Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Xuyên Không Thành Mẹ Ruột Nuôi Nhãi Con Chương 11: Ỷ Ghen Làm Càn

Cài Đặt

Chương 11: Ỷ Ghen Làm Càn

Gần đây, lãnh đạo lại giao cho Lý Hương Lan một công việc mới. Hiện tại đã là cuối tháng mười một, sắp đến cuối năm, sổ sách cả năm cũng cần được tổng kết. Việc đầu tiên là phải rà soát lại toàn bộ sổ cái của năm ngoái rồi đem so sánh với năm nay, để thuận tiện lập kế hoạch cho sang năm.

Tuy rằng vào thời điểm này, các xưởng quốc doanh đều sản xuất theo nhiệm vụ do trung ương phân xuống, chẳng ai quan tâm đến chuyện lỗ lãi làm gì. Nhưng một nhà máy có phát triển tốt hay không, thực ra trong lòng người phía trên vẫn cần phải nắm rõ.

Hơn nữa, giữa các nhà máy cùng loại với nhau cũng có cạnh tranh ngầm. Nhà máy phát triển tốt, lãnh đạo cũng được nở mày nở mặt, khi ra ngoài báo cáo công việc hay phát biểu trước người khác, ít nhiều gì cũng chiếm được thế thượng phong. Mà trên phương diện phân bổ các loại tài nguyên từ phía trên, đương nhiên cũng sẽ ưu tiên cân nhắc, việc thể hiện rõ ràng nhất chính là số lượng chỉ tiêu tuyển công nhân mới.

Gần đây mỗi ngày Lý Hương Lan đều phải ngồi trong phòng lưu trữ hồ sơ của cục Thuế Vụ để tìm tài liệu cũ đến hoa cả mắt, nhưng càng xem lại càng rối như tơ vò.

“Một quyển sổ đặt ở chỗ gần cửa sổ, lúc bọn họ mở cửa thông gió lại không để ý, sổ sách bị dính mưa, chữ bên trong cũng bị nhòe hết. Chết cái ở chỗ đó lại là quyển sổ cái tổng! Chỉ vì mấy trang giấy bị hỏng mà tôi lại phải ngồi tính lại cả năm ngoái!” Lý Hương Lan vừa than thở, vừa cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung.

Nghe cô ấy than vãn, Sở Vận nhân cơ hội giảng giải cho cô ấy nghe sự khác biệt giữa “kế toán ghi sổ kép*” và “sổ tay ghi đơn”. Kế toán ghi sổ kép thì có hệ thống tự kiểm tra sai sót, mỗi nghiệp vụ đều được ghi hai lần, giúp dễ dàng phát hiện và phòng ngừa sai sót.

---

*Ghi sổ kép là một hệ thống kế toán yêu cầu mọi giao dịch tài chính phải được ghi lại trong ít nhất hai tài khoản khác nhau: một mục ghi nợ trong một tài khoản và một mục ghi có tương ứng trong một tài khoản khác. Hệ thống này đảm bảo rằng phương trình kế toán (Tài sản = Nợ phải trả + Vốn chủ sở hữu) luôn cân bằng và cung cấp hồ sơ đầy đủ và chính xác về hoạt động tài chính của công ty.

Sở Vận mỉm cười nói với cô ấy: “Đây mới chỉ là một trong những ưu điểm thôi. Dùng sổ kép, em sẽ có số liệu rõ ràng, chính xác hơn. Có số liệu rồi, em có thể lập bảng, làm các biểu đồ phân tích, so dọc với tình hình thu thuế các năm trước, so ngang với tháng trước, thậm chí còn có thể so sánh với các huyện khác. Dữ liệu hiển thị rõ ràng, dễ nhìn mà còn có thể nổi bật được lợi thế riêng của huyện Giang Đông chúng ta nữa.”

Lý Hương Lan vỗ bàn một cái: "Sao em lại không nghĩ tới nhỉ. Sở Vận, chị quả thực quá thông minh."

Sở Vận cười ha ha: “Em về nghiên cứu trước đi, có chỗ nào không hiểu thì tới tìm chị."

Trước đây Sở Vận cũng từng tìm hiểu qua, thật ra vào năm 1965, nhà nước đã từng khuyến khích áp dụng chế độ kế toán sổ kép nhưng vì nhiều lý do nên không phổ biến rộng rãi được. Cô có thể nói hồi đại học mình từng học cái này rồi, cũng không sợ người ta tra ra được.

“Cái đầu óc này của chị mà đi làm giáo viên thì quá lãng phí. Để em nói với cục trưởng, chị chuyển qua làm ở Cục Thuế đi. Chị là sinh viên đại học, muốn vào cơ quan nhà nước chẳng khó chút nào.”

Sở Vận: "Chị làm giáo viên cũng rất tốt. Không cần phải lo cho chị đâu."

"Được rồi, lần này cảm ơn chị. Chờ em làm xong chuyện trong tay, em phải về thành phố một chuyến, đến lúc đó em sẽ mang đồ tốt cho chị."

"Vậy chị sẽ chờ."

Nhận được chỉ điểm quý báu từ Sở Vận, Lý Hương Lan như được tiếp thêm sức mạnh, hùng dũng hiên ngang trở lại Cục Thuế, vùi đầu vào công việc với tinh thần phấn chấn khác thường. Các lãnh đạo trong cục thấy vậy, ai nấy đều khen ngợi cô ấy là một người trẻ tuổi thật sự làm được việc.

Tiễn Lý Hương Lan về rồi, hai đứa nhỏ trong nhà cũng kéo nhau ra ngoài chơi, Vương Kiến Nghiệp thì đang đi làm. Sở Vận khép cửa lại, lặng lẽ trở vào trong không gian của mình.

Trà Phổ Nhĩ Kim Qua Cống mua từ Lý Nhị được đặt ở bàn khách, còn ở sân sau có một máy xay gạo. Ở nông thôn, gần như nhà nào cũng có một chiếc máy dùng cho gia đình như: máy sát thóc, máy xay bột, máy xay ngô, ….

Việc này giờ lại thuận tiện cho Sở Vận. Cô rất ít khi mua gạo đã xay sẵn, thường mua cả thóc về rồi tự tay xay lấy. Cũng may Vương Kiến Nghiệp chẳng mấy khi để tâm chuyện trong nhà, nếu không cô còn phải nghĩ cách tìm lý do để giải thích.

Cô xay được năm mươi cân gạo trắng, thêm năm mươi cân bột ngô và ba mươi cân bột mì. Tối nay làm màn thầu bằng bột ngô vậy.

Nhào bột xong, để ủ men, Sở Vận nấu một nồi nước cơm, lại cắt nửa chậu khoai tây thành sợi, ngâm trong nước chờ lát nữa làm món khoai tây xào chua cay.

Đến khi Vương Kiến Nghiệp tan làm, Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa không cam lòng chạy về nhà: "Mẹ, chúng con về rồi."

Sở Vận lên tiếng: "Đến phòng bếp nhóm lửa đi, chuẩn bị nấu cơm."

"Ồ."

Hai anh em chạy vào bếp ngoan ngoãn đứng trước bếp lò. Sở Vận để đứa nhỏ phụ trách nhóm lửa, còn đứa lớn làm màn thầu cho cô.

"Mẹ, ngày mai được nghỉ. Bọn con có thể về muộn một chút không?"

Sở Vận liếc nhìn Vương Đại Oa: "Được chứ, nhưng nếu các con về muộn quá, không kịp bữa tối thì đừng trách mẹ."

"Còn nữa, ai là người nói sẽ chăm gà con hả? Gà con đều ở hết ngoài sân sau, các con đã cho ăn được mấy lần rồi?"

"Nhà cửa bẩn như vậy, các con cũng không buồn để ý à?"

Bị Sở Vận hỏi liên tiếp ba câu, hai anh em đều không nói gì.

Vương Đại Oa chống hai tay lên đầu gối, ngẩng đầu nói: "Nhưng ông ngoại, bà ngoại đều không cần chúng con làm những thứ này. Chúng con còn nhỏ mà."

"Đó là ông bà ngoại các con nuông chiều các con, không có nghĩa là các con không phải làm. Mỗi ngày mẹ và ba các con đều phải làm việc kiếm tiền nuôi các con. Các con không thể phụ giúp một tay cho gia đình à?"

"Vâng ạ!" Hai anh em ỉu xìu đáp, vai rũ xuống. Dù sao, bọn họ cũng không thể nói lại được mẹ mình.

Buổi tối ăn cơm, Vương Kiến Nghiệp và Sở Vận thương lượng về Tết Nguyên Đán: "Sau khi anh từ Đông Bắc về chỉ về nhà một chuyến. Gần đây công việc cũng tạm xong xuôi, hay là chúng ta xin nghỉ về nhà ở vài ngày?"

"Được, em sẽ đổi lớp với mấy giáo viên khác, không vấn đề gì."

Sở Vận chợt nhớ tới chuyện tiền thưởng mà anh từng nói: "Công việc làm xong rồi, thế còn tiền thưởng đâu?"

Vương Kiến Nghiệp khẽ cười: "Em chỉ nhớ tới cái này thôi à. Tháng sau phát lương sẽ phát cùng lúc."

Sở Vận hài lòng gật đầu, đưa cho anh một cái màn thầu: "Ăn nhiều một chút đi anh."

Vương Kiến Nghiệp nhận lấy màn thầu: "Lần này bột ngô mịn thật đấy."

“Chứ sao. Em thấy mục tiêu nghiên cứu lần tới của anh có thể thử phát triển máy xay bột mới hoặc máy tách vỏ lúa. Thị trường này lớn lắm đấy. Nếu mấy anh làm ra loại máy xay cỡ nhỏ, kiểu gì cũng có khối người tranh nhau mua, còn có thể xuất khẩu nữa cơ.”

Vương Kiến Nghiệp gật gật đầu, như có điều suy nghĩ.

Cách Tết Nguyên Đán còn lâu, Sở Vận cũng không để việc kia ở trong lòng, gần đây cô vẫn luôn chú ý tình huống bên phía Lý Hương Lan.

Lý Hương Lan là người làm việc rất có đầu óc và quyết đoán. Cô ấy đã tốn không ít thời gian để hệ thống lại toàn bộ số liệu, giờ chỉ còn thiếu bản báo cáo tổng kết cuối cùng.

Việc này vốn thuộc chuyên môn trước đây của Sở Vận, chỉ là giờ không có phần mềm văn phòng, phải viết tay nên hơi phiền một chút.

Mấy hôm nay, cứ tan làm là Hương Lan lại ghé nhà Sở Vận, mang theo ít lương thực góp bữa, ăn tối xong thì ngồi lại học cách viết báo cáo với cô.

Bận rộn đến tận cuối tháng 12, số liệu năm ngoái đã hoàn thành, giờ chỉ chờ dữ liệu tháng 12 năm nay về là có thể làm báo cáo tổng kết cuối cùng.

Lý Hương Lan gục đầu lên bàn nói với Sở Vận: “Em kể cho chị nghe. Tuần trước, em về nhà thăm ba, cho ông xem mấy thứ em làm. Ông ấy vô cùng ngạc nhiên, nói là dùng cái này để báo cáo lên trên thì nhìn một phát là hiểu luôn.”

“Nói rất đúng, ba em mà chia sẻ với mấy người ở cục thuế thành phố thì tốt quá.”

Lý Hương Lan cười tươi: “Ba em là cán bộ lâu năm rồi, không cần em nói ông ấy cũng biết phải làm thế nào.”

Vốn dĩ sổ sách là do cô ấy vất vả làm ra, cho dù người làm báo cáo là lãnh đạo thì cũng không thể xóa bỏ công lao của cô ấy. Nếu không, cô ấy cần gì phải vất vả như vậy.

Buổi tối, chờ Lý Hương Lan đi rồi, Vương Kiến Nghiệp ôm eo cô, đè cô lên tường: "Cái cô Lý Hương Lan đó bị sao vậy? Thời gian cả nhà chúng ta ở chung đều bị cô ta chiếm mất rồi."

"Cô gái trẻ ấy mà, rất coi trọng sự nghiệp. Em giúp đỡ một chút thôi."

Vương Kiến Nghiệp ôm cô đặt lên giường: "Tốt nhất là như vậy. Không phải em nói với anh nhịp sống chậm rãi như giờ rất tốt sao? Đừng quan tâm chuyện của người ta nữa, được không?"

Sở Vận nhìn vào mắt anh: "Vương Kiến Nghiệp, không phải là anh ghen với một cô gái khác chứ?"

"Anh làm sao? Anh còn không thể nói sao? Cô ta là con gái mà suốt ngày chạy đến nhà chúng ta làm gì?"

Giọng Vương Kiến Nghiệp trầm thấp, Sở Vận nghe ra được cơn tức giận bên trong. Sở Vận chủ động ôm cổ anh, môi kề sát vào mặt anh: "Đừng giận! Bây giờ mọi việc đã xong rồi, gần đây chắc em ấy sẽ không tới nữa đâu."

Nhưng Vương Kiến Nghiệp không dễ dỗ, hiếm khi nổi giận một lần nên cả đêm đó như mưa giông không ngớt, chứng minh bằng hành động rõ ràng: bình thường anh không giận, một khi giận thì cũng không phải chuyện bình thường.

Sáng hôm sau Sở Vận mở mắt ra thì đã gần trưa, nghĩ thầm: tên này, nói cái gì mà Lý Hương Lan, chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi!

Sở Vận rời giường, trong nhà chỉ có một mình cô, trên bàn có một tờ giấy, nói buổi sáng anh giúp cô đến trường xin nghỉ bệnh.

Buổi chiều Vương Kiến Nghiệp tan làm trở về, Sở Vận không cho anh sắc mặt tốt. Ngay cả Vương Đại Oa và Vương Nhị Oa cũng ngoan ngoãn lạ thường, ăn cơm xong thì tự rửa mặt rửa chân, lên giường ngủ.

Sở Vận trằn trọc, không ngủ được, sai Vương Kiến Nghiệp bê cái ghế nằm cô mua tháng trước ra sân. Cô muốn ngắm trăng.

Vương Kiến Nghiệp sợ cô lạnh, vừa bê ghế ra vừa lấy chăn trên giường đưa cho cô đắp. Sở Vận cười ngượng, làm gì còn tâm tình ngắm trăng nữa.

"Thân thể quan trọng, đừng làm rộn."

Sở Vận hừ hừ một tiếng, ôm chăn, nhìn ánh trăng trên bầu trời, ngay cả hô hấp cũng chậm lại.

Thật ra chính cô cũng không phát hiện, sống với Vương Kiến Nghiệp lâu như vậy, cô càng ngày càng hay làm nũng, cũng thích làm ầm ĩ. Nhưng người đàn ông này chưa bao giờ nói cô không hiểu chuyện, mỗi lần đều cố gắng bao dung cô.

Gần đây cô rất ít khi nhớ lại kiếp trước, một mình đơn độc chiến đấu trong xã hội nghe có vẻ rất lợi hại, thoạt nhìn cũng rất dũng cảm, nhưng chỉ có chính cô mới biết được, tất cả chua xót và nước mắt đều chỉ có thể nuốt vào trong bụng.

"Vương Kiến Nghiệp, có phải em không giống người mẹ hiền vợ đảm không?"

Không đợi Vương Kiến Nghiệp trả lời, cô lại nói: "Không giống thì cũng không có cách nào. Ai bảo trước kia anh mắt mù coi trọng em. Từ giờ về sau thì cố gắng sống tốt với em đấy. Em sẽ cố gắng tốt với anh hơn một chút."

Vương Kiến Nghiệp bước tới, đặt tay lên hai bên ghế nằm, cúi người xuống đối diện cô. Lưng anh quay về phía ánh trăng, chỉ thoáng thấy khuôn mặt điển trai với những đường nét rõ ràng dưới bóng tối mờ mờ.

“Đừng dùng khái niệm ‘vợ hiền mẹ đảm’ hay bất cứ tiêu chuẩn nào để đánh giá bản thân mình. Anh yêu chính con người em, bất kể em là thế nào, anh đều yêu.”

Ánh trăng lạnh lẽo, gió đêm cũng se se nhưng trái tim và gò má Sở Vận lại nóng hổi. Cô thò tay ra khỏi chăn, ôm lấy cổ anh: "Đừng tưởng rằng anh nói vài lời ngọt ngào thì em sẽ không giận nữa."

Vương Kiến Nghiệp hạ giọng cười: "Em còn giận bao lâu nữa?"

Sở Vận làm bộ đẩy anh ra: "Xem biểu hiện của anh đã."

Sở Vận hưởng thụ sự chăm sóc và ân cần của Vương Kiến Nghiệp. Không thể không nói, trong lòng rất sảng khoái.

Cô hạnh phúc thì tất nhiên sẽ có vài người phụ nữ nhìn cô không vừa mắt.

Lúc Sở Vận ở trường học nghe lén được vài cô giáo dùng giọng điệu chán ghét nói: "Nhìn như vậy mà đã có hai đứa con rồi, thế mà cứ như hồ ly tinh. Thật giỏi quyến rũ đàn ông."

Sở Vận nở nụ cười, cố ý đi tới: "Đây là cô khen tôi trẻ đẹp đấy à? Cảm ơn nhé!"

Mấy người nói xấu lập tức lúng túng, tìm cớ giải tán. Sở Vận thì vừa đi vừa khe khẽ ngân nga một giai điệu, tâm trạng vô cùng sảng khoái.

Hôm nay cô định về sớm một chút để nấu cho người đàn ông gần đây biểu hiện xuất sắc trong nhà một bữa ngon lành coi như phần thưởng động viên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc