Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập niên 70]: Trọng Sinh Bảo Vệ Anh Chồng Quân Nhân Chương 9

Cài Đặt

Chương 9

“Mẹ nhà cô. Là ai nói phải cho nó đồ cưới tốt, là cô cháu các người lừa tôi.”

Hai người mắng chửi rồi động thủ, giống như kẻ thù gặp nhau đỏ mắt túm tóc đối phương như muốn giết nhau đến nơi rồi.

Ở trong đồn, Lý Phượng Hoa và Triệu Ngọc Lan tranh nhau nói lên án hành vi phạm tội của Triệu Uyển Hương. Lúc đầu còn nói cô đào hôn, sau lại nói cô lừa gạt đồ cưới trộm cắp tài sản.

Công an nghe nhức đầu, chỉ vào Triệu Mai Mai không nói gì bên cạnh bảo cô nói.

Triệu Mai Mai dưới cái nhìn chăm chú của người một nhà, không thiên vị mà nói ra toàn bộ sự thật, lại lấy ra tờ giấy Triệu Uyển Hương để lại.

Công an sau khi xem qua lập tức nhíu mày, nghiêm khắc nói: "Hiện tại đã là xã hội mới, nhà các chị còn muốn ép buộc cưới gả sao?”

Công an bước đầu xác định là Triệu Uyển Hương bực bội gia đình bỏ nhà đi, tờ giấy này chính là chứng cứ, cần phải chứng minh đây rốt cuộc có phải do Triệu Uyển Hương tự tay viết hay không, còn phải lấy chữ viết trước kia của cô ra so sánh.

Đồn công an lập tức phái ra hai gã công an cùng người nhà họ Triệu tới cửa tìm chữ viết của Triệu Uyển Hương.

Lý Phượng Hoa chẳng biết đi đâu tìm chữ viết của Triệu Uyển Hương.

Triệu Mai Mai sợ hãi nói: "Trong nhà trên tường trắng có trước kia viết bậy…”

Lý Phượng Hoa không hiểu vì sao con gái ruột lại ăn hại như vậy, bà ta hung hăng tát con gái một cái, mặt xám mày tro dẫn công an về nhà.

Vừa mới vào cửa, Tưởng Hướng Vanh trùng hợp tới.

Thứ nhất hắn đến gặp vợ chưa cưới, thứ hai muốn đón người nhà họ Triệu đến khách sạn quốc doanh ăn cơm, lại thương lượng cụ thể việc kết hôn.

Kết quả bị công an bắt giữ tại chỗ, tra hỏi hắn có lợi dụng chức vụ ép buộc người nhà họ Triệu gả Triệu Uyển Hương cho hắn hay không.

Tuy rằng Tưởng Hướng Vanh là người đứng đầu một nhà máy, nhưng không chịu nổi hàng xóm bên ngoài chen nhau chỉ trỏ hắn.

Hắn mất hết mặt mũi, liên tục cam đoan mình tuyệt đối không bức bách nhà họ Triệu. Còn bị ép về đồn viết lời khai, sau đó đen mặt nhanh chóng rời đi.

Tưởng Hướng Vanh và công an vừa đi, đơn vị của Lý Phượng Hoa liền có người tới cầm lấy một phong thư tố cáo: “Lý Phượng Hoa, con gái riêng của Triệu Kiến Nghiệp và vợ trước tên là Triệu Uyển Hương đi. Triệu Uyển Hương tố cáo cô không để ý đến tâm nguyện của con bé, ép buộc hôn nhân. Dù có thật hay không, mong cô phối hợp điều tra với chúng tôi.”

Lý Phượng Hoa trong một ngày liên tiếp gặp tất cả kinh hách cả đời, rốt cục tinh thần sụp đổ.

Trước mắt bà ta tối sầm, đặt mông ngã ngồi dưới đất.

….

Trước khi Triệu Uyển Hương lên xe lửa không thế nào ngủ, lại dậy sớm chạy mấy giờ đường, nên rất mệt mỏi. Lại vì sự háo hức khi sắp được gặp Thẩm Phụng nên khiến bản thân khó ngủ.

Thể xác và tinh thần đều bị dày vò. Cô ôm hành lý nhắm mắt lại, ép mình từ từ ngủ.

Sau đó dần dần ngủ thiếp đi, nhưng không biết qua bao lâu, bên tai vang lên tiếng con nít khóc to và tiếng mắng chửi của phụ nữ.

Cô mơ mơ màng màng tỉnh lại, sau đó cảm giác trong ngực có một bàn tay đang chạm vào.

Cô ấy lập tức tỉnh táo.

Vừa mở mắt ra đã nhìn thấy một bàn tay nhanh chóng rút về, có người vừa dời bước đi về phía sau đoàn tàu.

Triệu Uyển Hương cúi đầu, chỉ thấy túi xách của mình bị kéo ra một cái miệng nhỏ.

“Gặp kẻ trộm.”

Cô liếc mắt nhìn cửa sổ xe tối đen như mực cùng lữ khách ngổn ngang ngủ gục xung quanh, liền hiểu được chuyện gì xảy ra.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc