Bà ta tỏ vẻ vừa tủi thân vừa tức giận: "Cô vợ mới của thằng Hoài cũng quá đanh đá rồi, không nói hai lời đã chuyển hết đống đồ kia đi. Bây giờ nó làm như vậy chẳng khác nào vả thẳng vào mặt bậc cha chú chúng ta. Đống đồ này nói gì thì nói cũng phải lấy lại, nếu không thì mặt mũi đâu mà nhìn ai nữa."
Nói xong câu này, bà ta nhìn Thẩm Trường An chờ mong ông trút giận thay mình. Dù sao hôm nay Trần Viện cũng đã mạo phạm đến ông, hơn nữa bình thường lão Thẩm là người sĩ diện nhất, chắc chắn không thể chịu đựng được sự khiêu khích như vậy, nhất định sẽ nghĩ cách trừng trị cô con dâu kia.
Thế nhưng bà ta không thể ngờ được lại nghe thấy Thẩm Trường An giận dữ nói: "Còn đòi cái gì mà đòi, chẳng lẽ bà còn không chê chuyện này đủ mất mặt sao? Cứ phải làm cho ai cũng biết bà mới vui lòng hả?"
Sắc mặt Trương Quế Lan thay đổi, bà ta đâu ngờ lão Thẩm lại nghĩ như vậy.
Hôm qua vì sợ gây chú ý nên bà ta mới chỉ đưa cho con gái mình một miếng thịt heo, những thứ khác còn chưa kịp gửi đi, làm sao có thể để ba ranh con kia hưởng lợi hết được.
"Không lấy về thì ông nuốt trôi cục tức này sao? Ông đi mà xem, đồ đạc chiến hữu của thằng Hoài mang về không còn lại món nào, chẳng lẽ cứ thế mà nhịn?"
Thẩm Trường An cảm thấy chuyện này nếu truyền ra ngoài thì người mất mặt chẳng phải vẫn là ông sao?
Hơn nữa đó vốn là đồ thằng hai gửi cho cháu ruột nó. Nội dung bức thư gửi về ông cũng đã xem, từng câu từng chữ đều nhớ thương ba đứa trẻ, ngay cả cha mẹ cũng không nhắc đến nửa lời.
Đã vậy nó còn âm thầm kết hôn ở bên ngoài cũng không báo với gia đình, không hề hỏi ý kiến người làm cha là ông đây.
Trong lòng ông giận là giận cái này, cho nên mới không ưa cô con dâu mới, nhưng dù sao việc xấu trong nhà cũng không thể vạch áo cho người xem lưng.
Thấy Trương Quế Lan để ý đến mấy thứ đồ ăn thức uống đó như vậy, cơn giận trong lòng ông lại bốc lên ngùn ngụt.
"Bà vừa nhắc đến chuyện chia đồ đạc, đừng tưởng tôi không biết chút tư tâm đó của bà. Chẳng qua bà chỉ muốn nuốt trọn tất cả, không chia cho ba đứa con nhà thằng cả.”
“Nếu không phải bà làm quá đáng thì hôm nay có xảy ra mấy chuyện này không? Liệu hồn mà an phận cho tôi, tôi không muốn nghe thấy bất kỳ lời ra tiếng vào nào về chuyện này nữa đâu."
Trương Quế Lan bị nói trúng tim đen, sắc mặt có chút hoảng loạn.
Bà ta bình thường làm việc đều rất cẩn thận, ngoài mặt luôn tỏ ra công bằng, nếu không thì tái hôn bao nhiêu năm nay làm mẹ kế của anh em Thẩm Hoài, chưa ai nói bà ta nửa lời không tốt.
Không ngờ trong lòng lão Thẩm đã sớm biết rõ, chẳng qua là do ông không phản đối nên bà ta mới dám làm quá đáng như vậy.
Đối với mấy đứa trẻ đó, ông có tư cách gì mà nói bà ta không công bằng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)