Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khi đi qua bưu điện sơn màu xanh lá cây, hòm thư cao hơn một mét, thuận tay ném vào một phong thư tố cáo.
Xe lửa hơi nước phát ra tiếng còi dài, loảng xoảng loảng xoảng chạy trên đường ray.
Chuyến tàu này đi thẳng đến một tỉnh nào đó ở biên thùy Tây Nam.
Triệu Uyển Hương vì phòng ngừa bị người đuổi đến nên đổi đường đi. Trước khi cô đến đây đã tới bốn thành phố, chờ trời còn mờ sáng mới dám leo lên xe khách tìm đến trạm xe lửa nhỏ cũ nát này.
Trong nhà, ngày xưa lười nhất Triệu Đức Đệ dậy thật sớm.
Cô cả đêm chỉ cần nhắm mắt là có thể nhìn thấy Triệu Uyển Hương gả cho xưởng trưởng xưởng bột mì. Bữa nào cũng ăn thịt trắng, trái lại chính mình lại khiêng cuốc xới đất, ở dưới ánh mặt trời chói chang đói bụng, khóc cũng không thể khóc. Trong lúc ngủ tức giận vừa khóc vừa gào, mãi cho đến rạng sáng mới ngủ được.
Kết quả trời vừa tờ mờ sáng, cô lại mơ thấy Triệu Uyển Hương đem một khối thịt kho tàu đỏ rực mê người ném cho chó cũng không cho cô ăn, lại bị tức tỉnh.
Cô ta không ngủ, ngủ tiếp sẽ tức chết.
Đôi mắt sưng đỏ thành hạch đào, mặc quần áo vào đi ra cửa phòng, muốn nhìn xem mấy sính lễ mà Tưởng Hướng Vanh đưa tới. Kết quả đám sính lễ thì còn nguyên, những thứ khác trong nhà đều không cánh mà bay.
Cô ta nhất thời trợn tròn mắt, hắng giọng hô: "Mẹ, trong nhà bị trộm!”
Trong chốc lát, Lý Phượng Hoa nhìn đám đồ và Triệu Uyển Hương đều biến mất thì tức không thở nổi, suýt nữa ngất xỉu.
Triệu Đức Đệ cùng Triệu Mai Mai cuống quít đỡ lấy bà ta, chợt nghe bà ta run rẩy nói: "Của hồi môn, mau tìm của hồi môn, tám chiếc chăn của mẹ…”
Triệu Đức Đệ nhất thời nhanh mồm, nói tiếp: "Người ta ngay cả nồi niêu xoong chảo cũng không buông tha, đồ cưới mới như vậy có thể để lại cho mẹ sao?!”
Lý Phượng Hoa không chịu nổi đả kích này, mí mắt đảo qua hôn mê bất tỉnh, chờ sau khi từ từ tỉnh lại nước mắt nước lã vừa khóc vừa mắng.
Những đồ dùng trong nhà bị dọn sạch mặc dù là trước khi bà ta vào cửa đã có, nhưng mà bà ta tiếc tiền làm lại.
Triệu Uyển Hương này quá đáng hận, làm chuyện gì cũng muốn mạng bà ta!
Buổi tối Triệu Ngọc Lan về nhà mình, buổi sáng xách một túi trái cây tươi mới mang tới nhà họ Triệu. Còn chưa vào cửa đã nghe thấy bên trong loạn thành một nồi cháo.
“Có chuyện gì vậy?”
Triệu Đức Để vui sướng khi người gặp họa nói cho cô cả biết: "Triệu Uyển Hương lừa chúng ta, nó không muốn gả cho xưởng trưởng Tưởng. Còn để lại giấy muốn cắt đứt quan hệ với nhà ta, tối qua nhân lúc chúng ta ngủ đã mang sạch đồ đi cả.”
Từ khi Triệu Uyển Hương chạy, không cần biết ai buồn chỉ có cô ta vui vẻ. Làm như mối hôn sự với Tưởng Hướng Vanh đã vào tay cô ta chắc rồi vậy.
Cô ta nói xong còn vui sướng lắc lắc tờ giấy mà Triệu Uyển Hương để lại.
Triệu Ngọc Lan ngây người như sét đánh lúc trời nắng.
Triệu Ngọc Lan cả người đều tê dại, ngón tay xách túi lưới buông lỏng, hoa quả bên trong rơi trên mặt đất, lăn khắp nơi.
Bà ta nghĩ đến món hời đã mất, cùng với số vốn bỏ ra chắc chắn sẽ lỗ mà đau lòng đứt ruột.
Triệu Uyển Hương mang đồ cưới đi cả, vậy món nợ bà ta vay để mua đồ cưới cho cô phải biết tính thế nào?
Bà ta hối hận đấm ngực dậm chân, sau đó đem món nợ này toàn bộ tính lên đầu Lý Phượng Hoa.
Bà ta nghiến răng nghiến lợi mắng: "Mẹ kế thì không có thứ gì tốt cả, phàm là bình thường cô đối xử tốt với nó một chút. Thì sao bây giờ nó chạy được?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)