Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Không Thành Mẹ Ruột Nuôi Nhãi Con Chương 15: Mua Hàng

Cài Đặt

Chương 15: Mua Hàng

Đưa con đi chơi cả ngày, buổi tối về ngủ một giấc thật ngon. Chỉ là giường quá nhỏ, giữa hai vợ chồng họ còn hai đứa nhỏ, Sở Vận cũng không dám xoay người, sợ ngã xuống giường.

Vương Kiến Nghiệp xoa xoa cánh tay bị con trai út đè tê rần của cô: "Buổi chiều chúng ta về."

"Ừm."

Ăn sáng xong, Lưu Thúy dẫn Sở Vận và Trương Tố Phân đến tòa nhà bách hóa. Hôm nay họ không đi vào bằng cửa trước mà đi vào từ cửa sau.

Lúc Sở Vận ra ngoài không quên dẫn theo chồng, mua vải cũng có may quần áo cho anh, nhất định phải để anh bỏ chút sức.

Sở Vận sai khiến Vương Kiến Nghiệp, Trương Tố Phân thấy thế thì có chút ghen tị.

Lưu Thúy gật đầu: "Sở Vận làm đúng, bình thường ở nhà Kiến Nghiệp không giúp được gì, con sai sử nó làm chút việc là nên làm."

Sở Vận cười ha ha, thân thiết kéo tay mẹ chồng: "Mẹ đừng xót là được rồi."

Lưu Thúy nở nụ cười: "Mẹ xót cái gì, nên như vậy mà."

Có người giỏi xã giao như Sở Vận, cô muốn nói chuyện thì không có lúc nào tẻ nhạt.

Nói xong đã đến tòa nhà bách hóa, Lưu Thúy nhìn thấy một người phụ nữ trẻ tuổi thì đi lên nói chuyện với cô ấy, chắc người này chính là vị phụ huynh có quan hệ kia.

"Cô Lưu, mọi người tới sớm thật đấy. Chúng ta mau vào đi, nhân lúc những người khác còn chưa tới, có thể chọn nhiều đồ tốt một chút."

"Được, chúng ta tranh thủ thời gian."

Lần này bên trong nhóm hàng lỗi thì vải vóc chiếm phần lớn, nghe nói là kho hàng bên nhà máy dệt đã lâu năm không được tu sửa, dột mưa, vải dính nước, mất vài ngày mới bị người quản lý kho hàng phát hiện. Vải màu sẫm phơi khô còn coi như tạm được, vải thô thì có chút khó coi.

Thật ra Sở Vận thích mặc quần áo màu nhạt nhưng kỹ thuật nhuộm màu ở thời đại này thực sự không ổn, nhiều vải bông vụn, sau khi giặt vài lần thì các loại hoa văn sẽ loang màu, Sở Vận cũng theo đó mà chọn rất nhiều loại vải màu xanh đậm và màu đen. Cuối cùng, cô cũng chọn một ít vải dệt màu nhạt. Cô cầm về định thử nhuộm một chút, dù sao vải cũng rẻ, cũng không thiếu chút tiền ấy, làm xong, giặt sạch những vải bông này dùng để làm chăn bông gì đó cũng tốt.

Trương Tố Phân kinh ngạc: "Mẹ, mẹ mau xem, chỗ này còn có hai con dao phay."

"Để mẹ xem một chút."

Lưu Thúy cầm lên xem xét: "Ui chao, trên này có hai lỗ hổng nhưng không đáng ngại, cầm về nhà mài trên đá tí là được rồi. Cái này không cần phiếu công nghiệp chứ?"

Một người bên cạnh lên tiếng: "Không cần."

Lưu Thúy: "Vậy thì hiếm có, vừa vặn có hai con dao. Tố Phân, con và Sở Vận mỗi người một con dao, vừa vặn."

Sắc mặt Trương Tố Phân cứng đờ, cô ấy còn muốn mang cho nhà mẹ đẻ một con dao, con dao thái rau nhà mẹ đẻ cô ấy bị lủng lỗ rất lớn, cũng không thể hàn lại được.

Sở Vận khoát tay: "Nhà tụi con có dao phay dùng rồi, cho chị dâu đi."

Lưu Thúy: "Cầm đi, cầm về cho ba mẹ của con dùng cũng được. Dao thái rau này vừa nhìn đã biết là rất tốt, rất chắc tay."

"Ba mẹ con cũng có dao làm bếp rồi, không sao ạ." Lần trước Sở Vận ở nhà chặt xương ống, chém hỏng dao làm bếp, đã đổi lại cho nhà một con dao làm bếp khác.

Lúc này vật liệu thép đang rất thiếu thốn, chất lượng cũng bình thường. Lưỡi dao chỉ có chút thép, chặt xương mấy lần thì đã hỏng. Nói thật, trong siêu thị nhỏ nhà bọn họ, tùy tiện lấy một con dao thái rau giá bốn mươi lăm tệ cũng tốt hơn cái này.

Thấy Sở Vận thật sự không lấy, Lưu Thúy cũng không khuyên nữa. Trương Tố Phân vội vàng đặt hai con dao vào đống vải mà cô ấy chọn.

Tuy chê con dao phay nhưng Sở Vận lại để mắt tới đôi ủng ống dài đi mưa, cô mua một hơi sáu đôi, đều là cho ba mẹ cô. Ở nông thôn, lúc ngày mùa bận rộn, gió thổi mưa rơi đều phải xuống ruộng, có đôi ủng ống dài đi mưa, sau khi già thì chân cũng ít bị bệnh xương khớp.

Sau đó, nhân viên bán hàng lấy ra một cái rương đựng kim châm, vải vụn, len nhuộm không đều màu, có dây lưng vân hoa, vân vân. Sở Vận thấy mấy cuộn len, lanh tay lẹ mắt chọn lấy một thùng, nhanh chóng trả tiền để Vương Kiến Nghiệp ôm đi.

Vương Kiến Nghiệp chờ ở cửa, bên chân anh chất đống vải dệt, mấy đôi ủng ống dài đi mưa và sợi len: "Em còn muốn lấy thêm gì không?"

Sở Vận lắc đầu: "Không cần, những thứ khác nhà chúng ta đều có cả rồi."

Đột nhiên cô nhớ tới một chuyện: "Nhà chúng ta vẫn phải mua một cái máy may, mùa đông năm nay còn có thể nối lại tay áo cho hai đứa nhỏ một đoạn để mặc tạm, sang năm phải thay mới thôi, dựa vào kỹ năng may vá của em thì không ổn."

"Anh biết rồi, anh sẽ tìm đồng nghiệp đổi một vài phiếu công nghiệp trước."

"Ừm."

Hai người bọn họ đứng ở cửa trong chốc lát, Lưu Thúy và Trương Tố Phân đều xách bao lớn bao nhỏ chạy ra: "Chúng ta về nhà trước, người bên trong càng ngày càng nhiều. May mà chúng ta tới sớm, mấy người kia vì cướp một miếng vải mà sắp đánh nhau rồi kìa."

Về nhà cất đồ đạc, Trương Tố Phân và Lưu Thúy còn phải đi làm. Vương Kiến Nghiệp và Sở Vận thu dọn đồ đạc xong thì chuẩn bị làm cơm trưa, buổi trưa Vương Kiệt và Lưu Thúy về cùng ăn cơm trưa rồi sau đó cả nhà bọn họ phải đi về.

Hai anh em Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa vẫy tay tạm biệt ông bà nội, Lưu Thúy thật sự không nỡ, cháu trai lớn nhanh, mấy tháng không gặp lại lớn hơn.

"Kiến Nghiệp à, hay là chúng ta nghĩ cách để con và Sở Vận được điều về thành phố?"

Vương Kiến Nghiệp: "Mẹ, chúng con ở huyện Giang Đông rất tốt. Lần sau tụi con rảnh rỗi sẽ đến thăm ba mẹ. Con được chia cho một căn nhà lớn, còn có sân trước và sân sau, ở rất thoải mái, đãi ngộ cũng tốt, là huyện hay là thành phố thì cũng có sao đâu?"

"Đừng nói nữa, hai vợ chồng chúng sẽ tự suy xét." Vương Kiệt nói với Vương Kiến Nghiệp: "Có rảnh thì về thăm nhà một chút."

"Haizz."

Buổi chiều cả nhà lên xe về nhà, Vương Đại Oa lấy hai mươi tệ từ trong túi áo ra.

Sở Vận: "Ở đâu ra thế?"

"Không biết nữa." Vương Kiến Nghiệp khẳng định: "Chắc chắn là ba mẹ trợ cấp cho chúng ta."

Sở Vận cất tiền đi, nhìn thoáng qua Vương Kiến Nghiệp: "Anh không nói cho ba mẹ về tiền lương của hai chúng ta à?"

"Không nói." Vương Kiến Nghiệp thản nhiên nói: "Tiền lương của chúng ta nhiều hơn gấp mấy lần so với anh hai và chị dâu. Lỡ như để anh hai và chị dâu biết được thì lại có chuyện nữa."

Sở Vận mỉm cười, không nói chuyện. Vương Kiến Quốc và Trương Tố Phân chưa chắc không biết hai vợ chồng bọn họ có lương cao, nhưng biết đại khái và biết cụ thể cao hơn bọn họ bao nhiêu thì lại khác.

"Vương Kiến Nghiệp, anh thông minh thật đấy."

Vương Kiến Nghiệp nắm tay cô, Sở Vận không cho.

"Cẩn thận lại bị mắng là đồi phong bại tục!" Sở Vận ghé đến bên tai anh, nhỏ giọng nói: "Về nhà cho anh nắm tay, muốn nắm bao lâu thì nắm."

Thân thể Vương Kiến Nghiệp đột nhiên căng thẳng, Sở Vận ngồi xuống cười trộm. Người đàn ông này lại bị cô trêu chọc rồi.

Sao anh lại đáng yêu như vậy chứ?

*

Về đến nhà, mọi thứ trong nhà đều bình thường, chỉ có mấy con gà ở sân sau đói đến mức kêu ồn ào, Vương Kiến Nghiệp đổ nửa chậu bắp vào, lại đổ thêm nước vào.

"Mẹ, có trứng gà."

"À, con nhặt về đặt vào phòng bếp đi." Sở Vận vội vàng thu dọn đồ đạc mang về.

"Vâng."

Vương Đại Oa cầm một cái chén lớn đi nhặt trứng gà, bị Vương Kiến Nghiệp ngăn cản: "Cầm cái rổ tới đây."

Sở Vận rất cẩn thận, tuyệt đối không thể cầm chén ăn cơm đi đựng trứng gà, trên vỏ trứng gà còn có phân gà cần xử lý.

"Chờ em có thời gian sẽ làm ít sốt nấm, sốt thịt gà rồi trộn chung với mì."

Vương Đại Oa vui vẻ: "Mẹ, con muốn có thịt băm."

"Cũng được, chờ mẹ mua được thịt thì làm cho các con."

Vương Kiến Nghiệp: "Có thể làm một chút tương ớt."

"Không thành vấn đề." Ở phương diện này Sở Vận vẫn rất dễ tính.

*

Buổi tối, Sở Vận ngâm chân xong, Vương Kiến Nghiệp bưng chậu rửa chân đi ra ngoài đổ nước. Sở Vận đã rúc vào trong chăn, ôm chăn ấm áp, thoải mái thở dài, vẫn là ngủ ở nhà mình thoải mái hơn.

Sở Vận không biết cuộc sống thoải mái của cô đã dừng lại ở thời khắc Vương Kiến Nghiệp vào phòng đóng cửa lại.

Người đàn ông cởi quần áo hóa thân dã thú, dùng một tay là có thể ấn cô xuống, mặc cho cô giống như con tôm lớn khom lưng giãy dụa cũng chạy không thoát khỏi ngọn núi Ngũ Chỉ của anh.

Cơ bụng anh phồng lên dán vào cái eo nhỏ nhắn của cô, đôi môi khô ráo dán lên gò má non mịn của cô, hơi thở nóng rực như hơi nước bốc hơi, sắp hấp chín lỗ tai cô.

Giọng nói của anh vừa thấp vừa trầm, tràn đầy dục vọng: "Hồ ly nhỏ, dám quyến rũ anh ở trước mặt mọi người, hửm?"

Sở Vận bị một tay Vương Kiến Nghiệp phong ấn lại không dám tác quái, chỉ có thể hậm hực mà thành thật phối hợp, mong được xử lý khoan dung.

Đáng tiếc, đêm nay người đàn ông không định miễn xá cho cô, nhất định phải dạy dỗ cô một trận.

Vất vả cả đêm, sáng hôm sau còn có tiết học, Sở Vận chậm rì rì đi về phía trường học, trên đường gặp được Trần Thu.

Trần Thu nhìn thấy vành mắt đen của cô cùng động tác đi đường của cô, chậc chậc hai tiếng: "Lão Vương nhà cô hung mãnh thật đó!"

Sở Vận da mặt dày chắc chắn sẽ không bị Trần Thu trêu chọc, khàn khàn đáp lại một câu: "Chẳng lẽ vị kia của nhà cô kém sao?"

Trần Thu đỏ mặt: "Con người của cô thật là!"

Sở Vận cười ha ha: "Hai ngày nay vất vả cho cô rồi, hôm nay tôi sẽ dạy bù môn Toán trong tiết Ngữ Văn của cô."

"Được rồi, dù sao cũng không vội. Ngày mai cô nghỉ ngơi tốt rồi dạy bù, hôm nay coi như bỏ qua, cũng không gấp gì."

Sở Vận ôm bả vai cô ấy: "Vậy cảm ơn cô Trần, người gì mà vừa đẹp vừa có tấm lòng tốt bụng."

Trần Thu mỉm cười: "Giúp đỡ lẫn nhau thôi."

Phong cách dạy học của Sở Vận là nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu. Chỉ cần không phải người có nền tảng kém, mọi người gần như đều có thể nghe hiểu được.

Hôm nay trên lớp có một học sinh nữ giơ tay, Sở Vận gọi cô ấy nói chuyện.

"Cô Sở, em nghe nói cô dạy người của Cục Thuế Vụ làm sổ sách, cô có thể dạy cho chúng em không? Sau khi tốt nghiệp trung học, em muốn vào làm kế toán trong nhà máy."

Học sinh nữ này vừa nói xong, ánh mắt của các học sinh trong lớp đều sáng ngời nhìn cô, xem ra là cũng có ý này.

Sở Vận cúi đầu, buông phấn viết, cười nói: "Nhà em làm nghề gì?"

"Ba mẹ em đều là công nhân của nhà máy máy kéo, chú họ em làm việc ở Cục Thuế Vụ."

Sở Vận gật đầu: "Cô biết rồi, nhưng cô chỉ là một giáo viên, nội dung dạy học đều có quy định. Chuyện này vẫn cần Hiệu trưởng hoặc Bộ Giáo Dục đồng ý mới được."

Tất cả đã là học sinh cấp ba, người trong nhà không phải là ở cơ quan đơn vị thì là làm việc ở nhà máy. Bọn họ hiểu rõ ý của Sở Vận.

Chỉ cần cô Sở đồng ý, chuyện còn lại, tự bọn họ phải ra sức.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc