Thẩm Tĩnh Nguyệt lặng im ngắm nhìn toàn bộ cảnh sắc vô cùng quen thuộc đang hiện ra trước mắt, lúc này trong đầu cô lại tự động hiện lên những lời giới thiệu chi tiết về không gian Đào Hoa Nguyên này.
Đôi môi vốn đang run rẩy vì xúc động của cô khẽ mấp máy.
"Không phải ảo giác trước khi chết, là thật!"
"Mặt dây chuyền gỗ đào sét đánh là không gian vạn mẫu, đại cơ duyên mà lão tiên sinh nói chính là trọng sinh!"
Kiếp trước.
Thẩm Tĩnh Nguyệt từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, phần lớn thời gian trong năm đều nằm viện, do ông nội chăm sóc.
Có lần bệnh tình nguy kịch, bác sĩ bảo người nhà chuẩn bị hậu sự.
Ông nội nghĩ đủ mọi cách đều vô ích, cuối cùng đành phải chữa ngựa chết thành ngựa sống.
Ông đi khắp các chùa chiền cầu bùa bình an, còn đến sạp bói toán nhờ thầy giải hạn phá tài tiêu tai.
Mặt dây chuyền gỗ đào sét đánh là vật ông nội dùng đồ gia truyền của Thẩm gia đổi lấy từ một lão tiên sinh bán mù.
Lão tiên sinh nói khấu bình an không chỉ có thể cứu mạng Thẩm Tĩnh Nguyệt, mà còn tặng cô một đại cơ duyên.
Tất cả mọi người trong Thẩm gia đều cảm thấy ông nội bị lừa.
Mắng ông là già lẩm cẩm, nói ông là kẻ phá gia chi tử, ép ông phải đi đổi lại vật gia truyền về.
Ông nội không đồng ý.
Bởi vì cô cháu gái út sau khi đeo mặt dây chuyền gỗ đào sét đánh, sức khỏe dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Trong lúc ý thức hỗn độn, cô đã tiến vào không gian của mặt dây chuyền.
Phong cảnh Đào Hoa Nguyên tươi đẹp quá mức không chân thực, khiến cô từng tưởng rằng đó là ảo giác trước khi chết.
Đột nhiên, lời giới thiệu về "Đào Hoa Nguyên" hiện lên trong đầu.
Cô còn chưa xem hết thì đã vì bị thương quá nặng mà mất đi ý thức.
Tỉnh lại lần nữa, chính là trọng sinh.
Lần này, Thẩm Tĩnh Nguyệt nghiêm túc đọc hết lời giới thiệu về "Đào Hoa Nguyên".
Đây là một không gian nông điền rộng vạn mẫu, bố cục có thể tùy ý thay đổi theo suy nghĩ của chủ nhân.
Nước suối là linh tuyền.
Người uống vào có thể cường thân kiện thể, chữa bệnh vặt, giải độc nhẹ.
Dùng để tưới cây, không chỉ có thể nâng cao sản lượng mà còn tăng cường thuộc tính của chúng.
Lương thực ngon hơn, dược liệu có dược tính mạnh hơn, trái cây vừa to vừa ngọt.
Dòng chảy thời gian có thể tùy ý thiết lập theo từng khu vực, từ trạng thái tĩnh cho đến nhanh gấp hai mươi lần.
Một khi hoa màu chín, chúng sẽ tự động ngừng sinh trưởng.
Chủ nhân không chịu ảnh hưởng bởi dòng chảy thời gian của "Đào Hoa Nguyên", ở trong không gian bao lâu thì bên ngoài cũng trôi qua bấy nhiêu thời gian.
Nơi này có thể trồng bất cứ thứ gì nhưng không thể nuôi vật sống.
Chức năng không gian mà Thẩm Tĩnh Nguyệt thích nhất là đồ vật bên trong có thể lấy ra ngoài dùng, đồ vật bên ngoài cũng có thể bỏ vào trong.
Như vậy, cô có thể tích trữ thuốc men và lương thực, chuẩn bị cho đại tai nạn vào năm sau.
Còn cả những thứ ông nội để lại, cô cũng có thể lặng lẽ lấy đi.
Thay vì để lại cho cha và các anh trai phung phí, thà dùng để làm việc thiện còn hơn.
Thẩm Tĩnh Nguyệt không dám ở trong "Đào Hoa Nguyên" quá lâu, cô dùng ý niệm đi ra khỏi không gian.
Phòng của cô rất nhỏ, đồ dùng cá nhân cũng rất ít.
Quần áo để thay giặt cộng với vật dụng hàng ngày, một chiếc vali da nhỏ vừa vặn chứa hết.
"Cạch!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


