Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Không Thành Mẹ Ruột Nuôi Nhãi Con Chương 12: Khích Lệ Lớn Nhất Đối Với Vẻ Bề Ngoài Của Phụ Nữ

Cài Đặt

Chương 12: Khích Lệ Lớn Nhất Đối Với Vẻ Bề Ngoài Của Phụ Nữ

Giữa trưa tan học, Sở Vận mua bốn cái móng heo về, bữa tối chính là món móng heo kho tàu.

Móng heo kho tàu mềm mại thơm ngon, cộng thêm hạt dẻ mềm mại ngọt ngào, bữa tiệc lớn này chỉ nghe mô tả cách làm cũng có thể khiến người ta thèm chảy nước miếng.

Không có nồi áp suất, vì để móng heo trở nên mềm mại, Sở Vận đã bắt đầu làm từ nửa buổi chiều, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa vừa làm bài tập vừa thèm nhỏ dãi.

Bởi vì thèm ăn, tốc độ làm bài tập cũng tăng lên không ít. Chờ Sở Vận kiểm tra bài tập xong, hai anh em nhanh chân chạy đến nhà máy cơ khí.

Khi hai người đến nơi, còn vài phút nữa là đến giờ tan làm. Trong nhà máy trở nên náo nhiệt, tốp năm tốp ba người nói đùa, nói chuyện phiếm buổi tối ăn cái gì.

Vương Đại Oa đứng đợi ở cửa một lúc lâu, nhìn thấy Vương Kiến Nghiệp đi ra thì lập tức chạy tới: "Ba đi nhanh lên, mẹ làm đồ ăn ngon."

Vương Kiến Nghiệp đi tới, xoa đầu con trai: "Làm món gì ngon thế? Vội như vậy à?"

Vương Đại Oa giậm chân: "Ay da, ba mau về đi, lạnh rồi thì không thơm nữa."

Vương Đại Oa muốn khoe khoang nhưng lần trước mẹ nói không cho phép bọn họ nói trong nhà ăn đồ ăn ngon gì ở bên ngoài, nếu không sau này sẽ không có thịt ăn, có khi còn bị đánh.

Vương Kiến Nghiệp vừa thấy phản ứng của con trai, suy đoán có lẽ nhà làm món thịt, kéo hai đứa bé rời đi.

Lúc này, Trương Cường gọi anh lại: "Kỹ sư Vương, nghe nói sáng nay Giám đốc mở cuộc họp khích lệ tổ nghiên cứu phát triển. Thiết bị do các cậu nghiên cứu tháng sau được đầu tư, lần này nhất định có thể lấy không ít tiền thưởng nhỉ."

Vương Kiến Nghiệp và Trương Cường không quen biết, cười khẽ một tiếng, trò chuyện vài câu với hắn rồi muốn đi: "Vợ đang ở nhà chờ tôi, tôi đi trước, lần sau tán gẫu."

Vương Kiến Nghiệp kéo hai đứa con trai đi, Trương Cường mỉm cười phất phất tay.

Chờ Vương Kiến Nghiệp đi xa, một người thân với Trương Cường lại gần: "Đây là một nhân vật lợi hại, đến nhà máy của chúng ta mấy tháng đã có kết quả nghiên cứu. Giám đốc khen anh ta nhiều lắm, kỹ thuật viên lâu năm như chúng ta cũng không sánh nổi người mới tới là người ta."

"Ài, cho nên nói người ta là kỹ sư, cậu chỉ là một kỹ thuật viên."

Người nọ tức giận, gằn lại một câu: "Trương Cường, không phải cậu cũng là kỹ thuật viên à. Kỹ thuật của cậu là tốt nhất trong chúng ta, khi nào thì thăng lên kỹ sư vậy?"

Trương Cường nhìn dáng vẻ châm chọc của người này: "Cậu có biết khác biệt giữa kỹ thuật viên và kỹ sư không? Người ta là sinh viên đại học, học cái này, người ta có thể thiết kế bản vẽ, cậu lại chỉ có thể cầm thiết kế của người ta sản xuất ra, cậu cũng xứng ghen tị khi thấy người ta cầm tiền thưởng sao?"

Trương Cường đi rồi, một đám người còn nói xấu sau lưng hắn. Vợ trước vừa mới chết, chưa được một tháng thì cưới vợ sau, cũng không phải thứ gì tốt, giả bộ cái gì chứ?

Vương Kiến Nghiệp không biết suy nghĩ của Trương Cường nhưng cho dù biết, có lẽ anh cũng thờ ơ. Có thể là bị thái độ của Sở Vận ảnh hưởng, anh luôn giữ khoảng cách với nhà của Trương Cường.

"Làm món gì ngon thế? Hai đứa nó đã sớm chờ anh ở cổng nhà máy cơ khí, kéo anh về nhà ăn cơm đấy."

"Ừm, hôm nay tâm trạng em tốt, làm móng heo kho tàu, còn nấu cơm gạo trắng."

Nhân lúc hai đứa con trai không ở trong phòng bếp, Vương Kiến Nghiệp rửa tay xong cố ý sờ mặt cô: "Hôm nay xảy ra chuyện tốt gì sao?"

Sở Vận đẩy tay anh ra, cực kỳ ghét bỏ: "Trên tay anh có nước." Sau đó lại đắc ý nói: "Hôm nay trong trường học có mấy người phụ nữ khen em là hồ ly tinh."

Vương Kiến Nghiệp nhìn cô, không biết nên nói cái gì cho phải, hồ ly tinh không phải lời mắng chửi người sao?

"Hừ, anh thì biết cái gì, đây là lời khích lệ cao nhất đối với vẻ ngoài của người phụ nữ." Cô đá chân Vương Kiến Nghiệp một cái: "Nhanh mang nồi đất ra ngoài nào."

Vương Kiến Nghiệp chậm rãi lau khô nước trên tay, bàn tay to ôm lấy eo thon của cô, ôm cô vào trong ngực, hơi thở cực nóng quanh quẩn bên tai cô, trêu chọc lỗ tai cô đỏ lên.

Anh nhỏ giọng nói: "Đêm nay em làm hồ ly tinh đi, cho anh xem thử."

Sở Vận lập tức đỏ từ bên tai đến gò má. Hàm răng xinh đẹp của cô cắn đôi môi hồng nhuận, vừa xấu hổ vừa thẹn thùng trừng mắt nhìn anh một cái. Người đàn ông bình thường ít nói đáng tin cậy mà cũng có lúc nói mấy lời cợt nhã kiểu này, không thể trêu vào, không thể trêu vào.

Vương Đại Oa ở trong nhà chính gấp gáp chờ ăn cơm, hét lớn một tiếng: "Mẹ, móng heo đâu ạ?"

Sở Vận giật thót, vội vàng đẩy Vương Kiến Nghiệp ra. Vương Kiến Nghiệp thuận thế buông tay ra, nhéo vành tai cô một cái, bưng nồi đất đi vào nhà chính.

Sở Vận xoa lỗ tai. Mẹ ơi, sắp bốc cháy rồi.

Móng heo kho tàu hôm nay làm rất ngon, da cũng được ninh nhũn, thịt mềm thơm ngon, ăn còn hơi dính miệng. Ăn xong giò heo, trong nồi đất còn dư lại hạt dẻ và nước thịt, dùng để trộn cơm tẻ, cả nhà đều ăn no.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, Vương Kiến Nghiệp kéo Sở Vận đi dạo tiêu cơm, việc dọn dẹp nhà bếp giao cho hai đứa con trai.

Hai anh em cũng đã năm sáu tuổi, từ sau khi chuyển đến huyện Giang Đông, Sở Vận dạy hai đứa nhỏ làm việc nhà, quét rác, nhóm lửa, rửa chén. Hai đứa cũng đã làm quen.

Hôm nay ăn một bữa ngon, hai đứa còn mong có bữa tiếp theo, không để ý việc ba sai mình làm việc. Vương Đại Oa còn vỗ ngực cam đoan nhất định sẽ rửa chén sạch sẽ.

