Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Đây là giọng của Thẩm Cường?” Lưu Y Sinh khựng tay, nghi hoặc hỏi.
“Có vẻ vậy.”
“Không phải, không phải đâu.” Liễu Tinh Hòa sợ hãi phủ nhận.
Thím Mai Hoa nhìn thấy dáng vẻ hoảng hốt lại sợ hãi của cô, chợt nhớ câu nói vừa nghe thấy ở bên ngoài, rồi nghĩ tới lời thím Vương vừa hỏi đôi vợ chồng kia. Trong đầu bà ấy sáng tỏ, nghĩ rằng sắp sửa phát hiện một bí mật kinh thiên động địa, nhất định có đáp án trong chiếc máy cát-sét này. Bà ấy hào hứng đưa tay ngăn cản Liễu Tinh Hòa tắt máy.
“Liễu nha đầu, đừng sợ, có sở trưởng Trương chống lưng, để chúng tôi nghe xem có gì…”
“Thím ơi, cháu sợ bị đánh…”
Liễu Tinh Hòa vừa khóc vừa để lộ vết thương trên cánh tay. Tay cô khẽ buông lỏng, giả vờ không cẩn thận để máy cát-sét rơi vào tay thím Mai Hoa.
Thím Mai Hoa nhìn vết thương trên tay cô, cũng có chút xót xa. Nhưng phần lớn sự chú ý rơi vào chiếc máy cát-sét trong tay, bà nắm chặt: “Đừng sợ, đừng sợ, có thím đây. Thím muốn nghe.”
Lúc này, trong máy đã vang lên giọng của một người phụ nữ.
[“Dù sao cũng là miếng thịt do em mười tháng hoài thai sinh ra, cũng là cốt nhục của anh…”]
“Á, giọng của Lý Tú Hoa! Hừ, vậy Thẩm Khê chính là đứa con hoang mà bọn họ lén lút sinh ra!!!”
Thím Mai Hoa kinh ngạc há hốc mồm, như có thể nhét cả một quả trứng vịt vào, hét lên một tiếng, cầm máy cát-sét phấn khích chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hô: “Tôi có chứng cứ, tin lớn đây, là con hoang! Sở trưởng Trương…”
Liễu Tinh Hòa vừa lau nước mắt vừa được Lưu Y Sinh đỡ dậy, theo sau đuổi ra bên ngoài. Lưu Y Sinh không quên xách theo một chiếc ghế dài từ trong nhà ra.
Đam mê ngóng chuyện đời vốn là bản tính con người, mà Lưu Y Sinh cũng không ngoại lệ. Cô ấy dìu Liễu Tinh Hòa ra bậc thềm trước cửa, đặt ghế xuống cho cô ngồi, rồi tự mình ngồi sát bên, khoác tay bảo vệ cô đồng thời dõi mắt về phía trước xem náo nhiệt.
“Bên trong chính là tiếng hai người, còn chối cãi nữa sao? Được, để tôi phát lại cho hai người nghe, nghe trọn vẹn, để các người hết đường chối.”
Thím Mai Hoa đã nghe toàn bộ, thấy bọn họ không phục, bà ấy liền nghịch máy, định phát lại từ đầu.
“Nghe kỹ đi, lúc đầu là giọng của Thẩm Cường, sau đó là giọng của Lý Tú Hoa.”
“Không phải chúng tôi, không…”
“Câm miệng, ồn ào nữa là bắt đi ngay.” Sở trưởng Trương trừng mắt, quát lớn cắt ngang tiếng la của Lý Tú Hoa.
Thím Vương đứng bên liền đi tìm hai mảnh giẻ, nhét vào miệng Lý Tú Hoa và Thẩm Cường, chặn hết đường kêu gào.
Mắt Thẩm Cường sâu thẳm, ông ta im lặng, trong lòng đang xoay chuyển tìm cách đối phó.
“Rè rè rè—”
Sau tiếng nhiễu, trong máy cát-sét phát ra đoạn đối thoại làm mọi người trợn tròn mắt.
[“Lý Tú Hoa, tôi coi cô như bạn…”]
[“…Bạn? Hừ… Liễu Như Yên, cô không biết sao, chồng cô sớm đã là đàn ông của tôi, đứa con gái cô nuôi mười mấy năm nay cũng là con tôi. Ha ha, đợi cô chết rồi, căn nhà cô tự hào, của hồi môn, công việc, tất cả đều thuộc về tôi, ha ha ha~”]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







