“Đúng là một kiếp người khổ sở…”
“Khổ gì mà khổ, tôi thấy mụ Triệu mắng đúng đấy, nó đúng là sao chổi… Ối, bịt miệng tôi làm gì!”
“Bà bớt tuyên truyền mấy cái mê tín dị đoan linh tinh ấy đi, bị người ngoài nghe thấy là rắc rối đấy…”
Có người bàn tán về mẹ chồng nàng dâu nhà Trần Thanh Dư, thì cũng có người đem nhà họ Trương ra mổ xẻ. Chuyện nhà họ Trương cũng khiến người ta bàn ra tán vào không ít.
“Ông nói xem, trước giờ cứ tưởng mụ Hoàng chỉ được cái miệng thối, ai mà ngờ mụ ta ra tay tàn nhẫn đến thế. Mụ Triệu bị đánh cho tơi bời hoa lá luôn. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.”
“Tôi đã sớm nhìn ra mụ Hoàng không phải dạng vừa rồi. Nhìn cái cách mụ ta suốt ngày gây chuyện thị phi là biết nhân cách chẳng ra sao, đến con trai còn bị mụ ta làm cho ly hôn đấy thôi. Cứ nói chuyện hôm nay đi, không thể đổ hết lỗi cho mụ Triệu được, mụ Hoàng cũng quá đáng khi đi vu oan cho người khác. Ai mà chịu nổi cái tiếng oan là kẻ đánh người cơ chứ?”
“Sau này tốt nhất đừng chọc vào mụ Hoàng. Mụ Triệu cái loại người chanh chua đanh đá như thế mà còn bị đánh thành đầu heo, sức chiến đấu của mụ ta không phải dạng vừa đâu.”
Lại có những người bàn tán về chuyện chịu đòn mà được bồi thường năm mươi đồng.
“Năm mươi đồng đấy, năm mươi đồng tiền mặt! Đúng là chịu đòn mà không lỗ, sao cái vận may này không đến lượt nhà mình nhỉ?”
“Chuẩn luôn, nếu là tôi thì tôi cũng tình nguyện chịu đòn. Đánh vài cái có chết ai đâu, năm mươi đồng đủ nhà tôi ăn cả tháng trời rồi. Hay là lần tới mình cũng đi ăn vạ thằng Trương Hưng Phát nhỉ? Nhà đó thật sự chịu chi tiền đấy.”
“Trương Hưng Phát thì cũng chỉ là thằng đàn ông ly hôn, con gái thì vứt cho mẹ nó nuôi, tiền nó làm ra thì nó tiêu, cũng dễ hiểu thôi…”
Đương nhiên, ngoài những lời bàn tán xôn xao về chuyện náo nhiệt tối nay, còn một chủ đề khác được quan tâm, đó là chuyện công việc. Nhưng lời này thì không ai dám nói oang oang ngoài đường. Như chị Phạm chẳng hạn, vừa vào đến cửa đã sa sầm mặt mày, vô cùng khó chịu, chị ta thấp giọng chửi rủa:
“Cái ông Mã Chính Nghĩa này đúng là đồ xui xẻo! Chuyện không phải của ông ta mà cũng lăn xả vào làm người tốt? Còn đòi đích thân đưa người đi báo cáo nữa chứ, đúng là thích thể hiện! Thật sự làm hỏng hết kế hoạch của tôi, giờ biết tính sao đây?”
Ngoài nhà chị ta, Lý Trường Xuân ở tiền viện cũng chẳng vui vẻ gì. Con gái ông ta là Lý Linh Linh mãi vẫn chưa có việc làm, ông ta còn định bắt chước Từ Cao Minh, nhắm cái suất công việc nhà họ Lâm làm của riêng. Nếu Lý Linh Linh có việc làm, nhà ông ta sẽ có hai người là công nhân chính thức. Giờ đây lời nói đột ngột của Mã Chính Nghĩa làm kế hoạch của ông ta đổ bể. Đã xui xẻo làm đổ đèn dầu gây thiệt hại lớn, giờ chuyện này lại không thuận lợi, trong lòng ông ta dĩ nhiên bực dọc, cứ lầm bầm chửi bới: “Đồ khốn nạn muốn chết, thằng cha bát nháo chuyên xen vào chuyện người khác, đáng đời con cái đứa nào cũng bất hiếu, đúng là thứ không ra gì…”
Những kẻ nhăm nhe suất việc nhà họ Lâm trong cái khu tập thể này không chỉ có hai nhà đó. Từ Cao Minh, người đã thành công một lần, cũng chẳng thấy thoải mái. Ông ta còn định giở lại chiêu cũ để mưu cầu công việc cho vợ thằng con thứ. Thế nhưng, trong lúc đang tính toán thì lại chẳng thể tập trung được vì cái chân đau nhức, mẹ nó, đứa nào giẫm phải chân mình thế không biết…
Nhà Viên Hạo Dân ở tam viện sau khi về nhà cũng im hơi lặng tiếng. Đứa con thứ của nhà ông ta cũng đang trông chờ vào cái suất công việc đó để có thể ở lại thành phố.
Tóm lại, đêm nay không ít nhà không sao ngủ được, cứ thì thầm to nhỏ mãi.
Chỉ có điều, tất cả mọi người đều quên mất rằng, khởi đầu của mọi chuyện là do Trương Hưng Phát bị đánh một trận nhừ tử. Gã đau đớn toàn thân, ở nhà kêu ca oai oái, hận đến mức nghiến răng nghiến lợi, chửi rủa kẻ hung thủ kia không ra gì. Còn chuyện đi bệnh viện, báo khu phố hay tìm công an ư? Quên rồi, tất cả mọi người đều quên sạch sành sanh.
Kệ xác chúng nó!
Trong viện, gần như nhà nào nhà nấy vẫn còn sáng đèn. Mẹ chồng nàng dâu nhà Trần Thanh Dư vừa vào phòng, Trần Thanh Dư liền đưa tay ra. Mụ Triệu lập tức định giở trò ăn vạ, tiền đã vào túi mụ ta rồi thì đừng hòng lấy lại.
“Cái con tiện nhân kia…”
Mụ ta định giơ tay lên đánh, nhưng Trần Thanh Dư nhanh hơn hẳn một bậc. Cô túm chặt cổ tay mụ ta rồi dùng lực vặn ngược ra sau. Mụ Triệu rú lên đau đớn: “Á!!!”
Trần Thanh Dư hạ giọng, âm trầm lên tiếng: “Bà còn làm loạn nữa xem, tôi có đầy cách để trị bà mà không để lại bất cứ bằng chứng nào đâu.”
Mụ Triệu sợ hãi hét lên: “Mày không phải là Trần Thanh Dư, mày là ai! Con ma xó nơi nào nhập vào xác… Á!”
Trần Thanh Dư lại tăng thêm lực, mụ Triệu lại rú lên một tiếng nữa. Trần Thanh Dư cười nhạt: “Bà nhìn xem, bà hét lên như vậy mà chẳng có ai thèm sang xem hay hỏi han câu nào đâu. Biết đâu họ còn nghĩ là tôi đang bôi thuốc cho bà đấy.”
Những lời này của Trần Thanh Dư không hề sai, mọi người đúng là nghĩ như vậy thật. Chẳng ai tin nổi một Trần Thanh Dư nhút nhát, thu mình trước đây lại dám động tay động chân với mẹ chồng. Cô gả về đây bao năm nay, mọi người đều đã quá hiểu tính nết của cô.
Mụ Triệu thầm rủa: Cái đồ quỷ tha ma bắt! Đám hàng xóm này, chẳng có đứa nào tin được!
Mụ Triệu dù chanh chua đanh đá nhưng cũng không dám làm càn nữa. Nếu mụ chưa kịp gọi người tới mà đã bị con dâu bóp chết thì sao? Cái con điên này không muốn sống nữa, rất có thể sẽ kéo mụ ta đi chết cùng!
“Tao… tao…”
Trần Thanh Dư: “Bà cũng không cần phải ‘tao’ với chả ‘tôi’ nữa. Tôi đã nhịn bà mấy năm nay rồi, giờ thì đừng hòng bà còn được làm chủ.”
Mụ Triệu trừng lớn mắt: “Mày… trước kia mày toàn là giả vờ nhu nhược đúng không!”
Trần Thanh Dư cười khẽ: “Phải đấy, rồi sao nào?”
Mụ Triệu: “Mày… mày…”
Dù là người từ xã hội cũ bước ra, đầy rẫy những quan niệm phong kiến mê tín, nhưng mụ Triệu thật sự không nghĩ rằng Trần Thanh Dư bị ma quỷ nhập. Những lời mụ ta chửi bới cũng chỉ là muốn lấy thế áp người. Thực ra trong lòng mụ ta hiểu rõ, con dâu thấy chồng chết rồi nên mới lộ ra gương mặt thật.
Làm mẹ chồng, người ta chưa bao giờ tiếc dùng những ý nghĩ xấu xa nhất để suy đoán về con dâu.
“Mày… đúng là thằng Tuấn Văn nhà tao đã bị mày lừa rồi!”
Mụ Triệu vô cùng đau đớn. Quả nhiên phụ nữ mới là người hiểu rõ phụ nữ nhất. Mụ ta vốn đã thấy con nhỏ tiện nhân này không phải tay vừa, vậy mà thằng con trai mụ ta lại nói vợ nó nhu nhược. Nhu nhược cái đầu bà! Nhà ai có cô vợ nhỏ nhu nhược mà hung tàn đến mức dám đánh cả mẹ chồng thế này chứ!
Đúng là cái đồ bất hiếu, cái đồ chó má không ra gì!
Mụ Triệu hận không thể chửi đổng, nhưng mụ ta biết mình không phải là đối thủ của con dâu. Mụ ta hít sâu một hơi, nói: “Tao đưa… tao đưa tiền cho mày là được chứ gì…”
Mụ ta run rẩy móc ra năm mươi đồng, cảm thấy như máu trong tim mình đang rỉ ra. Tiền của mụ Triệu, từ xưa đến giờ làm gì có chuyện đưa cho người khác! Đây chẳng khác nào lấy mạng mụ ta!
Trần Thanh Dư nhận lấy tờ tiền. Mụ Triệu vẫn nắm chặt lấy, nhưng chẳng thắng nổi cái giật tay đầy lực của cô. Mụ Triệu hít một hơi lạnh: “Chậc!”
Tiền mất thật rồi.
Trần Thanh Dư nói: “Mỗi người một nửa.”
Đôi mắt mụ Triệu bỗng chốc sáng rực lên! Vậy là vẫn có thể lấy lại được một nửa sao? Ôi trời ơi!
Trần Thanh Dư dứt khoát chia chiến lợi phẩm, rồi nói ngay: “Mẹ, con nghĩ mẹ cũng nhìn ra rồi đấy. Nhà mình chỉ có hai góa phụ cùng hai đứa trẻ, thực ra rất chịu thiệt. Nói khó nghe một chút, nhà mình bây giờ chẳng khác nào miếng thịt mỡ giữa cái khu tập thể này, ai đi qua cũng muốn cắn một miếng.”
“Chúng nó dám!” Mụ Triệu lập tức nhảy dựng lên.
Trần Thanh Dư ra hiệu: “Mẹ nhỏ tiếng thôi.”
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, xác nhận không có ai. Cũng phải thôi, tối nay đã làm loạn một trận lớn như thế, nhiều người vẫn chưa ngủ, đâu ai dám ra ngoài làm gì, chẳng lẽ lại sợ người khác không phát hiện ra mình à? Nhưng cẩn thận vẫn hơn, cô nhìn ngó thêm lần nữa rồi mới nói: “Sao lại không dám! Mẹ tin không, trong cái viện này tối thiểu cũng có năm nhà đang tính kế cái suất công việc của anh Tuấn Văn đấy!”
Nhắc đến chuyện này, mụ Triệu tức giận mắng nhiếc: “Cái lão cáo già Từ Cao Minh đó đúng là không làm người, lần trước chính là lão lừa tao!”
Tuy lúc đó bị hớ, nhưng qua bao nhiêu năm, mụ ta cũng đã nghiền ngẫm ra mọi chuyện rồi.
“Cái thứ mất lương tâm, đồ khốn kiếp đáng chết, đáng đời hôm nay bị người ta giẫm cho bõ ghét! Đáng đời!”
Trần Thanh Dư nhạt giọng đáp: “Là con giẫm đấy.”
Cô chỉ trả thù nhỏ một chút, cũng là bình thường thôi, nhỉ?
Mụ Triệu ngớ người: “Hả? Gì cơ?”
Mụ ta liếc nhìn cô con dâu một cái, cảm thấy cô con dâu này đúng là đã lộ rõ bản tính thật rồi.
Trần Thanh Dư tiếp lời: “Người thì tính toán suất việc của anh Tuấn Văn, kẻ thì nhòm ngó lúc con còn trẻ đẹp, những chuyện này con chẳng cần nói nhiều mẹ cũng hiểu.”
Mụ Triệu suýt nữa thì nổi đoá, nhưng chưa kịp bật lại thì chợt nhớ đến sự hung mãnh của Trần Thanh Dư lúc nãy, mụ ta liền rụt cổ lại, nói lí nhí: “Mày… thằng Tuấn Văn đối xử với mày tốt thế nào mày cũng biết, mày… mày không được phụ bạc nó đâu đấy.”
Trần Thanh Dư nhìn mụ Triệu sâu xa: “Con đương nhiên sẽ không làm thế. Ai tốt với con, ai tệ với con, con đều ghi nhớ rõ ràng từng chút một.”
Cô rõ ràng là người xuyên không đến, nhưng mọi ký ức của Trần Thanh Dư cũ cô đều nhớ như in, ấn tượng sâu sắc như thể chính mình đã trải qua. Thậm chí mỗi khi nghĩ đến Lâm Tuấn Văn, cô cũng thấy lòng đau như cắt. Thế nên, dù Trần Thanh Dư có ghi hận mụ Triệu vì chuyện ngược đãi mình trước đây, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ giày vò mụ ta đến chết.
Cô là nể mặt Lâm Tuấn Văn cả đấy.
“Tao… tao trước kia cũng không cố ý đâu, nhà ai mà mẹ chồng chẳng đối xử với con dâu như thế…” Mụ Triệu rụt cổ không dám nói lớn.
Người ta thường bảo: Mềm nắn rắn buông, kẻ ngang ngược thì gặp kẻ không màng sống chết. Trong mắt mụ Triệu, Trần Thanh Dư - cái người dám ăn thuốc chuột, dám đâm đầu vào tường này - chính là kẻ không màng sống chết. Mụ Triệu đúng là đã sợ cô thật rồi. Nếu nỗi sợ khi bị đánh chỉ chiếm ba phần, thì nỗi sợ khi thấy Trần Thanh Dư tống mình ra ngoài, giá họa cho nhà họ Trương lại chiếm tới năm phần. Giờ nhớ lại cái cách cô giày vò điên cuồng như thế, năm phần kia lại biến thành tám phần.
Mụ Triệu nuốt nước miếng, nói: “Mày… mày cứ nể mặt thằng Tuấn Văn mà…”
Trần Thanh Dư liếc mụ ta một cái: “Con vốn dĩ là đang nể mặt anh Tuấn Văn đấy, không thì mẹ nghĩ con dễ bị bắt nạt thế sao?”
Cô cũng chẳng phải kẻ lằng nhằng, vào thẳng vấn đề: “Con với mẹ vốn chẳng có tình nghĩa gì. Nhưng vì nể mặt anh Tuấn Văn, chúng ta hãy tạm thời dung hòa với nhau. Thế đạo bây giờ, nếu hai người phụ nữ như chúng ta không biết đoàn kết lại thì chẳng có ngày nào tốt lành mà sống. Nhưng nếu chúng ta ‘song kiếm hợp bích’, dẹp sạch mấy kẻ tâm địa bất chính kia thì là chuyện nhỏ như con thỏ.”
Mụ Triệu nghe xong, hiếm hoi lắm mới trầm mặc suy nghĩ một lát, rồi gật đầu tán thành lời của Trần Thanh Dư. Trước đây mụ ta rất căm ghét cô con dâu này, chỉ mong cô mau chóng cuốn gói khỏi nhà. Nhưng giờ con trai đã mất, hai người họ còn hai đứa trẻ phải nuôi, đúng là phải dựa vào nhau mà sống thật rồi.
Mụ ta hít sâu một hơi: “Nghe mày, mày bảo sao thì tao làm vậy.” Không nghe cũng không được, con đàn bà này dám đánh người thật đấy!
Trần Thanh Dư nhìn mụ Triệu, nói: “Biết thức thời đấy!”
Cô nắm chặt nắm tay lại, mụ Triệu sợ hãi lùi lại một bước: “Tao đã đồng ý rồi, mày không được đánh tao nữa đâu đấy.”
Trần Thanh Dư hỏi: “Một người đóng vai mặt đỏ, một người đóng vai mặt trắng, mẹ biết làm chứ?”
Mụ Triệu giật giật khóe miệng: “…”
Trần Thanh Dư hiếm hoi lắm mới bật cười, dù nụ cười hơi méo xệch: “Từ hôm nay trở đi, mẹ chính là bà mẹ chồng, bà hàng xóm khắc nghiệt, chanh chua, đanh đá, điên khùng và hung dữ nhất cái viện này. Diễn đúng bản chất, mẹ làm được chứ?”
Mụ Triệu: “…”
Đồ điên! Mày mới là diễn đúng bản chất, cả nhà mày mới là diễn đúng bản chất!
Mụ ta nghẹn ứ trong lòng, nhưng vẫn nghiến răng: “Tao làm được!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)