Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 19: Cô Đừng Hâm Mộ Người Khác, Sau Này Tôi Mua Cho Cô.

Cài Đặt

Chương 19: Cô Đừng Hâm Mộ Người Khác, Sau Này Tôi Mua Cho Cô.

Nhưng ngặt nỗi thôn Tiểu Tiền thuộc huyện Vân Thành, từ đầu xuân năm nay khí hậu đã thấp hơn những năm trước rất nhiều, mùa hè vừa qua dường như đã tiến vào mùa đông ngay, dẫn tới phần lớn hoa màu bị lạnh chết, thành phẩm thu hoạch được kém rất xa năm ngoái.

Đây cũng là nguyên nhân mọi người sống cần kiệm như vậy, thực sự là bị nạn đói trước đây khiến cho sợ hãi, chỉ cần có thể miễn cưỡng cầm hơi, liền phải tích trữ lương thực lại, trong tay có lương trong lòng mới không sợ.

Tiêu Hiểu hất chăn lên ngồi trên đống rơm rạ, phân tích tình hình trước mẳt một lúc, phát hiện tạm thời chỉ có thể đi một bước tính một bước, dù sao thanh niên trí thức xuống nông thôn vẫn chưa kết thúc, quốc gia vẫn chưa bắt đầu mở cửa, vẫn còn trong hoàn cảnh bất kể đi đến nơi đâu đều cần có thư giới thiệu, cho dù cô là thiên tài tới từ vũ trụ, nhưng da mỏng thịt giòn, chỉ có thể thuận theo tình hình.

Sau khi nghĩ thông suốt, khó tránh khỏi có chút nản chí, hai mắt trống rỗng nhìn Vương Vệ ở một bên bện giày cỏ.

"Anh làm cái này có tác dụng gì, hiện giờ trời đông giá rét, ai lại đi loại giày này?"

Thời tiết lạnh như vậy, đi thứ này với không đi có khác gì nhau.

Tay Vương Vệ linh hoạt bện, đầu cũng chẳng ngẩng lên đáp: "Thời tiết lại không thể cứ như thế này mãi, sắp tới đầu xuân rồi, trời vừa ấm lên, chẳng phải có thể đi giày cỏ này rồi sao."

Anh muốn kiếm nhiều công điểm một chút, trước đây anh chỉ có một người, nhưng ít ra không cần nhọc lòng, hiện tại không được rồi, cưới được một cô vợ yếu ớt vô cùng, người khác không biết, nhưng anh đã nhìn ra, cho dù là mì viên mới, con bé này ăn cũng rất tốn sức.

Nghĩ đến trọng trách từ nay về sau phải phải nuôi gia đình, người nuôi lại còn là con bé yếu ớt như vậy, động tác trên tay Vương Vệ càng nhanh hơn.

Tiêu Hiểu cứ cảm thấy sau khi cô hỏi, động tác bện giày cỏ của Vương Vệ đều mang một ý vị bi tráng.

Nhưng cô lại chú ý tới một điểm khác: "Sắp vào đầu xuân rồi? Thế có phải tuyết sắp tan rồi không, cho nên tất cả thực vật sẽ mọc lại một lần nữa?"

.

Vương Vệ nghe xong thở dài một hơi, anh thấy Tiêu Hiểu sốt một lần, trong đầu không phải nhiều thêm thứ gì, mà là trực tiếp ngốc luôn rồi, đây không phải điều hiển nhiên sao, bèn bình tĩnh gật đầu: "Ừ."

Hai mắt của Tiêu Hiểu thoáng cái liền sáng lên, cô không hiểu kiểu khí hậu tự nhiên như vậy, hiện giờ mặt đất bị tuyết trắng xóa bao trùm lấy, nhưng chỉ cần tuyết tan, thực vật lại mọc lên, động vật cũng ra ngoài hoạt động, cho dù không làm ra được dịch dinh dưỡng cần thiết trực tiếp cung cấp cho cơ thể do có trở ngại về thiết bị, nhưng cô có thể chế tạo dịch bồi dưỡng, vật liệu làm dịch bồi dưỡng không hiếm, quá trình tinh luyện cũng không phức tạp, ở đây chắc hẳn có.

Dưới sự tha thiết mong chờ của Tiêu Hiểu, chưa đợi đến đầu xuân, tết đã đến trước rồi, ở niên đại vật chất bần hàn cùng cực, tết với ngày thường cũng chẳng khác là bao, chẳng qua là có thể ăn một bữa ăn hơi ra hồn một tí, điều kiện tốt hơn chút thì có thể mua một tấm vải làm bộ quần áo mới.

Đãi ngộ đặc biệt này của nhà họ Vương chỉ có Vương Anh và đám trẻ con mới có.

Tấm vải màu chàm đó của Vương Anh nghe nói là con gái cả Vương Lệ của nhà họ Vương gả đến thị trấn mua ở trong cửa hàng bách hóa duy nhất trong trấn rồi sai người mang về, sáng sớm ngày ba mươi tết, Vương Anh liền mặc đồ mới vào, đầu ngẩng cao cao, bộ dáng ưỡn ngực hất lỗ mũi nhìn người.

Đặc biệt là đi đến trước mặt Tiêu Hiểu, Vương Anh còn cố ý hừ một tiếng, sau đó đánh giá khắp người Tiêu Hiểu một phen, chậc chậc hai tiếng, bĩu môi ghét bỏ.

Tiêu Hiểu thật sự chẳng thấy bộ quần áo mới đó của cô ta có bao nhiêu ghê gớm, bất luận là kiểu dáng hay là chất lượng, đều quá thô.

Cô không biết tại sao Vương Anh lại đặc biệt tới trước mặt mình khoe khoang, chỉ cảm thấy cô gái này thật thú vị.

Cô cảm thấy thú vị, còn Vương Vệ lại nhìn mà đen mặt, coi dáng vẻ Tiêu Hiểu nhìn Vương Anh thành hâm mộ.

Bèn kéo Tiêu Hiểu trở về căn phòng tối của hai người, lần đầu tiên dùng ngữ điệu vô cùng nghiêm túc nói với Tiêu Hiểu: "Cô đừng hâm mộ người khác, sau này tôi mua cho cô."

Mặc dù ban đầu anh còn rất phản cảm việc kết hôn, anh không thể tưởng tượng nổi bộ dáng có một người sẽ cùng ăn cùng ngủ, kết thành vợ chồng với anh.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc