Trương Quế Lan chỉ cần nghĩ đến việc sau này số tiền đó có thể sẽ không đưa cho mình nữa là trong lòng lại đau như cắt.
Cô con dâu mới yếu ớt kia làm sao có thể tận tâm chăm sóc con nhà người khác được?
Bây giờ thì mở miệng ra là nhân nghĩa đạo đức, nói thương xót ba đứa nghiệt chủng kia, xem ra là muốn giành lấy quyền nuôi dưỡng từ tay bà ta.
Giả vờ hiền thục như vậy chắc cũng chỉ kiên trì được vài ngày, đợi đến khi ngày rộng tháng dài, cô mang thai con ruột thì nhìn Đại Bảo, Nhị Bảo kiểu gì cũng thấy chán ghét, đến lúc đó lại chẳng nhanh chóng tống khứ chúng về tay bà ta ấy chứ.
Nghĩ vậy, bà ta chắc chắn đối phương sẽ không kiên trì được bao lâu, khoản tiền công chăm sóc sau này chẳng phải vẫn là của mình sao?
Hơn nữa cô con dâu mới này giả tạo như thế rất dễ gậy ông đập lưng ông. Cô muốn xây dựng danh tiếng hiền thục đâu có dễ dàng như vậy, đến lúc không chịu nổi nữa thì mình cứ ngồi chờ xem kịch hay là được.
Đại Bảo, Nhị Bảo và Nữu Nữu được một phen hú vía, trong lòng bàn tay ba đứa trẻ đều toát đầy mồ hôi.
Vừa rồi chúng suýt chút nữa tưởng rằng đồ đạc sẽ bị cướp mất, mình thì sẽ bị đánh một trận đòn. Mặc dù bị đánh bị mắng là chuyện cơm bữa, nhưng chẳng có ai sinh ra đã muốn bị đòn cả.
Mặc dù mọi chuyện đã lắng xuống, Trần Viện kiểm tra lại thì thấy chỉ số hạnh phúc của bọn trẻ bù trừ cho nhau.
Thanh tiến độ tuy có tăng lên, nhưng do bị hoảng sợ nên lại giảm xuống một chút, cuối cùng năng lượng hấp thụ được chỉ vỏn vẹn 2 điểm.
Buổi tối, Đại Bảo và Nhị Bảo bắt đầu làm bài tập.
Nữu Nữu sau khi ăn no, nằm trên giường chẳng biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào.
Trần Viện nhìn thấy bên ngoài trời đã tối, ánh sáng trong phòng rất lờ mờ, cô bèn đứng dậy bật đèn lên.
Trần Viện cảm thấy ánh sáng của chiếc đèn này quá tối, mắt bọn trẻ nếu cứ đọc viết dưới ánh đèn này lâu ngày sẽ rất dễ bị cận thị.
Thời đại này cũng chưa có đèn bảo vệ mắt, bị cận thị thì ngay cả phẫu thuật cũng không làm được.
Vì vậy nhân lúc còn kịp, cô phải phòng ngừa trước, mua một cái đèn trần lớn hơn.
Hơn nữa đọc sách viết chữ cũng cần có đèn bàn chuyên dụng, ngày mai cô sẽ đến trung tâm thương mại xem có loại nào phù hợp hay không.
Chẳng bao lâu sau, Đại Bảo và Nhị Bảo đã làm xong bài tập hôm nay.
Việc đầu tiên hai đứa làm sau khi viết xong là tắt đèn phòng khách, chỉ để lại một ngọn đèn trong phòng ngủ nhỏ, sau đó thu dọn sách vở trên tay, đi tới nói với Trần Viện: "Thím hai, bọn cháu ra ngoài đọc sách một lát, lát nữa sẽ về ngay."
"Ra ngoài đọc sách ư? Muộn thế này rồi còn đi đâu?"
Trần Viện hiện tại cũng được coi là phụ huynh duy nhất của ba đứa trẻ này. Ra ngoài muộn thế này, thứ nhất là không an toàn, thứ hai là cô không hiểu tại sao lại phải ra ngoài đọc sách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







