Thời tiết tháng ba, nước sông vẫn đủ lạnh, người tuy được cứu lên, nhưng bị sốt cao, sốt đúng một ngày một đêm, cuối cùng được vị thầy thuốc trong thôn lấy nửa cây sâm rừng đào được từ trên núi, nấu lên làm thuốc uống, cơn sốt mới có thể hạ.
"Giai Tuệ, nghe mẹ khuyên, đừng gây rắc rối nữa, con còn trẻ, mới hai mươi mốt tuổi, độ tuổi đẹp như vậy, không sinh được con cũng không nhất định là do con có vấn đề, con dâu Trương gia lúc trước con cũng đã gặp, kết hôn sáu năm mới có con đầu lòng, sau này sinh liên tiếp, cũng được năm đứa rồi."
Đổng Giai Tuệ lúc này đầu đau không chịu được, cả người mềm nhũn không phản ứng được gì, nguyên chủ sau khi nhảy sông, thì cô bỗng xuất hiện ở đây, sau khi tỉnh lại cô đang sắp xếp lại trí nhớ của nguyên chủ, biết nguyên chủ vì sau khi cưới ba năm không thể có con mà bị nhà chồng ruồng bỏ, do không khỏe nên nhiều chuyện mơ mơ màng màng không nghĩ rõ lắm, đặc biệt liên quan tới Lư Thành Nguyên, ngay cả dáng vẻ anh ta ra sao cũng đều quên hết.
Haiz… thật không ngờ lại chuyển kiếp thành một khí phụ – người phụ nữ bị chồng bỏ rơi. Mà bối cảnh lại là vùng nông thôn những năm bảy mươi, chỉ cần nghĩ thôi cũng biết cuộc sống sau này sẽ gian nan thế nào.
Thật ra cũng chẳng thể trách nguyên chủ vì sao lại chọn cách nhảy sông tự vẫn. Bởi ở niên đại này, chuyện ly hôn bị xem là điều vô cùng xấu hổ, chẳng khác nào vết nhơ khó gột rửa. Nguyên chủ vốn là một cô gái hiền lành, tính tình dịu dàng, lại rất biết nghe lời. Thế nhưng, về nhà chồng thì bị mẹ chồng ngược đãi, thêm vào đó sau khi cưới lại không sinh được con, liền bị cả nhà Lư gia coi thường, lạnh nhạt.
Nguyên chủ quá hiền, quá nhẫn nhịn. Ở nhà chồng gặp khó khăn, về nhà mẹ cũng không dám nói ra, sợ làm cha mẹ lo lắng. Mỗi lần mẹ cô hỏi thăm, cô đều cười gượng, nói rằng người Lư gia đối xử với mình rất tốt. Lời nói ấy như một tấm màn che, giấu đi tất cả những uất ức và tủi nhục trong lòng.
Có câu “Người nghèo cũng phải có tấm lòng thương xót”, nghe thì có lý, nhưng thực tế lại phũ phàng. Trong xã hội ấy, kẻ mạnh luôn bắt nạt kẻ yếu. Chỉ cần nguyên chủ ở nhà chồng biểu hiện tốt hơn một chút, biết lấy lòng mẹ chồng, thì có lẽ bà ta cũng không đối xử tệ bạc đến mức ấy. Nhưng cô vốn không giỏi lấy lòng, chỉ biết nhẫn nhịn, nên càng ngày càng bị chèn ép.
Sau khi ly hôn, nội tâm của nguyên chủ đau khổ vô cùng. Cô vốn là người luôn giấu mọi sự không thoải mái trong lòng, không biết cách giải tỏa. Tất cả bực tức, tủi hờn đều bị nén lại, tích tụ thành nỗi u uất. Chỉ cần bên ngoài có một lời kích thích, một ánh mắt khinh thường, thì lập tức trở thành giọt nước tràn ly, khiến cô nghĩ đến cái chết như một cách giải thoát. Bởi trong sâu thẳm, cô cảm thấy mình không được yêu thương, không còn chỗ dựa nào để níu giữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
