Trong không gian có sẵn đồ ăn nóng cô đã chuẩn bị, ăn no uống đủ, lại rửa mặt mũi sạch sẽ, cô mới đi ra ngoài.
Trở lại chỗ ngồi, cô đầy hứng thú nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm đen kịt điểm xuyết những vì sao lấp lánh, khung cảnh vô cùng tĩnh lặng.
Cõi lòng vốn hơi chông chênh của Lâm Minh Duyệt cũng theo đó mà bình tâm lại, đã đến đây rồi thì cứ an tâm mà sống thôi.
...
Ngày hôm sau, tại nhà họ Lâm ở thành phố An. Hôm nay Hồ Thúy Hỷ được nghỉ, bà ta cứ lẩm bẩm tính đi mua chút bông và vải để may áo bông, chăn bông gửi cho hai đứa con.
Mùa đông ở tỉnh Hắc lạnh hơn thành phố An rất nhiều.
"Á..." Cha Lâm đang ăn sáng thì bị tiếng hét bất thình lình làm cho nghẹn họng, cục nghẹn kẹt cứng ở cổ không lên không xuống được, mắt ông ta trợn ngược lên.
Ông ta ra sức đấm thùm thụp vào ngực, tu ực một ngụm nước, cố sống cố chết nuốt xuống, chỉ cảm thấy cổ họng đau rát như lửa đốt.
Nhìn Hồ Thúy Hỷ chạy vọt ra, theo bản năng ông ta định nổi trận lôi đình nhưng Hồ Thúy Hỷ hoàn toàn không cho ông ta cơ hội đó: "Lão Lâm, nhà mình, nhà mình... tiền, mất rồi, mất rồi, mất sạch rồi!"
"Ối giời ơi, đó là hơn một ngàn tệ đấy, mất hết rồi! Mất sạch sành sanh rồi." Hồ Thúy Hỷ vừa khóc lóc vừa gào thét.
Cha Lâm vừa nghe thấy thế thì tâm trí đâu mà nổi giận nữa, ông ta lao xộc vào phòng, phát hiện chiếc hộp đựng tiền đã bị Hồ Thúy Hỷ vứt lăn lóc trên mặt đất, dưới gầm giường cũng bị lục tung lên lộn xộn.
Ông ta chỉ thấy trước mắt tối sầm lại, suýt chút nữa thì ngất lịm đi.
Ông ta nghiến răng ken két: "Báo công an..."
"Lão Lâm, ông nói cái gì? Chắc chắn là con ranh chết tiệt Lâm Minh Duyệt lấy rồi, cái đồ sao chổi đó, không chừng nó đã dòm ngó tiền bạc trong nhà từ lâu rồi. Không được, tôi phải bắt nó trả lại!" Đó là gần hai ngàn tệ lận đấy.
Trước mắt Hồ Thúy Hỷ tối sầm lại từng cơn.
"Đứng lại, tôi bảo bà báo công an!" Sắc mặt cha Lâm âm trầm.
Lúc này thì đi đâu mà tìm Lâm Minh Duyệt!
Cuối cùng, nhà họ Lâm đành báo công an. Sau khi các đồng chí công an tới, cả khu nhà tập thể được phen xôn xao bàn tán.
Sau khi khám nghiệm hiện trường, đồng chí công an nói với cha Lâm rằng trong phòng ngoại trừ dấu chân của hai vợ chồng ông ta thì không hề có dấu vết của người thứ ba. Hơn nữa ổ khóa vẫn luôn khóa kín, hoàn toàn không có dấu hiệu bị cạy phá.
Ẩn ý trong lời nói rất rõ ràng, khả năng cao là trộm trong nhà.
Hồ Thúy Hỷ không nghe hiểu nhưng cha Lâm thì hiểu rõ, cuối cùng chuyện này đành phải bỏ ngỏ không giải quyết được gì.
Nhưng trong lòng cha Lâm đã gieo xuống một hạt giống hoài nghi, chuyện Hồ Thúy Hỷ thường xuyên lén lút trợ cấp cho nhà mẹ đẻ ông ta có biết.
Nhưng ông ta không ngờ bà ta lại to gan đến mức này!
Càng trùng hợp hơn là hai ngày sau, cháu trai bên nhà mẹ đẻ Hồ Thúy Hỷ đính hôn, lại còn đưa cho nhà gái sính lễ ba vòng một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)