Vừa tới giữa trưa, học sinh ở gần trường học đều về nhà ăn cơm, còn nhà ở khá xa như Tạ Miêu thì phải tự mang cơm theo.Tạ Miêu cầm loại cà mèn tự chế mà vốn đã không còn được bán ở thời hiện đại, sau đó tìm một vị trí ấm áp ánh mặt trời và ngồi xuống cùng ba người em, vừa ăn vừa trò chuyện.
Ăn xong thì đến nhà vệ sinh rửa cà mèn rồi mới trở lại phòng học.Lúc Tạ Miêu quay lại, cậu nhóc béo Vương Đại Lực ngồi phía trước cũng cơm nước xong xuôi, đang ở kia nhai đậu phộng "rột rột".Nhìn thấy cô, Vương Đại Lực vội nói: "Tạ Miêu, tớ đặt quyển vở lên trên bàn cho cậu đó.""Uhm."Tạ Miêu đã thấy được.Cô đặt hộp cơm qua một bên cho ráo nước, lấy khăn tay ra lau lau tay.
Đang chuẩn bị cất vở vào thì Vương Đại Lực quay đầu, lại còn hỏi với vẻ có mấy phần không thể tin: "Tạ Miêu, cậu thật sự tự viết bài ghi chép này à?""Đúng vậy, sao vậy?""Trâu bò thật luôn á !" Cậu nhóc béo giơ ngón tay cái về phía cô, không hề tiếc lời ca ngợi của bản thân mình chút nào: "Mấy thứ thầy Lưu nói đó, tớ vốn đã quên mất vài chỗ rồi, vừa nhìn bài ghi chép của cậu là tớ nhớ lại hết.
Cậu nhớ siêu thật đấy."Thói quen ghi chép lại bài của Tạ Miêu hoàn toàn được nuôi dưỡng từ kiếp trước.Cô không phải là loại học sinh vô cùng thông minh, không thể nào chỉ tùy tiện nghe một chút khi lên lớp thì đã có thể có thành tích thi tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)