“Tạ Miêu của huyện Hồng Hà này, cô xem có cần lôi kéo đến trường chúng ta không? Môn Toán em ấy thi rất tốt, điểm tuyệt đối, lấy trình độ dạy học của huyện Hồng Hà bên kia có thể thi được hạng này, chắc là một mầm non không tồi.
”“Tôi thấy hay là bỏ đi.
”Dáng vẻ Đường Quyên không hứng thú lắm, “Trung học ở trấn Kiến Thiết tôi còn chưa nghe qua bao giờ, ai biết được em ấy gặp vận may gì mà thì được thành tích này.
Ngộ nhỡ đến rồi, không theo kịp tiến độ của trường học chúng ta, không phải uổng phí công sức rồi sao? Lại nói thi đại học sẽ thi tiếng Anh, ngôi trường kia của bọn họ có thể có giáo viên tiếng Anh gì tốt, đến lúc đó một môn tiếng Anh cũng đủ kéo tổng thành tích xuống.”
Chủ nhiệm Thường ngẫm lại cũng đúng, buông danh sách trong tay xuống, cười nói: “Tôi nhớ rõ hình như tiếng Anh của Trần Lệ Hoa không tồi, cô tốn không ít công sức nhỉ? Thế nào? Có cần phân em ấy đến lớp cô không…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


