Cô vừa đóng khóa vali lại thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Nguyệt Nguyệt, chị dâu cả muốn nói chuyện với em, có được không?"
Thẩm Tĩnh Nguyệt lập tức mở cửa.
Thấy ngoài cửa chỉ có chị dâu cả Trương Mạn Lệ, cô kéo chị ấy vào phòng, đóng cửa lại.
Trương Mạn Lệ đến tìm Thẩm Tĩnh Nguyệt là để nói chuyện riêng tư nên không để ý đến hành động kỳ lạ của cô.
"Nguyệt Nguyệt, em hiểu rõ con người chị gái em hơn chị, cô ta chưa bao giờ để tâm đến em, chuyện hạ phóng lớn như vậy mà cô ta lại sẵn lòng đi thay em, trong chuyện này chắc chắn có mờ ám, đi đến Cố gia e rằng còn đáng sợ hơn cả đi hạ phóng."
Cả cái nhà họ Thẩm này, chỉ có cô em út là đối xử tốt với cô ấy.
Cô ấy không giúp được gì cho em út, chỉ có thể nhắc nhở em ấy một chút.
Thẩm Tĩnh Nguyệt kéo Trương Mạn Lệ ngồi xuống bên giường.
"Chị dâu cả, em biết chị ấy không thật lòng tốt với em, tuy không rõ nguyên nhân chị ấy từ chối đến Cố gia nhưng em biết Cố gia là gia đình quân nhân chính trực, cho dù khó chung sống thì cũng tốt hơn đi hạ phóng."
Lời này tuy không sai nhưng Trương Mạn Lệ cứ cảm thấy Cố gia có vấn đề.
Nếu không thì tại sao Thẩm Tĩnh Âm lại từ chối đến Cố gia?
"Nguyệt Nguyệt, em cứ hay nghĩ tốt cho người khác, đối với ai cũng dành sự thiện ý lớn nhất. Nhưng lòng người khó dò, sau khi đến Cố gia, em nhất định phải để ý nhiều hơn một chút, chúng ta không chiếm hời của người ta nhưng cũng đừng để bản thân chịu thiệt."
Nói xong, cô ấy móc từ trong túi ra một ít tiền lẻ, nhét vào tay Thẩm Tĩnh Nguyệt.
"Chị dâu không có bản lĩnh, số tiền này là chút tấm lòng của chị."
Trương Mạn Lệ là nữ công nhân bình thường của xưởng dệt, lương một tháng được 35 đồng.
Trước khi kết hôn, tiền lương của cô ấy đều đưa cho bố mẹ đẻ.
Sau khi kết hôn, tiền lương dùng cho chi tiêu hàng ngày của Thẩm gia.
Trong tay hoàn toàn không có bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Thẩm Tĩnh Nguyệt biết hoàn cảnh của Trương Mạn Lệ, vội vàng trả lại tiền cho cô ấy.
"Chị dâu cả, em có công việc, tháng sau là có thể lĩnh lương rồi, không thiếu tiền dùng đâu, chị cất kỹ tiền đi, đừng để anh cả em biết."
Nói rồi, ánh mắt cô rơi xuống bụng Trương Mạn Lệ.
Trong đầu hiện lên hình ảnh đáng sợ kiếp trước, khi chị dâu cả đi hạ phóng vì bảo vệ cô mà bị Thẩm Bách Ngạn đánh đến sảy thai.
"Chị dâu cả, với chị mà nói, anh cả quan trọng hay đứa bé quan trọng?"
Trương Mạn Lệ khó hiểu nhìn Thẩm Tĩnh Nguyệt: "Nguyệt Nguyệt, em nói vậy là có ý gì?"
Thẩm Tĩnh Nguyệt không có cách nào nói chuyện kiếp trước ra được.
Cô chỉ có thể nhắc nhở chị dâu cả, để chị ấy biết sau khi hạ phóng sẽ phải sống những ngày tháng như thế nào.
"Chị dâu cả, cha và các anh chị tứ chi không chăm, bọn họ sẽ không vì chị mang thai mà xót thương chị đâu, sau khi hạ phóng, những việc bẩn thỉu nặng nhọc chắc chắn đều là của chị, trong tình cảnh ăn không đủ no ngủ không đủ giấc lại còn lao động thể lực cao, chị rất khó giữ được đứa bé."
Trương Mạn Lệ nghe thấy lời này, đưa tay xoa bụng dưới hơi nhô lên, vẻ mặt lộ rõ lo lắng.
"Nguyệt Nguyệt, rốt cuộc em muốn nói gì?"
"Chị dâu cả, nếu chị muốn giữ đứa bé, thì ly hôn với anh cả đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



