Lời nói này không phải chỉ để cho cán bộ hai thôn không xen vào nữa, mà cũng để cho người của Đổng gia ngừng công kích.
Nghiêm túc nói tới, Lư gia cũng không phải là không có đạo lý, dù sao Lư Thành Nguyên cũng là người con trai duy nhất của Lư gia, tuy rằng đuổi cô con dâu ba năm về nhà mẹ đẻ cũng không phải lý, nhưng bây giờ, theo luân lý mà nói, thừa kế, hương khói đối với người dân ở quê mà nói chính là chuyện quan trọng, không sinh được con thì Lư gia tuyệt hậu, nếu như vậy thật thì sau này, trăm năm nữa ai sẽ khói hương, ai đốt vàng mã đây?
"Ai nói không sinh được con là vấn đề của Giai Tuệ? Nói không chừng quá hai năm là có thể sinh, Lư Thành Nguyên, cậu có phải đàn ông không, ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ được!"
Lư Thành Nguyên mặt đỏ au, núp ở xó xỉnh không nói lời nào, mẹ anh cũng chống eo nhổ nước bọt vào Đổng Giai Tuệ.
"Phi, Lư gia chúng tôi cũng coi như là có nhân nghĩa, nếu không phải do con gái Đổng gia các người, Thành Nguyên nhà tôi đã không lãng phí mất ba năm rồi, nếu tìm con gái nhà khác, nói không chừng cháu trai Lư gia chúng tôi đã có thể xách nồi ra cửa nấu tương rồi."
Phải biết rằng, khi Đổng Giai Tuệ mới gả vào Lư gia, ai nấy đều hâm mộ. Chồng cô là đội trưởng đội sản xuất, Lư Thành Nguyên lại là con trai duy nhất trong nhà, không có chị em dâu bên cạnh gây phiền phức. Người ta còn nghĩ, chờ đến khi ông bà Lư qua đời, toàn bộ sản nghiệp sẽ thuộc về vợ chồng cô. Khi ấy, chỉ cần cô sinh cho Lư gia một đứa cháu trai, địa vị của cô sẽ chẳng khác nào hoàng hậu trong nhà.
Thế nhưng đời người vốn chẳng như mơ. Chỉ vì không sinh được con, tất cả sự hâm mộ ngày nào bỗng chốc biến thành lời chê bai. Người ta quay lưng nhanh đến mức khiến cô không kịp trở tay. Không sinh được con là sự thật, dù trong lòng có uất ức thì cũng chẳng thể phản bác, bởi lý lẽ đã không còn đứng về phía cô.
Người nhà họ Đổng sau khi làm loạn một trận cũng đành trở về. Từ đó, ngay cả trong gia đình, mọi người cũng đối xử với Đổng Giai Tuệ dè dặt hơn. Các anh trai thì vẫn thương yêu em gái như từ nhỏ đến lớn, còn chị dâu dù trong lòng nghĩ gì cũng không dám nói lời quá đáng trước mặt cô.
Nhưng miệng lưỡi người ngoài thì chẳng ai quản nổi. Một hôm, con dâu hàng xóm – Thím Tam – vừa bế đứa trẻ đứng ở cửa vừa buông lời khó nghe. Những câu nói ấy như mũi dao đâm thẳng vào lòng Đổng Giai Tuệ. Bị kích thích đến cực điểm, cô lặng lẽ bỏ chạy ra ngoài, không nói với ai một lời.
Cô lao đến bờ sông, nơi con nước chảy xiết, rồi bất ngờ nhảy xuống. Con sông ấy nối thẳng ra Trường Giang, nếu không phải vừa lúc có người đi ngang qua phát hiện và cứu lên, thì chắc chắn cô đã bị nước cuốn trôi đi mất, biến thành một kiếp hồng nhan bạc mệnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

