Ngoại trừ Cố Hàm Giang thì Ngô Thục Cầm vốn không có chỗ nào có thể bắt chẹt cô được nữa.Cô không thích Cố Hàm Giang thì sợ Ngô Thục Cầm cái con khỉ!“Cậu nói xong chưa? Nói xong rồi thì tôi muốn đọc sách.”Không để ý tới ánh mắt muốn phun lửa của Ngô Thục Cầm, Tạ Miêu mở sách giáo khoa ra lần nữa, rũ mắt giấu đi vẻ giễu cợt trong mắt.Con người Cố Hàm Giang tính tình cổ quái, Ngô Thục Cầm không khuyên can nổi.
Cho nên ở lại chờ cô, chỉ có thể là quyết định của Cố Hàm Giang.Trước kia cô đều chờ anh ở cổng thôn mỗi ngày, anh chê phiền.
Vừa rồi lúc cậu ấy đi từ bên kia ngang qua đây, tớ liếc mắt một cái, làn da kia hình như đẹp và sáng lên nhiều lắm!”“Đúng vậy, cũng không biết cậu ấy làm thế nào nữa, mới qua một mùa hè mà lại không đen thêm chút nào.”“Có phải vì cậu ấy bôi phấn lâu nên không bắt nắng không?” Có người suy đoán.Ngô Thục Cầm lập tức cười nhạt: “Cậu thôi đi, phấn chỉ là thứ bôi lên có vẻ trắng, nào có tác dụng này.”Các nữ sinh khác trong lớp cũng không phải Tạ Miêu, vì cố kỵ nên không dám gây chuyện với cô ta, nghe vậy thì liếc cô ta một cái, tiếp tục thảo luận.“Không tin thì thôi.” Ngô Thục Cầm làm loạn rồi mất mặt, căm giận quay lại tự mình ăn cơm.Nhưng ăn hai miếng, cô ta lại không khỏi lén sờ lên hai cục mụn mới nổi trên trán.Bôi phấn lâu một chút có thể khiến làn da đẹp hơn sao?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

Truyện cần beta lại, ngắt dòng, lời thoại cần rõ ràng hơn
@Xuyen Pham Ơ nhắc nhở cả 9th rồi mà vẫn thế thì chịu rồi....
@Người hướng dẫn vẫn y sìiii. Không thấy ngắt dòng ở đôu cảaaa