Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Không Thành Mẹ Ruột Nuôi Nhãi Con Chương 14: Đồi Phong Bại Tục

Cài Đặt

Chương 14: Đồi Phong Bại Tục

Cửa không đóng chặt, cửa vừa có tiếng động thì Sở Vận đã lập tức phát hiện.

"Chị hai, cửa không khóa."

"Ờ." Trương Tố Phân đẩy cửa đi vào, trong tay cầm theo một miếng thịt, còn có mấy cân gạo.

Vương Kiến Quốc cũng nhìn thấy đồ trên bàn, vội vàng đưa thịt và gạo trong tay cho Lưu Thúy: "Mẹ, đây là quà tặng ngày lễ của chúng con, mẹ cầm lấy ăn đi."

Lưu Thúy thật sự oán giận hai vợ chồng con trai lớn, cần gì phải làm bộ làm tịch: "Hai người các con còn nhiều thứ cần lo, hai anh em Vương Cần còn đang học hành tốn kém. Mẹ và ba con cũng không thiếu chút đồ ăn này, hai đứa cầm về đi, giữ lại mà dùng."

Vương Kiến Quốc vung tay lên: "Sao có thể được, con là anh hai, không thể tặng quà ít hơn Kiến Nghiệp được, nói ra sẽ khiến người ta chê cười."

Sở Vận cúi đầu, che giấu nụ cười nơi khóe miệng. Hai vợ chồng này thực sự là nồi nào úp vung nấy, ngay cả tâm tư cũng rất giống nhau.

Vương Kiến Nghiệp cũng không đồng ý việc anh hai tặng nhiều đồ như vậy, khéo léo nói: "Anh hai, nhà anh ở trong thành phố. Thường ngày có thể chăm sóc ba mẹ, có thể tận hiếu. Em ở xa, lâu lâu trở về một chuyến tặng nhiều đồ là điều nên làm."

Lý do Vương Kiến Nghiệp đưa ra rất tốt, dẫu sao Trương Tố Phân cũng tiếc những thứ này, kéo Vương Kiến Quốc xuống. Vương Kiến Quốc nhường qua nhường lại vài lần với Lưu Thúy rồi mới miễn cưỡng đồng ý lát nữa về sẽ mang đồ về.

Hai đứa con trai đều hiếu thảo, Lưu Thúy vô cùng vui vẻ.

Vương Kiệt xách một con cá về: "Ơ, Kiến Nghiệp, Sở Vận trở về rồi à. Nhìn mẹ các con vui chưa kìa."

Sở Vận mỉm cười một tiếng: "Hôm nay ba thật giỏi, con cá này chắc cũng cỡ mười cân đó."

Vương Kiệt ưỡn thẳng sống lưng, đắc ý nói: "Đương nhiên rồi, ông Triệu đi cùng với ba ngay cả cái đuôi cá cũng không cướp nổi, cũng may ba nhanh tay lẹ mắt."

Lưu Thúy nhận lấy cá: "Tối nay ăn cá chứ?"

Sở Vận: "Có thể làm nhiều món ạ, đầu cá hầm đậu phụ, thân cá một nửa làm cá dưa chua một nửa kho tàu được không ạ?"

"Vậy cũng được." Lưu Thúy quay đầu nói với con trai lớn và con dâu lớn: "Buổi tối các con cũng tới ăn đi."

Trương Tố Phân gật đầu đồng ý: "Trong nhà con còn một miếng đậu phụ, buổi chiều con sẽ mang tới."

"Được, mẹ cũng mua một miếng, vốn tối nay mẹ định nấu canh, hai miếng đậu hũ đủ hầm một nồi lớn, đủ ăn."

Cả nhà vô cùng náo nhiệt ngồi xuống ăn sủi cảo, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa cũng không biết cái gì gọi là khách sáo, bưng chén lên là ăn, một chén không đủ còn muốn thêm chén nữa.

Sủi cảo trong nồi đều có số lượng, đã sớm chia xong. Sở Vận chia sủi cảo trong chén cho hai đứa nhỏ mỗi đứa hai cái, lại cho thêm một chén canh gà.

Lưu Thúy ảo não: "Ơ, xem ra mẹ làm ít rồi."

Vương Kiến Nghiệp khuyên một câu: "Không có chuyện gì đâu ạ, sức ăn của hai đứa chúng nó ấy mà, mẹ đừng quan tâm, ăn ít một hai miếng cũng không đói."

Vương Kiệt nói: "Buổi tối nấu cơm sớm một chút, đừng để bọn nhỏ đói."

Trương Tố Phân vốn muốn châm chọc một câu, đúng là chưa được ăn đồ ngon bao giờ, ba chồng vừa lên tiếng, lời đến bên miệng lại nuốt trở vào.

Ăn cơm trưa xong, Vương Cầm Cầm chủ động nhận việc rửa chén, Sở Vận dẫn hai đứa nhỏ đi ngủ. Hai đứa nhỏ nghịch ngợm ở cùng Sở Vận đã tạo thành thói quen ngủ trưa.

Buổi chiều không có việc gì làm, Vương Kiến Nghiệp báo mình đi gặp một người bạn, sẽ trở về trước khi ăn cơm tối.

Lưu Thúy gọi anh lại: "Tốt xấu gì cũng là Tết Nguyên Đán, không thể tay không tới cửa như vậy, như vậy không tốt lắm. Con chờ chút, mẹ lấy cho con một ít bánh trứng cuộn."

"Mẹ, không cần đâu, con có phiếu, lát nữa con đi mua bánh bích quy."

Sở Vận cũng nói: "Đúng vậy ạ, bánh trứng cuộn này dùng một cân sữa bột đấy, mẹ nỡ cho người ta ăn sao?"

Lưu Thúy không nỡ thật, thôi, vẫn là để lại cho người nhà ăn.

Chỗ ba mẹ chồng không có việc gì, buổi chiều Trương Tố Phân phải về nhà, Lưu Thúy chia một phần ba cho cô ấy: "Cầm về cho hai anh em Vương Cần ăn. Ở tuổi này của hai đứa, không cố gắng phát triển cơ thể thì sau này sẽ không phát triển được nữa."

Đương nhiên là Trương Tố Phân muốn, cô ấy nhìn thoáng qua Sở Vận. Sở Vận như không nghe thấy, xoay người vào phòng ngủ.

Không có Sở Vận để ý, Trương Tố Phân không ngại ngùng gì, giơ hai tay đón lấy, nhanh chóng về nhà.

Về đến nhà, Vương Cần vội vàng: "Mẹ, mau cho con thử với, trước khi ăn cơm con thấy Vương Mộc ăn thì đã muốn ăn rồi."

Trương Tố Phân vỗ tay cậu: "Gấp cái gì, con đã mười mấy tuổi rồi, tham ăn như trẻ con vậy."

Ngoài miệng mắng chửi nhưng Trương Tố Phân vẫn mở túi ra, cho hai đứa con mỗi người hai cái. Hai anh em bắt đầu ăn rôm rốp, mùi sữa, vị ngọt hoà lại vào nhau, còn rất giòn. Họ chưa kịp phản ứng, hai miếng bánh trứng cuộn đã hết.

Vương Cầm Cầm vẫn chưa thỏa mãn: "Tay nghề của thím thật tốt."

Trương Tố Phân: "Mẹ mà có nhiều đồ tốt như vậy thì cũng có thể làm ngon món này."

Vương Cầm Cầm ngậm miệng, năm nay cô bé mười bốn tuổi, biết rất nhiều chuyện trong nhà. Dù sao ở trước mặt người ngoài mẹ cô bé đều rất tốt, nhưng lại thích ganh đua với thím.

Lúc này, Sở Vận đang nói chuyện phiếm với ba mẹ chồng, cô không hề mất tự nhiên chút nào. Cô và ba mẹ chồng đều là giáo viên, có rất nhiều thứ có thể giao lưu.

Khi Sở Vận nhắc đến chuyện cô gợi ý cho Cục Thuế Vụ áp dụng phương pháp hạch toán kép, Vương Kiệt tỏ ra rất hứng thú và hỏi khá nhiều chi tiết.

"Học đại học và không học đại học đúng là khác biệt, đầu óc linh hoạt, hiểu biết cũng nhiều."

Sở Vận rót cho Vương Kiệt một chút nước trà: "Có lợi hại hơn nữa thì cũng là do ba dạy dỗ."

Đúng vậy, Vương Kiệt là giáo viên toán cấp ba của Sở Vận.

Vương Kiệt cười ha ha, Lưu Thúy cũng cười theo.

