Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Độc Miệng Của Diêm Vương "Mặt Than" Chương 17: Chương 17

Cài Đặt

Chương 17: Chương 17

Tán Tán cũng không nói rõ được tâm trạng hiện tại của mình là thế nào, nghe mẹ nói cậu bé rõ ràng rất vui, nhưng nước mắt lại không nghe lời cứ muốn trào ra. Cậu bé cố gắng kiềm chế, cái đầu nhỏ dụi dụi vào hõm cổ Tần Tuy Tuy, lại ra sức gật đầu.

Cậu bé không nỡ rời khỏi vòng tay mẹ. Hóa ra vòng tay của mẹ là như thế này sao? Thơm thơm, không rộng lớn như vòng tay của bố, nhưng lại rất mềm mại, cậu bé thích lắm! Những ngôi sao trong mắt Tán Tán lại hiện ra, cậu bé không kìm được lén lút cọ cọ trong lòng Tần Tuy Tuy. Giây tiếp theo, một bàn tay to lớn túm lấy gáy cậu bé, xách bổng cả người cậu lên.

Tán Tán hoảng hốt, hai chân đạp loạn xạ trong không trung, quay đầu lại mới phát hiện là bố. Thôi xong! Chắc chắn lúc nãy cậu bé lén làm nũng đã bị bố nhìn thấy rồi! Từ nhỏ bố đã dạy cậu bé phải làm một người đàn ông, đàn ông con trai thì không được làm nũng. Bây giờ mặt bố hầm hầm thế kia, không phải là giận rồi chứ?

Bùi Cửu Ngạn quả thực có chút khó chịu. Cái thằng nhóc thối này! Anh còn chưa được ôm vợ mình thân thiết như thế đâu, thằng nhóc này lại dám ra tay trước!

Tần Tuy Tuy không hiểu được mấy suy tính nhỏ nhen giữa hai bố con, vội vàng giải cứu Tán Tán khỏi áp lực của Bùi Cửu Ngạn, có chút trách móc nhìn anh: "Tán Tán còn nhỏ, anh xách thằng bé như thế sẽ làm nó bị thương đấy!"

Tán Tán nương theo lực của Tần Tuy Tuy tụt xuống, chạy tót ra sau lưng Tần Tuy Tuy trốn, lén lút thò nửa mặt ra nhìn Bùi Cửu Ngạn.

Bùi Cửu Ngạn tức đến bật cười. Không phải chứ, mới thế này đã bênh rồi à? Sao anh không phát hiện ra thằng nhóc này giỏi mua chuộc lòng người đến thế nhỉ?

Giải cứu Tán Tán xong, Tần Tuy Tuy mới nhìn Bùi Cửu Ngạn: "Sao thế, có chuyện gì không anh?"

Bùi Cửu Ngạn thu hồi tầm mắt từ trên người Tán Tán, lúc này mới khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm Tần Tuy Tuy: "Ừ, vừa nhận được thông báo, đơn đăng ký kết hôn được duyệt rồi."

Tần Tuy Tuy gật đầu ra hiệu đã rõ.

Bùi Cửu Ngạn bồi thêm một câu: "Kết quả khám sức khỏe cũng có rồi."

Thấy anh nói năng cứ như nặn kem đánh răng, Tần Tuy Tuy lại tưởng kết quả có vấn đề gì, cô nhíu mày hỏi: "Sức khỏe không có vấn đề gì chứ?"

"Không có gì, mọi thứ đều ổn."

Tần Tuy Tuy gật đầu, nghĩ bụng anh ra đây chỉ để báo tin đó, nhưng thấy anh nói xong vẫn đứng thây ra đấy không đi, cô hơi thắc mắc: "Còn chuyện gì nữa không anh?"

Bùi Cửu Ngạn không tự nhiên lắm, khẽ tằng hắng một tiếng: "Mọi quy trình cần thiết để kết hôn đều xong xuôi cả rồi."

Tần Tuy Tuy tiếp tục gật đầu: "Em biết rồi, vất vả cho anh quá."

Bùi Cửu Ngạn: "..."

Tần Tuy Tuy chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt đầy ngơ ngác.

Bùi Cửu Ngạn không dám nhìn thẳng vào mắt cô, anh quay mặt đi, giả vờ ngắm hoàng hôn: "Giờ vẫn còn sớm, Cục Dân chính chưa đóng cửa đâu."

Đến đây thì Tần Tuy Tuy đã hiểu, cô ướm lời: "Ý anh là chúng ta đi đăng ký bây giờ luôn? Liệu có kịp không?"

Bùi Cửu Ngạn gật đầu cái rụp, không một giây do dự: "Kịp chứ!"

Tần Tuy Tuy hơi khựng lại, cô cứ ngỡ ít nhất cũng phải chờ đến mai, sao người này còn sốt sắng hơn cả cô vậy? Nhưng thôi, hôm nay hay ngày mai cũng thế, nhận giấy sớm chút cho yên tâm.

"Được! Để em vào lấy đồ..."

Tần Tuy Tuy chưa dứt câu thì cả người đã bị bế bổng lên. Giọng nói trầm thấp, nam tính của Bùi Cửu Ngạn vang lên bên tai: "Đồ đạc anh mang hết rồi, giấy tờ của em để trên bàn làm việc anh cũng lấy luôn rồi. Tiểu Thịnh đang lái xe đợi chúng ta ở ngoài."

Tần Tuy Tuy không nhịn được mà bật cười. Hóa ra là đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi, xem ra anh thực sự đang rất nóng lòng.

Cầm cuốn sổ đỏ trên tay, lúc được Bùi Cửu Ngạn dìu ra khỏi Cục Dân chính, Tần Tuy Tuy vẫn còn thấy hơi bàng hoàng. Cô cứ thế mà kết hôn rồi sao? Ánh hoàng hôn nơi chân trời đỏ rực, nhuộm hồng cả gương mặt người qua đường. Tần Tuy Tuy thầm nghĩ, từ nay về sau cô lại có thêm một người thân, không, là hai người mới đúng.

Khi về đến nhà, Trì Đông Lâm đã lấy cơm từ nhà bếp đơn vị về, chị Thang nhà bên cạnh và chồng chị là Tiểu đoàn trưởng Quách cũng được mời sang.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc