Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Độc Miệng Của Diêm Vương "Mặt Than" Chương 16: Chương 16

Cài Đặt

Chương 16: Chương 16

Xoa đầu xong, đang định đứng dậy rời đi thì tay áo đột nhiên bị một lực nhỏ xíu kéo lại. Bùi Cửu Ngạn quay đầu, bắt gặp ngay ánh mắt có chút dè dặt của Tần Tuy Tuy: "Cái đó... em không giỏi dọn dẹp vệ sinh lắm, ý em là... em chưa làm việc này bao giờ, sau này có thể phải từ từ h..."

"Không sao, anh biết làm, không cần đến em." Bùi Cửu Ngạn bỏ lại một câu rồi sải bước dài bỏ đi một cách cực ngầu.

Tần Tuy Tuy nuốt câu "từ từ học" chưa nói hết cùng miếng bánh gạo trong miệng xuống bụng. Thế này... cũng được nhỉ? Dù sao cô cũng không giỏi, cô có thể làm những việc mình giỏi mà. Mẹ từng nói, một gia đình không thể chỉ dựa vào sự hy sinh của một người, phải là hai người cùng nỗ lực mới được.

Cô giỏi cái gì nhỉ? Giặt quần áo... hình như chưa làm bao giờ, khâu vá... không biết làm, nấu cơm... hình như biết một chút, kiểu hầm thập cẩm hổ lốn có tính không? Chế thuốc... cô biết làm bột ngứa, thuốc xổ... ạch, hình như mấy cái đó không được đàng hoàng cho lắm...

Nghĩ đi nghĩ lại, hình như cô chẳng biết làm cái gì cả?!

Nếu thật sự không được thì cô ra ngoài kiếm tiền nhé?

Tần Tuy Tuy cau mày chìm vào trầm tư, mãi cho đến khi trước mắt xuất hiện một chuỗi vỏ ốc lắc lư qua lại, lắc đến mức cô hơi chóng mặt. Tần Tuy Tuy quay đầu lại thì thấy Tán Tán đang nhe hàm răng trắng bóc cười với cô. Thấy cô nhìn sang, khuôn mặt đen nhẻm của cậu bé cười rạng rỡ như hoa nở:

"Mẹ ơi, đây là chuông gió vỏ ốc con làm, là quà tặng cho mẹ, mẹ có thích không?" Bố nói nhiệm vụ của bố hôm nay là dỗ mẹ vui, cậu bé đã đặc biệt chạy ra bờ biển nhặt thật nhiều vỏ ốc đẹp, sợ không đủ dùng còn lấy cá nhỏ đổi với mấy bạn nhỏ khác, cuối cùng cũng làm xong chiếc chuông gió này! Mẹ nhìn thấy chắc sẽ vui lắm nhỉ!

Tần Tuy Tuy nhận lấy xem xét, ánh mắt sáng lên. Chuông gió được kết từ những vỏ ốc màu đỏ và xanh xen kẽ, ở giữa còn dùng màu trắng bạc làm màu chuyển tiếp. Ở cái thời đại phổ biến chỉ có màu đen trắng xám này, chiếc chuông gió vỏ ốc bắt mắt thế này thực sự rất dễ khiến người ta yêu thích.

Cô nghiêm túc đưa ra lời nhận xét: "Oa! Tán Tán giỏi quá đi mất! Chuông gió này phối màu đẹp thật đấy! Lỗ đục cũng rất thẳng hàng, vỏ ốc không hề bị nứt, tay con khéo thật! Cảm ơn con nhé! Cô... à mẹ thực sự rất thích!"

Tán Tán hơi ngượng ngùng vặn vẹo người. Cậu bé thường xuyên được người ta khen, nhưng nghe nhiều nhất là mấy câu kiểu "Cháu thông minh quá, cháu giỏi quá, cháu ngoan quá...", chứ chưa từng nghe ai khen ngợi nghiêm túc và tỉ mỉ như mẹ. Cậu bé thích người mẹ này!

Tần Tuy Tuy cầm vỏ ốc xoay xoay trong tay, lại giả vờ làm động tác lấy đồ trong túi áo, từ trong không gian lấy ra một con ếch sắt tráng men màu xanh lục đưa cho Tán Tán: "Nè! Đây là quà đáp lễ của mẹ, hy vọng con cũng sẽ thích nha!"

Khoảnh khắc nhìn thấy con ếch sắt, mắt Tán Tán sáng rực lên. Loại ếch đồ chơi này cậu bé từng thấy Lượng Lượng trong viện chơi rồi, nghe nói là bố bạn ấy mua từ cửa hàng bách hóa ở Thành phố Dương về, đắt lắm đấy!

Tuy cậu bé có ba người bố, nhưng trong lòng Tán Tán hiểu rõ, họ đều không phải bố ruột của mình. Hơn nữa ba người bố đều rất bận rộn, thời gian chơi với cậu có hạn, cậu bé cũng không muốn vì mấy chuyện cỏn con này mà làm phiền họ. Nhưng thật ra cậu cũng khao khát có được một con ếch sắt lắm, như thế bọn trẻ con trong đại viện sẽ thật lòng muốn chơi với cậu! Chứ không phải vì nể mặt ba người bố của cậu mới miễn cưỡng chơi cùng!

"Tán Tán, con đã gọi mẹ là mẹ rồi, đợi mẹ và bố con đăng ký xong, mẹ chính là mẹ của con. Quà mẹ tặng cho con trai, sao có thể dùng tiền để đo đếm được chứ? Hơn nữa, món quà con tặng mẹ là do chính tay con làm, trong đó chứa đựng công sức và lời chúc của con. Đối với mẹ, đó là món quà vô cùng giá trị, không hề thua kém con ếch sắt này đâu! Cho nên Tán Tán à, con có đồng ý nhận quà của mẹ không?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc