Cũng chính là ở giây phút dừng lại này, mấy anh em nhà họ Tạ cuối cùng cũng đuổi tới nơi, nhặt dây xích chó đang buông thõng trên đất dùng sức kéo trở về.
“Đại hoàng nhà chúng ta hôm nay sao vậy? Trước kia nó không cắn người.
”“Không biết, có thể là mùa xuân đến rồi, có chút cô đơn.
”Mùa xuân đến rồi… Có chút cô đơn…Mấy đứa trẻ gấu này có biết nói chuyện hay không?Cố Hàm Giang và Phó Quân đang chống tay lên đầu gối thở d.ốc cách đó không xa, trên mặt đều tối sầm lại.
Mặc dù Đại Hoàng bị kéo, nhưng vẫn kiên trì không ngừng quay đầu về phái Cố Hàm Giang và Phó Quân sủa loạn, mãi cho đến khi Tạ Miêu nhận lấy xích chó, “Được rồi mau câm miệng đi, nếu như hôm nay thật sự cắn người, trở về sẽ bán em đi đền tiền thuốc cho người ta.
”Đại Hoàng vừa nghe, lập tức tủi thân mà nức nở một tiếng, ỉu xìu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


