Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 23: Trở Về Đi, Dù Sao Cũng Là Nhà Mẹ Đẻ Của Cô, Có Tôi Đây.

Cài Đặt

Chương 23: Trở Về Đi, Dù Sao Cũng Là Nhà Mẹ Đẻ Của Cô, Có Tôi Đây.

Trừ bữa cơm tất niên ra, bữa cơm sau này không được thịnh soạn thế nữa, nhưng cũng tốt hơn chút so với mọi lần, Tiêu Hiểu mỗi lần vừa bắt đầu ăn là nhanh chóng gắp lấy phần của cô vào trong bát mình, gắp xong liền đẩy đến trước mặt Vương Vệ, còn bản thân vẫn khó khăn ăn một chút tạm thời cầm hơi như cũ.

Thấy một màn này người nhà họ Vương đồng loạt trầm mặc, thời đại này ai mà chẳng coi miếng ăn quan trọng không gì bằng, Tiêu Hiểu là đồ ngốc sao, tự mình chịu đói, đem hết toàn bộ cơm cho chồng...

Chẳng có ai tin lời Tiêu Hiểu nói là cô ăn không vô, cơm tất niên tốt như vậy, cô đều ăn không nổi, thế thì cô còn có thể ăn cái gì?

Với cả cuộc sống của nhà họ Tiêu còn khó khăn hơn nhà họ Vương nhiều, cũng chưa hề nghe nói khi Tiêu Hiểu ở nhà mẹ đẻ có thói kén ăn!

Tối hôm đó sau khi về phòng anh cả Vương liền oán trách Triệu Yến, một lúc liền đốt dây pháo tính khí của Triệu Yến, hai vợ chồng ở trong phòng đánh nhau một trận, anh cả Vương nói Triệu Yến không biết thương chồng chút nào, mỗi lần ăn cái gì không nói tới để dành cho anh ta, còn thường hay gắp đồ ăn từ trong bát anh ta.

Anh ta nói cái này Triệu Yến càng tức hơn: "Anh còn có mặt mũi để nói, lần nào tôi lấy đồ ăn trong bát anh là cho mình ăn? Chẳng phải tôi đều cho Sơn Đông với Sơn Tây hay sao, chẳng lẽ chúng nó không phải con của anh? Anh chỉ biết liếm mặt nói tôi thôi, còn anh, chính anh thì sao, chú tư giúp cho vợ của nó đến cả cơm cũng làm, còn anh, ở trong phòng giống như đại lão gia vậy, ngay cả quét dọn cũng không phụ giúp một chút..."

.

Trong phòng gà bay chó sủa, cuối cùng vẫn là cha Vương không thể nhịn được nữa, ở ngoài cửa sổ quát cho bọn họ một trận.

Đừng nói bọn họ, trước đây ngay cả Vương Vệ cũng nghi ngờ liệu có phải bởi vì Tiêu Hiểu quá thích anh cho nên thà để bản thân chịu đói, cũng muốn để anh ăn no hay không, vì thế, Vương Vệ còn từng ép Tiêu Hiểu ăn thức ăn, thấy Tiêu Hiểu nôn anh mới không dám ép ăn nữa.

Tiêu Hiểu đỏ vành mắt dựa vào vai của anh nhỏ giọng khóc trách: "Anh đừng cho tôi ăn nữa, anh ăn đi, nhìn anh gầy biết bao, tôi thật sự là ăn không vô..."

Vì để tóm được triệt để người đồng minh Vương Vệ này, cô cố ý làm mơ hồ trọng điểm, hơn nữa cô cũng nói rõ rồi, còn Vương Vệ nghĩ như thế nào thì hoàn toàn xem bản thân anh.

Cô vừa nói vậy, Vương Vệ càng tin Tiêu Hiểu là cố ý chừa đồ ăn để cho anh ăn, cổ họng cứng lại, ngoảnh đầu đi hơi đỏ mắt, ngày hôm sau mới sáng sớm đã chẳng thấy anh đâu, cho đến buổi trưa mới trở lại, mang về cho Tiêu Hiểu hai con cá.

Cá là tươi mới, kỹ thuật nướng cá của Vương Vệ cũng rất tốt, chẳng biết anh làm như thế nào, nếu như người bình thường ăn, khả năng một chút mùi tanh của cá cũng không có.

Mặc dù Tiêu Hiểu vẫn ngửi được mùi vị khác thường, nhưng quả thật đây là bữa cơm cô ăn no nhất trong suốt nhiều ngày qua.

Tiêu Hiểu rất thông minh, dáng vẻ cóng đến run rẩy cùng với thời gian trì hoãn từ sau khi Vương Vệ trở về, liền biết được anh bắt được hai con cá này khó khăn cỡ nào.

Tiêu Hiểu ôm cái bụng cuối cùng cũng no than thở một tiếng, thật lòng thật dạ nói: "Sau này đừng làm thế nữa, tôi chỉ là tạm thời khẩu vị không tốt, đến đầu xuân liền tốt ngay thôi. Nếu như anh xảy ra chuyện gì, tôi phải làm sao?"

Vương Vệ nhìn ra nỗi lo của cô: "Trở về đi, dù sao cũng là nhà mẹ đẻ của cô, có tôi đây."

Thế là Tiêu Hiểu liền cùng với Vương Vệ về nhà họ Tiêu.

Nhà họ Tiêu nằm ở cuối thôn, ở ngay dưới chân núi, không xa bên cạnh chính là nơi thanh niên trí thức của thôn Tiểu Tiền ở, hiện tại khắp nơi đều bị một tầng tuyết dày cộp bao phủ, nhóm thanh niên trí thức kia cũng không ra ngoài.

Hai vợ chồng già nhà họ Tiêu thấy con gái trở về, chẳng những không có dáng vẻ vui mừng, mà ngược lại còn có chút không tự nhiên.

Đặc biệt là cha Tiêu, vốn đã đen gầy, đứng trước mặt Vương Vệ cao ráo lại càng lộ ra thấp bé.

Ông ấy đứng trước mặt Vương Vệ hiện ra vô cùng mất tự nhiên, xoa tay cẩn thận bảo Vương Vệ đi lên giường ngồi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc