Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Vợ Chồng Đại Lão Chương 18: Vợ Mày Đâu, Bảo Nó Đi Làm Cơm!

Cài Đặt

Chương 18: Vợ Mày Đâu, Bảo Nó Đi Làm Cơm!

Sáng hôm sau khi Vương Vệ mở mắt ra, kinh ngạc phát hiện mình thế mà lại ôm cả người Tiêu Hiểu vào trong lồng ngực, Tiêu Hiểu đang dựa vào ngực anh ngủ ngon lành.

Vương Vệ dùng hết sức bình sinh cẩn thận lặng lẽ rút cánh tay từ dưới đầu Tiêu Hiểu ra, sau khi mặc quần áo xong rồi ra cửa, liền thở phào nhẹ nhõm giống như sống sót sau nạn lớn.

Lúc này mẹ Vương cũng mới vừa mở cửa ra ngoài rửa mặt, nhìn thấy Vương Vệ, lạnh giọng hỏi: "Vợ mày đâu, bảo nó đi làm cơm."

Vương Vệ lúc này còn cảm thấy trên người mình toàn là sự ấm áp còn sót lại của Tiêu Hiểu, thuận miệng đáp lại mẹ Vương: "Cô ấy bị cảm vẫn chưa khỏi, còn đang ngủ."

Thái độ rất bình thản, đã không còn trào phúng và sự hung ác khiến người e sợ như thường ngày nữa.

Mẹ Vương đờ ra, mỗi lần Vương Vệ đối diện với bà ta đều là dáng vẻ hận không thể giết bà ta, nào có bình thản như vậy bao giờ, sau một hồi lâu mẹ Vương mới nói: "Mặc kệ thế nào hôm nay là lượt của chúng mày, nó không làm thì mày đi làm" Vương Vệ lúc này vẫn còn cảm thấy lâng lâng, ừm một tiếng, đi thẳng tới phòng bếp.

Mẹ Vương đứng ở cửa sững sờ một lúc lâu rồi mới vào phòng.

Vương Vệ ngủ dậy chưa được bao lâu, Tiêu Hiểu đã tỉnh rồi, không có ai ôm cô, gió lạnh từ trong khe tường trực tiếp len vào trong lỗ rách của chăn, cô bị lạnh mà tỉnh.

Thấy Vương Vệ đâu mất, Tiêu Hiểu cuống quýt ngồi dậy, thấy anh ở trong bếp mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Vương Vệ nhìn thấy cô, sắc mặt có chút không tự nhiên, cứng ngắc đổ nước cho cô rửa mặt, sau đó nghiêm mặt nấu xong bữa cơm dưới ánh nhìn chăm chú của cô.

Sáng hôm nay không còn nấu cao lương nữa, mà là làm mì viên[1] từ bột mì mới được phát năm nay, mặc dù vẫn còn rất thử thách ngũ giác của Tiêu Hiểu, nhưng ít ra ngon hơn so với hôm qua, cô cố nhịn cuối cùng cũng ăn hết một bát mì viên.

Ăn một nữa cơm không khác gì cực hình.

[1] Tạm dịch mì viên, là một món mì phổ biến ở miền bắc, cách làm không phải kéo bột thành sợi mì, mà là xé từng cục bột thả xuống nước dùng rồi nấu chín.

Khi cô ăn cơm, Vương Vệ thỉnh thoảng đưa ánh mắt đến trên người cô, thấy cô cuối cùng cũng ăn, chính Vương Vệ không phát giác được trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thế là cô dưới ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người chầm chậm ăn mì viên với bộ dáng tự nhiên như thường...

Cô là đại tiểu thư của nhà họ Tiêu, nhận được nền giáo dục tốt nhất vũ trụ, dù bản thân cô ăn rất đau khổ, nhưng dáng vẻ ăn cơm của cô trong mắt người xung quanh lại có vẻ ưu nhã đẹp mắt không sao tả nổi.

Người nhà họ Vương sửng sốt một lúc.

Vương Anh bĩu môi, cô ta ăn hết mì rồi, trong bát chỉ còn lại nước canh, cất giấu tâm tư ghen tị khó nói đi, lại bưng bát lên, cũng học theo dáng vẻ của Tiêu Hiểu chầm chậm ăn từng miếng.

Sau đó tự mình cũng cảm thấy không giống, thở một hơi, dứt khoát uống một ngụm hết sạch.

Cuối cùng cũng ăn hết một bát mì viên, Tiêu Hiểu thở dài một hơi, có bát mì viên này ăn lót dạ, chí ít mấy ngày nay không cần lo bị chết đói nữa.

Bát sau khi ăn xong!

Hiển nhiên lại là Vương Vệ rửa.

Vương Vệ làm xong mới hậu tri hậu giác phát giác hiện tại dường như anh giúp Tiêu Hiểu làm việc rất thuận tay, sắc mặt khỏi phải nói có bao nhiêu khó coi, anh kiên định cho rằng là do hôm qua ngủ không ngon, đến mức đầu óc mông lung rồi.

Mấy ngày liên tiếp trôi qua, Tiêu Hiểu xem như hiểu được đại khái tình hình nơi đây, tuy đa phần đều là lừa Vương Vệ mà có được, mới đầu cô còn tưởng rằng mình tới thời đại được ghi lại trong lịch sử Trái Đất, sau đó mới biết hành tinh này không phải trái đất, mà là Lam Tinh.

Quốc gia này cũng không gọi là Trung Quốc, mà là Hoa Quốc, thời gian thành lập nước là năm 1952, còn những sự việc khác lại giống nhau, bao gồm hoàn cảnh trong và ngoài nước khó khăn của Hoa Quốc hiện tại.

Bây giờ là năm 1972, theo lý mà nói thì ba năm nạn đói đã qua lâu vậy rồi, coi là ăn không tốt, miễn cưỡng đủ no hẳn không thành vấn đề.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc