Cha Lâm và Hồ Thúy Hỷ không dám tìm Lâm Minh Duyệt gây rắc rối nữa, đành phải cuống cuồng nghĩ cách gạch tên Lâm Tâm Như và Lâm Tân Kiến khỏi danh sách.
Chạy vạy sứt đầu mẻ trán suốt hai ngày trời, chẳng những không tìm được cách nào mà còn làm lỡ mất thời gian sắm sửa đồ đạc xuống nông thôn.
Năm giờ sáng ngày thứ ba, các thanh niên trí thức xuống nông thôn đã phải ra ga lên tàu hỏa.
Cha Lâm và Hồ Thúy Hỷ hết cách, đành bảo hai đứa dọn dẹp hành lý qua loa, mang theo chút tiền tiêu vặt, lại đưa thêm tiền trợ cấp định cư mà ủy ban khu phố phát cho mỗi đứa năm mươi tệ để mang theo, những đồ đạc khác đành phải gửi qua bưu điện sau.
Cứ như vậy, ba đứa con nhà họ Lâm vội vã lên tàu.
Đương nhiên là chẳng ai thèm quản Lâm Minh Duyệt, cô tự đi lĩnh tiền trợ cấp của mình, xách theo một cái vali và đeo một chiếc ba lô, gọn nhẹ lên đường.
Bốn người một nhà bịn rịn chia tay.
Tàu hỏa vỏ xanh xình xịch tiến về phía trước, trong toa xe người chen chúc người, dưới đất ngổn ngang hành lý, các loại mùi hòa quyện vào nhau, lông mày Lâm Minh Duyệt hơi nhíu lại.
Nhưng nhìn thấy Lâm Tâm Như ngồi đối diện đang đỏ hoe đôi mắt thỏ, cô cảm thấy mình lại ổn rồi.
Lâm Tâm Như không vui thì cô vui.
Trùng hợp thay, Lâm Tâm Như lại ngồi ngay đối diện cô, càng trùng hợp hơn là bên cạnh Lâm Tâm Như lại là cái tên đầu óc chập mạch Triệu Hoa.
Còn Lâm Tân Kiến thì ngồi cùng một người bạn học ở chếch phía đối diện.
"Chào đồng chí, tôi tên là Hứa Thanh Thanh, là thanh niên trí thức xuống nông thôn ở tỉnh Hắc, mọi người cũng là thanh niên trí thức xuống nông thôn sao?" Cô gái mặt trái xoan ngồi cạnh Lâm Minh Duyệt mím môi cười.
Da cô ấy khá trắng trẻo, chỉ là trên má có vài nốt tàn nhang.
Nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng đến nhan sắc, trông cô ấy vẫn rất thanh tú.
"Ừ, tôi tên là Lâm Minh Duyệt, cũng đi tỉnh Hắc."
"Tốt quá rồi, không chừng chúng ta có thể được phân đến cùng một chỗ đấy." Hứa Thanh Thanh cười rộ lên, đôi mắt cong cong.
Cô ấy lại nhìn sang Triệu Hoa và Lâm Tâm Như.
Triệu Hoa liếc nhìn Lâm Minh Duyệt một cái, phát hiện cô đang nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng anh ta hơi bực bội: "Tôi tên là Triệu Hoa, cũng đi tỉnh Hắc."
"Tôi tên là Lâm Tâm Như, cũng xuống nông thôn ở tỉnh Hắc, chị..." Lâm Tâm Như giới thiệu bản thân, rụt rè nhìn Lâm Minh Duyệt.
Dáng vẻ như đã quen bị bắt nạt, không dám lên tiếng.
Lâm Minh Duyệt còn chưa nói gì, Triệu Hoa đã trừng mắt: "Lâm Minh Duyệt, cô có thể đối xử tốt với Tâm Như một chút không, đừng có lúc nào cũng bắt nạt cô ấy!"
Lâm Minh Duyệt: "??" Mẹ nó, đúng là có bệnh.
Dù sao để không cũng lãng phí.
Triệu Hoa thấy Lâm Minh Duyệt không thèm để ý đến mình, trong lòng anh ta bốc lên một ngọn lửa giận nhưng lại được Lâm Tâm Như nhỏ nhẹ dỗ dành cho xuôi đi.
Hứa Thanh Thanh nhìn mà trố mắt ngoác mồm.
Lâm Minh Duyệt dùng ý thức trồng trọt trong không gian, sau đó mệt mỏi ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại thì bên ngoài trời đã tối.
Chuyến tàu này phải đi mất ba ngày hai đêm mới đến nơi, cô vươn vai vận động gân cốt một chút, sau đó đứng lên, mượn cớ đi vệ sinh để lẻn vào không gian.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)