Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khiến bà ta nghe mà muốn chết quách cho xong, bà ta sinh chính là con, không phải quỷ đòi nợ, vì để mình sống sót, bà ta vứt bỏ Vương Vệ chẳng có gì sai.
Nhưng cha Vương người đã sớm chiều sống chung với mẹ Vương nhiều năm như vậy biết rằng, mẹ Vương kêu gào càng lợi hại, thật ra trong lòng càng mềm yếu, bởi vì vứt bỏ Vương Vệ, sau đó ông cụ chẳng còn nữa, sau khi Vương Vệ về với chi thứ, mẹ Vương càng không muốn thừa nhận lỗi lầm và chột dạ của mình, liền càng cay nghiệt đối với Vương Vệ, vả lại Vương Vệ cũng không phải người nhẫn nhục chịu đựng, sự cay nghiệt của mẹ Vương khiến anh lấy cả mạng sống mà chọi lại, cho đến hiện giờ, khiến cho giữa những người khác và Vương Vệ cách một dòng Sở Hà Hán giới!..
O sự uy quyền của Vương Vệ cản trở, người nhà họ Vương chẳng ai dám nói Tiêu Hiểu, ngay cả mẹ Vương cũng chỉ ở trên bàn ăn mỉa mai Vương Vệ một câu: "Mặc kệ vợ mày có làm được hay không, dù sao việc chúng mày nên làm không được đẩy cho người khác, nhà không nuôi người nhàn rỗi!"
Vương Vệ nhàn nhạt đáp lại một câu: "Tôi trước giờ chưa từng để mấy người nuôi!"
Khi anh trở về nhà họ Vương đã mười tám tuổi, lúc đó đang đi theo đội sản xuất làm việc, từ nhỏ sức lực đã lớn hơn người khác, công điểm kiếm được tuy không nhiều nhưng với khẩu phần ăn của anh mà nói quả thực không hề chiếm tiện nghi của nhà họ Vương, dù sao nhà họ Vương sẽ không cho anh ăn nhiều cơm, anh cũng liền dựa theo khẩu phần ăn của mình mà làm việc.
Mẹ Vương liếc nhìn Tiêu Hiểu một cái: "Lời huênh hoang của mày nói cũng thật sớm, đây chẳng phải một Bồ Tát cái gì cũng không biết hay sao, sau này mày phải nuôi không phải chỉ một mình mày, những người khác trong nhà cũng sẽ không lấy khẩu phần lương thực của mình ra nuôi người nhàn rỗi."
Vương Vệ cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mẹ Vương: "Bà yên tâm, vợ tôi tự tôi sẽ nuôi!"
Cơm tất niên của nhà họ Vương cũng phong phú một chút, cơm nấu từ bột ngô trộn với gạo mới, mỗi người còn có hai cái màn thầu.
Xào một đĩa thịt lớn, một đĩa lớn trứng gà, lại dùng xương nấu miến dưa chua.
Đáng tiếc, những đồ tốt trong mắt của người nhà họ Vương, Tiêu Hiểu vẫn không cách nào nuốt xuống, những cái khác không đụng tới, chỉ yên lặng nhai màn thầu.
Vương Vệ ở một bên nhìn mà sốt ruột: Tại sao đồ tốt như vậy vẫn không ăn, tí nữa là hết mất!
Anh đụng Tiêu Hiểu, ra hiệu cô gắp rau.
Tiêu Hiểu lắc đầu, bày tỏ mình ăn màn thầu là được rồi.
Vương Vệ mở miệng vừa định phản kích, bị Tiêu Hiểu đè xuống: "Chị dâu nói đúng, tôi tự gắp."
Là cô nghĩ sai rồi, của cô thì cô quả thực nên tự gắp, mình không ăn, có thể để dành cho Vương Vệ mà.
Thế là Tiêu Hiểu bắt đầu gắp thức ăn tới tấp, hơn nữa còn chuyên môn gắp thịt trong thức ăn.
Triệu Yến thấy mà miệng run rẩy, sớm biết thì mình đã không lắm miệng rồi.
Ăn xong bữa cơm, bát của những người khác sạch sẽ như được rửa qua, chỉ có Tiêu Hiểu, bát cơm trộn đầy đồ ăn của cô thật nổi bật.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Hiểu làm như không người đẩy bát đến trước mặt Vương Vệ: "Anh ăn đi, tôi ăn no rồi."
"Vợ thằng tư, nếu như cô không ăn được thì gắp vào bát nhiều như vậy làm gì, trong nhà lấy đâu ra nhiều đồ để cô lãng phí như thế!"
Mẹ Vương trầm mặt răn dạy, Vương Anh nhìn thịt trong bát Tiêu Hiểu bĩu môi nói: "Đúng thế, đến cả Sơn Đông Sơn Tây chúng nó đều biết không được lãng phí lương thực..."
Mấy đứa nhỏ trong nhà theo thứ tự từ lớn đến bé gọi Sơn Đông, Sơn Tây, Sơn Nam...
Tiêu Hiểu chớp chớp mắt: "Đây là phần của bản thân tôi mà, lại không gắp nhiều, tôi đem phần lương thực này của tôi cho... Chồng tôi."
Tiêu Hiểu ngừng lại một lúc, khiến sắc mặt nén đến đỏ bừng, hướng mọi người bày tỏ cô vô cùng ngại ngùng nói ra chữ "chồng" này: "Có vấn đề gì? Chẳng phải chị dâu cả, chị dâu hai cũng gắp đồ cho Sơn Đông Sơn Tây hay sao, mẹ còn gắp xương cho cô út nữa kìa!"
Nói xong mở to đôi mắt vô tội nhìn mọi người.
Thấy Tiêu Hiểu nghĩ tới anh, che chở anh như vậy, trái tim của Vương Vệ khỏi phải nói có bao nhiêu nhộn nhạo, giống như rong rêu giữa lòng sông, dập dềnh lên xuống theo sóng nước.
Giọng của Tiêu Hiểu không cao, không nhanh không chậm, còn mang theo chút mềm mại của thiếu nữ, vả lại lời cô nói người khác không cách nào phản bác, Triệu Yến chỉ đành bĩu môi nói: "Làm gì cũng không được, ăn gì thì thứ ấy không đủ, mồm mép lại còn rất trơn tru."
Vương Vệ bưng bát cơm do Tiêu Hiểu "kiếm về" cho anh, ăn xong với tốc độ chậm trước đây chưa từng có.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