Thật ra Sở Vận không muốn đi lắm, ăn no rồi nằm không thích hơn sao?

Vương Kiến Nghiệp không cho phép, nhất định phải kéo cô đi cùng. Lúc này trời còn chưa tối, còn có thể đi dạo một vòng huyện thành.

Khi đi ngang qua nhà Trương Cường, nghe thấy con gái của Trương Cường đang khóc. Dưới chân núi giờ không giống như trên sườn núi chỉ có một nhà của bọn họ, xung quanh nhà Trương Cường trước sau trái phải đều là người của nhà máy cơ khí, người khác chắc chắn sẽ nghe thấy được.

Cô bé còn đang khóc, con trai của Trương Cường đã khàn cả giọng rống lên, chẳng qua là mẹ kế trộm đồ trong nhà đưa tới nhà mẹ đẻ.

Vương Kiến Nghiệp kéo cánh tay cô: "Cẩn thận, nhìn đường này."

"Ồ."

Đã là cuối tháng mười hai, mấy ngày nay thời tiết Tây Nam chắc chỉ có mấy độ. Thời tiết lạnh, người đi dạo ít hơn, hai vợ chồng đi qua con đường nhân dân rộng nhất trong huyện thành, vòng qua bờ sông, chậm rãi tản bộ.

"Vương Kiến Nghiệp."

"Ừm."

"Vừa rồi anh có nghe thấy chuyện ầm ĩ ở nhà Trương Cường không?"

"Nghe được."

Sở Vận thở hắt ra một hơi: "Em nói cho anh biết, em sẽ không mặc kệ nhà mẹ đẻ của em. Chờ thời cơ thích hợp, em nhất định sẽ giúp đỡ hai đứa cháu trai của em. Ba mẹ em và anh hai, chị dâu đều đối xử với em rất tốt, em cũng sẽ không thể có lỗi với bọn họ."

Vương Kiến Nghiệp cười khẽ: "Anh biết, không nói chuyện khác, ba vợ và mẹ vợ nuôi hai đứa con chúng ta lớn lên. Chỉ vì chuyện này, anh sẽ không làm ra chuyện không có lương tâm. Hơn nữa, anh tin em có chừng mực."

Tâm trạng của Sở Vận rất tốt, khoác cánh tay anh: "Anh yên tâm, có cô vợ trẻ vượng gia như em. Sau này khi anh già rồi sẽ có chỗ dưỡng lão, không thiếu ăn mặc."

Vương Kiến Nghiệp nhét tay cô vào trong túi: "Anh đều là của em, đều là em làm chủ. Nếu như em muốn làm gì, nói với anh một tiếng là được."

Sở Vận cười thành tiếng: "Em phát hiện anh càng ngày càng đáng yêu."

Bản thân Vương Kiến Nghiệp cũng không ngờ kết hôn nhiều năm như vậy, mấy tháng gần đây anh mới cảm nhận được rõ ràng cái gì gọi là cuộc sống vợ chồng, cái gì gọi là người một nhà.

Đúng là vợ chồng vẫn nên ở cùng một chỗ, không nên ngăn cách hai nơi. Bây giờ nhớ tới mấy năm đã qua, anh đều hối hận vì sao không về sớm hơn một chút.

Vương Kiến Nghiệp nghiêng đầu nhìn cô, chỉ có sau khi ở chung lâu dài với cô thì anh mới phát hiện cô vợ nhỏ của anh thú vị như vậy.

Sở Vận đẩy mặt anh ra, cố ý nói: "Đừng nhìn em nữa, người ta ngại đấy."

Bóng đêm mờ mịt, xung quanh không có người, Vương Kiến Nghiệp lớn gan ôm cô, hôn một cái.

Lúc này Sở Vận quay đầu nhìn anh: "Em phát hiện gan anh càng lúc càng lớn, cẩn thận người ta tố cáo tác phong anh có vấn đề."

"Anh hôn vợ anh thì có vấn đề gì sao?"

Sở Vận nở nụ cười, ôm cánh tay anh: "Đi, chúng ta về nhà."

Hôm nay tâm trạng Sở Vận rất tốt, biến thân thành hồ ly tinh, vô cùng phối hợp, để cho người đàn ông rầu rĩ này mở rộng tầm mắt.

Cảm giác ấm áp, tình cảm như keo như sơn là không đủ, còn phải có củi gạo dầu muối mới được. Từng chuyện từng chuyện, không có cái nào rời khỏi tiền được.

Ngày hôm sau tan làm, Vương Kiến Nghiệp nhận tiền lương và tiền thưởng tháng này. Sở Vận như chuột rơi hũ gạo, cười tít mắt.

"Đồng chí Vương Kiến Nghiệp, anh làm tốt lắm, sau này cứ tiếp tục cố gắng."

"Ừm." Vương Kiến Nghiệp thấy cô đếm tiền vui vẻ, trong lòng cũng cảm thấy sung sướng.

Ngày kia phải đến thành phố thăm ba mẹ chồng, Vương Kiến Nghiệp đối xử với ba mẹ cô rất tốt, Sở Vận cũng sẽ không keo kiệt với ba mẹ chồng. Huống hồ, ba mẹ chồng đối xử với cô cũng không tệ, còn là giáo viên cũ của cô.

Ba chồng của cô là Vương Kiệt và mẹ chồng là Lưu Thúy, một người là giáo viên trung học, một người là giáo viên tiểu học, tiền và phiếu thì không thiếu nhưng ở thời đại này, cho dù bạn có tiền có phiếu, muốn tích trữ thứ gì tốt cũng phải xem vận may. Mọi người đều sống khổ cực, cho dù có thứ gì tốt thì cũng không nỡ ăn.

Sở Vận cũng không muốn tặng sữa mạch nha hay sữa bột gì đó. Cho dù cô có tặng thì họ cũng để đó, qua một thời gian ngắn nếu không phải cho con nhà anh hai và chị hai thì họ cũng sẽ gửi ngược lại cho bọn cô.

Sở Vận lấy một cái chảo từ trong không gian, dùng sữa bột, bột mì và trứng gà, lại thêm một chút đường trắng, hạt vừng và dầu thực vật, chuẩn bị làm bánh trứng cuộn.

Mùi bánh thật sự rất thơm, Sở Vận chuyển cái bếp nhỏ ra sân làm bánh trứng cuộn, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa dẫn bạn bè ngồi xổm ở phía trước bếp lò, trông mong nhìn bánh trứng cuộn vàng óng được cuộn thành hình tròn trong tay Sở Vận, trong cái rổ đựng bánh trứng cuộn bên cạnh dần dần xếp thành một ngọn núi nhỏ.

Sở Vận nghe được tiếng nuốt nước miếng của một đứa trẻ, nở nụ cười: "Vương Đại Oa, dẫn bạn bè của con vào phòng bếp rửa tay đi, rửa tay xong rồi thì tới ăn bánh trứng cuộn."

"Dạ, dạ." Vương Đại Oa chạy ở phía trước: "Các cậu qua đây nhanh lên nha."

"Tới đây, tới đây."

Một đám trẻ con nóng lòng ăn bánh trứng cuộn, nhanh chóng rửa sạch tay, đi đến chỗ Sở Vận nhận bánh trứng cuộn.

Cắn một cái, bánh trứng cuộn màu vàng xốp giòn, còn ngọt ngào, thơm thơm.

Vương Đại Oa nhìn thấy Trương Đại Chí ăn bánh trứng cuộn trong tay mà còn nhìn chằm chằm nồi, lập tức cảnh giác, hét to gọi các bạn nhỏ xuống núi đi chơi, không thể để bọn họ ăn sạch bánh trứng cuộn nhà mình được.

Trẻ con vốn thích khoe khoang, đám trẻ con nhà máy cơ khí cầm bánh trứng cuộn chạy xuống núi khiến những đứa trẻ khác thèm phát khóc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc