòi hỏi rất nhiều kinh nghiệm. Nếu chỉ vì sở thích nhất thời thì tôi khuyên em nên cân nhắc lại một chút."
Liễu Thượng Văn nhắc nhở hoàn toàn là vì ý tốt. Muốn làm đạo diễn cần nắm vững rất nhiều kiến thức, một người không biết gì mà muốn bước chân vào nghề thông qua một khóa học cấp tốc một tháng là rất khó. Thêm vào đó, mấy trăm đồng học phí tương đương với cả tháng lương của một công nhân. Ông sợ cô chưa hiểu rõ, chỉ vì hứng thú nhất thời mà báo danh, cuối cùng lại lãng phí tiền bạc.
Thẩm Tri Vi cảm thấy những người ở thời đại này thật chân thành. Nếu ở hậu thế, những kẻ bán khóa học chỉ biết thao thao bất tuyệt thổi phồng sự thật, mong khách mua càng nhiều càng tốt, rồi sau đó có khi còn biến mất tăm.
Cô nghiêm túc gật đầu: "Thầy Liễu, cảm ơn thầy đã nhắc nhở. Em đã suy nghĩ kỹ rồi và quyết định sẽ báo danh."
Liễu Thượng Văn thấy cô đã cân nhắc kỹ thì không nói thêm gì nữa, lấy tờ khai đưa cho cô: "Em điền thông tin vào đây, sau đó nộp lệ phí là được, tổng cộng là 400 tệ. Thời gian lên lớp bắt đầu từ thứ Hai tuần sau, buổi sáng từ 9:00 đến 12:00, buổi chiều từ 14:00 đến 17:00 vào các ngày thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu hàng tuần."
Thẩm Tri Vi gật đầu, điền xong đơn, nộp tiền rồi rời đi.
Cô bắt xe từ Đại học Tiêu Bắc trở về, xuống xe ở cổng khu biệt thự rồi đi bộ vào trong.
Đúng lúc này, một người đàn ông đột nhiên lao ra đứng chắn trước mặt cô. Hắn vuốt tóc một cái đầy tự phụ, nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình: "Tri Vi, đã lâu không gặp, anh nhớ em lắm..."
Giây đầu tiên Thẩm Tri Vi chưa kịp nhận ra người đàn ông trước mặt là ai. Cô đề phòng lùi lại một bước, nhìn hắn đầy cảnh giác: "Anh là ai thế?"
Giữa trưa nắng nôi mà gặp kẻ dầu mỡ thế này, suýt chút nữa làm cô nôn cả bữa trưa ra ngoài.
Ngô Phương Hải nghe cô nói vậy thì khựng lại, thấy biểu cảm ghét bỏ kia thì suýt nữa không giữ được vẻ mặt. Hắn cố nén giận, tiếp tục diễn trò thâm tình: "Vi Vi, em làm anh đau lòng quá. Anh là Phương Hải đây, em không nhớ sao? Trước đây chúng ta còn đi uống rượu ở KTV, cùng nhau tâm sự về cuộc đời mà."
Thẩm Tri Vi nghe vậy lại lẳng lặng lùi thêm bước nữa. Cô nhớ ra rồi, hóa ra là đối tượng mập mờ của nguyên chủ, cô suýt chút nữa đã quên mất nhân vật này.
Cô không nhịn được mà nhìn kỹ hắn thêm vài lần. Khi không làm những biểu cảm dầu mỡ kia thì trông hắn cũng khá ưa nhìn, hèn gì nguyên chủ lại bị cuốn hút.
Nhưng trong tiểu thuyết, Ngô Phương Hải này chẳng phải hạng người tốt lành gì. Hắn lừa nguyên chủ gom tiền để cùng mình bỏ trốn, sau đó lừa hết sạch tiền rồi đá cô ấy đi, khiến nguyên chủ lâm vào cảnh tiền mất tật mang.
Giai đoạn này đúng là lúc nguyên chủ và Ngô Phương Hải đang mập mờ, may mà chưa tiến đến bước lừa tiền. Ngô Phương Hải dùng kế thả mồi dài câu cá lớn, định lừa được nguyên chủ rồi mới moi tiền, nên thời gian qua dù nguyên chủ muốn trả tiền cho hắn tiêu xài, hắn đều tỏ vẻ thanh cao không màng vật chất, điều này càng làm nguyên chủ tin tưởng hắn hơn. Sự ẩn nhẫn và diễn kịch tài tình như vậy hèn gì cuối cùng có thể lừa được tiền của nguyên chủ.
Vẻ mặt Thẩm Tri Vi trở nên lạnh nhạt, cô lên tiếng chỉ trích: "Không được gọi tôi như vậy. Ngô Phương Hải, tôi xem như đã nhìn rõ bộ mặt của anh rồi. Ngày hôm đó khi tôi bị thương, anh lại nhẫn tâm bỏ mặc tôi mà đi mất, hơn nữa bao nhiêu ngày qua cũng chẳng thèm tới hỏi han tôi lấy một câu. Bây giờ thấy tôi khỏe lại thì lại sán lại gần. Hừ, loại đàn ông như anh tôi hiểu quá rõ rồi. Cũng tại tôi trước đây bị ma quỷ ám ảnh mới tin anh không vì tiền bạc, giờ nhìn lại thấy anh cũng chỉ đến thế thôi."
Thẩm Tri Vi quyết định dùng dao sắc cắt dây rối, cô chẳng muốn tốn thời gian diễn kịch với hắn. Đàn ông đàn bà trưởng thành cả rồi, ai mà chẳng biết ý đồ của nhau?
Ngô Phương Hải không ngờ Thẩm Tri Vi lại lạnh lùng với mình như thế, lại còn mắng mình một trận tơi bời. Những lời đó khiến sắc mặt hắn lúc xanh lúc trắng. Trong lòng hắn hoảng loạn vô cùng, người phụ nữ ngu ngốc này sao đột nhiên lại tỉnh ngộ thế này? Lại còn nhìn ra ý đồ của mình nữa.
Không được, hắn không thể bỏ cuộc như vậy. Thẩm Tri Vi là con cá lớn nhất mà hắn câu được, hắn còn chưa xơ múi được gì từ cô cơ mà. Hắn lộ ra vẻ mặt đau khổ: "Tri Vi, sao em lại có thể nói anh như vậy? Anh sao có thể là loại người đó được? Thời gian qua anh đã tiêu một đồng nào của em chưa? Có phải ai đã nói gì với em không? Em phải tin anh chứ."
Trong lòng hắn rủa thầm, chắc chắn có kẻ nào đã nói xấu hắn trước mặt cô rồi. Rốt cuộc là ai? Chẳng lẽ là Hà Thanh Tinh? Nhưng không thể nào, Hà Thanh Tinh và hắn đang cùng hội cùng thuyền mà. Hắn thừa biết người phụ nữ đó đố kỵ với Thẩm Tri Vi đến mức nào, cô ta chỉ mong Thẩm Tri Vi gặp họa thôi. Vậy thì rốt cuộc là ai? Hắn không tin Thẩm Tri Vi lại có bộ não đủ thông minh để nhìn thấu mưu kế của mình.
Thẩm Tri Vi không định dây dưa thêm nữa, lạnh lùng nói: "Ngô Phương Hải, đừng có tìm tôi nữa, nếu không tôi sẽ báo cho chồng tôi biết đấy. Anh cũng biết chồng tôi Lý Triệu Diên trước đây làm nghề gì rồi chứ."
Nghe thấy cái tên Lý Triệu Diên, sắc mặt Ngô Phương Hải tái mét. Bao nhiêu lời định lừa lọc, biện minh đều bị hắn sợ hãi nuốt ngược vào trong. Ở thành phố Tiêu Bắc này có ai mà không biết Lý Triệu Diên là kẻ đáng sợ thế nào. Trước đây hắn cũng vì thấy Thẩm Tri Vi dễ dụ, lại thêm mờ mắt vì tiền nên mới dám lén lút qua lại.
Nhưng người phụ nữ ngu ngốc này bị làm sao thế? Lại còn muốn đem chuyện giữa họ kể cho chồng cô ta nghe nữa. Đầu óc cô ta có phải bị lừa đá rồi không? Cô ta có nghĩ đến việc một người đàn ông có thể chịu đựng được việc vợ mình làm chuyện này không?
Thẩm Tri Vi nói xong định rời đi. Cô nói đến mức đó rồi, cô dám chắc Ngô Phương Hải là kẻ sợ chết sẽ không dám quấy rầy cô nữa.
Đúng lúc này, một chiếc xe dừng ngay trước mặt họ kèm theo một tiếng "tích". Cửa sổ xe hạ xuống, để lộ người đàn ông ngồi ở ghế lái, chẳng phải ai khác chính là Lý Triệu Diên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
hên đây là truyện á, chứ ngoài đời là né lẹ
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