"Cái miệng này của con, cái gì cũng nói được. Nói thật, ba và mẹ chồng con có đôi khi đều cảm thấy con làm giáo viên là rất đáng tiếc. Con có năng lực, còn biết nói chuyện, cho dù đến đơn vị cơ quan thì cũng có thể lên làm lãnh đạo."

Sở Vận lắc đầu: "Con cảm thấy bây giờ rất tốt. Ba xem, con đi dạy có nửa ngày, buổi chiều học sinh đi lao động, thời gian của con sẽ trống không, con có thể chăm sóc nhà cửa, bớt chút thời gian làm chút đồ ăn ngon cho Kiến Nghiệp và hai đứa nhỏ, bình thường rất bận rộn đó."

Lưu Thúy kéo tay Sở Vận: "Con vất vả rồi."

"Người một nhà không nói cái này, hơn nữa, đây cũng chỉ là chuyện gần nửa năm nay, mấy năm qua đều là ba mẹ con giúp con chăm sóc con cái."

Nói đến hai thông gia, Lưu Thúy và Vương Kiệt đều rất cảm kích.

Vương Kiệt: "Từ nhỏ bọn họ đã nuôi Vương Mộc và Vương Lâm lớn lên, chuyến đi này kéo dài tận mấy tháng, chắc chắn là rất nhớ bọn nhỏ. Tết Nguyên Đán này các con đến chỗ ba mẹ, vậy mấy ngày tới ăn tết thì về đại đội Sở Gia ở với họ đi."

Thật ra Sở Vận cũng định như vậy nhưng lời nói ra thì lại khác: "Vậy thì không được, chắc chắn ba mẹ cũng nhớ con, sang năm chúng con lại phải về rồi."

Sở Vận kiên trì, còn nói Vương Kiến Nghiệp sẽ không đồng ý. Lưu Thúy ở bên cạnh khuyên nhủ hết lời, cuối cùng Vương Kiệt quyết định lúc đón năm mới sẽ đưa con cháu tới đại đội Sở Gia, mọi chuyện cứ quyết định như vậy.

Sở Vận cười nói: "Ba mẹ con chắc chắn sẽ hiểu tấm lòng ba mẹ, nhưng dù sao cũng là lễ mừng năm mới, con đưa hai đứa nhỏ trở về thăm ba mẹ trước rồi sau đó sẽ về đại đội Sở Gia sau."

Lần này Vương Kiệt và Lưu Thúy càng vui vẻ hơn.

Trương Tố Phân và Vương Kiến Quốc cũng đang nói chuyện ở nhà, nói lúc bọn họ vào nhà thì mẹ nói muốn cho Sở Vận mượn tiền trước, là xảy ra chuyện gì?

"Tiền lương của Sở Vận và em trai anh nhiều hơn hai người chúng ta, hơn nữa trong huyện làm gì có chuyện tiêu phí cao như thành phố chúng ta? Trong tay bọn họ chắc chắn không thiếu tiền tiêu, ý gì thế? Muốn lừa tiền dưỡng lão của ba mẹ à?"

Vương Kiến Quốc: "Lời nói chỉ nghe được một nửa mà em đã bắt đầu suy nghĩ lung tung rồi, muốn biết thì em cứ hỏi thẳng đi. Hai vợ chồng họ cũng không phải là người keo kiệt, chắc chắn là có chuyện gì đó nên mẹ mới nói vậy."

Trương Tố Phân không vui vì Vương Kiến Quốc nói chuyện giúp hai người kia nhưng cũng không nói thêm nữa.

Chiều tối, cả nhà đến chỗ ba mẹ chồng ăn cơm chiều. Lúc bọn họ đến, đồ ăn đã làm gần xong.

Sở Vận cầm muôi, tuy rằng không nấu cơm hào phóng như ở nhà mình nhưng cũng không tiếc dầu muối như Lưu Thúy. Cô nấu canh đậu hũ đầu cá, cá trộn dưa chua, cá kho thơm ngát, mấy hàng xóm lâu năm đều hỏi thăm ngoài cửa.

Hôm nay trong tòa nhà có rất nhiều người mua cá, sao chỉ nhà họ là làm ra hương thơm khác thường vậy chứ?

Lưu Thúy cười thấy răng không thấy mắt, nói với mọi người cơm tối hôm nay là con dâu út làm.

Ồ, là sinh viên đại học năm đó do ông Vương dạy dỗ. Nhìn người ta kìa, đầu óc thông minh, nấu cơm còn ngon như vậy, người với người thật sự là không so được mà.

Cho nên mới có câu xa thơm gần thối, mới một ngày, Sở Vận và Vương Kiến Nghiệp đã thu được rất nhiều thiện cảm, để hai ông bà vừa có lý, vừa có mặt mũi, không thể không nói con trai và con dâu mình tốt thế nào.

Nhưng Lưu Thúy có vui vẻ đến mấy thì trong lòng vẫn có chừng mực, nhìn thấy Trương Tố Phân đến thì thân thiết gọi cô ấy qua, nói với các hàng xóm: "Con dâu lớn nhà tôi cũng rất ngoan, thường ngày có chút đồ ăn ngon đều đưa tới đây. Mùa đông đưa than, mùa hè đưa dưa hấu, nó cũng rất hiếu thảo đó."

"Đúng vậy, đúng vậy, bà và ông Vương biết dạy con, con trai và con dâu đều là những đứa nhỏ hiếu thảo."

Trương Tố Phân hài lòng, theo mẹ chồng đi chào hỏi hàng xóm.

Lúc này cũng đã đến giờ cơm, mọi người trò chuyện vài câu rồi về nhà ăn cơm.

Trương Tố Phân nghe mẹ chồng nói thế, gương mặt đỏ bừng: "Mẹ yên tâm, chúng con có tiết kiệm được ít tiền, không thiếu tiền xài."

*

Ngày hôm sau, ba mẹ chồng của Sở Vận đều phải đi làm, Sở Vận và Vương Kiến Nghiệp xin nghỉ, vừa vặn có thời gian rảnh nên dẫn hai đứa nhỏ đi chơi.

Họ đi đến nhà văn hoá trước, đời trước khi Sở Vận còn nhỏ, địa vị của nhà văn hoá trong đám học sinh tiểu học khá cao, bên trong có thổi sáo, đàn hát, viết thư pháp, cái gì cũng có.

Nhưng bây giờ nhà văn hoá lại như sân vận động, ngoại trừ trong một gian phòng bày biện mấy quyển sách và báo chí, những gian phòng khác đều là bàn đánh bóng bàn, sân đánh cầu lông.

Vương Kiến Nghiệp dẫn đứa nhỏ chơi cầu lông một lúc, hai anh em đều rất thích.

"Mẹ, chúng ta mua một bộ cầu lông đi, con và em trai chơi ở nhà."

"Được rồi, khi nào về thì kêu ba con làm lưới cho các con, các con chơi ở nhà đi."

Vương Đại Oa cười ha ha: "Cảm ơn mẹ."

"Nói trước là chưa làm xong bài tập thì đừng nghĩ lung tung. Đừng nói chơi, cơm cũng đừng mơ mà ăn."

Thường ngày bị uy hiếp, Vương Đại Oa đã quen, cam đoan sẽ học tập cho tốt. Vương Đại Oa rất muốn hỏi mẹ là bây giờ bọn họ mới học lớp 1, đã hiểu được nhiều hơn so với anh chị học lớp 2, mẹ gấp cái gì chứ?

Buổi chiều, hai vợ chồng đưa hai đứa nhỏ đến tòa nhà bách hóa, đồ ở đây phong phú hơn của huyện Giang Đông nhiều. Sở Vận mua hai hộp Bách Tước Linh, một lọ kem dưỡng da Hạ Sĩ Liên, miễn cưỡng dùng được. Còn hai đứa bé muốn đánh cầu lông nên mua một bộ, quả cầu thì mua nhiều một chút.

Vương Kiến Nghiệp: "Trước đây anh nghe nói bên Thượng Hải có một nhà máy quốc doanh làm bột trân châu bán, chỉ là số lượng ít, còn phải xuất khẩu, không bán đến chỗ chúng ta."

Mắt Sở Vận sáng lên: "Đắt không anh? Anh có mua được không?"

Vương Kiến Nghiệp nở nụ cười: "Để nào về anh hỏi thăm một chút."

Sở Vận kéo cánh tay anh: "Anh phải hỏi cho rõ đấy, bằng không em sẽ biến thành bà già mặt vàng mất."

Lúc này, một người phụ nữ mặc trang phục cán bộ đi ngang qua bên cạnh: "Hừ, đồi phong bại tục!"

Sở Vận yên lặng buông cánh tay Vương Kiến Nghiệp ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc