Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
[“Tôi là Liễu Như Yên, tôi… tôi sắp chết rồi, là do Thẩm Cường và Lý Tú Hoa hạ độc Mạn… Mạn Đà La… Tôi lo cho con gái tôi, Tinh Hòa, nếu… nếu con nghe được lời mẹ, con nhất định… phải cảnh giác, tìm… tìm đến các đồng chí công an, mẹ sợ… sợ chúng sẽ mất hết lương tri… hại con…” Rè rè rè—]
Đoạn ghi âm này phát xong, kết hợp với tất cả những gì Liễu Tinh Hòa vừa trải qua, quả thật rất có sức thuyết phục.
Trong sân yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Không biết ai buột miệng chửi thề, lập tức cả sân nổ tung, người bàn tán, kẻ phẫn nộ, thậm chí có người tức giận nhặt bất cứ thứ gì trong sân ném thẳng vào hai kẻ ác kia, vừa ném vừa chửi to.
“Thảo nào vội vã hỏa táng người đi, thì ra là cặp đôi chó má, lén lút làm chuyện gian ác, đánh cho chúng một trận!”
“Đồ trời đánh thánh đâm, hai mạng người đó! Chúng mày ức hiếp nhà Như Yên không có ai, xem tao có đánh chết hai đứa bây không, đồ bạc nghĩa!”
Thím Vương vốn có quan hệ tốt với Liễu Như Yên, nghe thấy thế máu dồn lên não, giận đến mức muốn nổ tung, thay Liễu Như Yên mẹ con mà đòi lại công bằng, mồm chửi quốc túy liên hồi, xắn tay áo lao vào giữa, đấm đá, cào cấu đôi cẩu nam nữ kia.
Người khác cũng noi theo, xông lên đánh.
“Này, đừng đánh người, dừng tay, dừng lại!”
Các đồng chí công an đứng bên vung tay loạn xạ, giả vờ ngăn cản vài câu. Đợi thấy tình hình đủ rồi mới tiến lên kéo mọi người ra.
“Được rồi, dừng lại hết.”
Sở trưởng Trương cất tiếng quát, mọi người nghe lập tức dừng, ngoan ngoãn lùi sang một bên, để lại hai kẻ tội đồ mặt mũi bầm dập, trầy xước te tua nằm bẹp dưới sân như chó chết.
Lưu Y Sinh quay sang nhìn Liễu Tinh Hòa, lo lắng nắm chặt đôi tay đang run rẩy của cô.
Nước mắt long lanh đọng hai bên má, mắt đỏ hoe, sắc mặt ngây dại, cô chỉ biết trân trân nhìn về phía máy cát-sét, trông như chịu đả kích quá lớn.
Miệng cô lẩm bẩm: “Sao… sao có thể… sao lại như vậy…”
Lưu Y Sinh thở dài lắc đầu, thật là tạo nghiệp mà.
Mọi người trong sân đều nhìn Liễu Tinh Hòa với ánh mắt cảm thông. Cha ruột giết mẹ ruột, còn muốn hại cô, chuyện này ai chấp nhận nổi, đặt vào ai cũng là đòn trí mạng.
Sở trưởng Trương lo cô nghĩ quẩn, bước tới ngồi xổm bên cạnh, nhẹ giọng an ủi:
“Cháu phải giữ gìn sức khỏe, mẹ cháu lúc lâm chung vẫn lo nhất là cháu. Vì mẹ cháu, vì chính bản thân cháu, cháu phải mạnh mẽ lên, dưỡng thương cho tốt. Mọi chuyện còn lại giao cho chúng tôi, chúng tôi sẽ đòi lại công bằng cho cháu.”
Nghe đến đây, đôi mắt ngây dại của Liễu Tinh Hòa chuyển sang nhìn sở trưởng Trương, sau đó mím môi, nhào tới ôm ông ấy mà khóc lớn, vừa khóc vừa nấc nghẹn:
“Các đồng chí công an, các người nhất định phải lấy lại công bằng cho mẹ cháu. Bà ấy tốt như vậy, không thể chết mà không nhắm mắt… ô ô ô…”
Vừa lau nước mắt, Liễu Tinh Hòa vừa nghiến răng, tràn đầy tuyệt vọng và căm hận, xông về phía hai kẻ tội đồ kia: “Các người, một là cha ruột mà tôi kính trọng, một là mẹ kế tôi tôn sùng, còn là bạn của mẹ tôi, tại sao các người dám, sao dám đối xử với mẹ tôi như thế. Mẹ tôi quý các người cỡ nào, yêu em gái đến vậy, đối xử với các người tốt như thế, lương tâm các người bị chó ăn rồi sao? Hả? Trả mẹ lại cho tôi, trả lại… ô ô…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










