Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Hai người đi cùng cô đều đi rửa mặt rồi à?" Cô gái nhìn sang, thắc mắc hỏi.
Còn Tôn Tĩnh, cô gái đi cùng bọn họ là thanh niên trí thức của một đại đội khác. Ngô Bác bảo cô ta là họ hàng, cô cũng tin sái cổ.
Họ hàng cái nỗi gì? Một đôi mèo mả gà đồng thì có.
Tô Vãn đoán chừng hai kẻ đó bây giờ đang hú hí trong nhà vệ sinh rồi.
Vốn dĩ cô chẳng đời nào để mắt tới kẻ có tướng mạo chỉ gọi là thanh tú và chẳng có chút ưu điểm nào như Ngô Bác. So với người chồng trước đẹp tựa trích tiên Phó Bạch Du của cô, nhan sắc hai người đúng là một trời một vực.
Nhưng lúc đó Tô Vãn thi trượt đại học, sợ sau này chính sách lại thay đổi. Hơn nữa, cô nằm mơ cũng muốn được về thành phố. Nghĩ rằng dù sao cũng không thể quay về nhà ở thành phố Thân, chi bằng đi theo anh ta xuống phía Nam làm lại từ đầu.
Tô Vãn lúc ấy mới đồng ý đi cùng Ngô Bác. Đương nhiên khi đi, cô cũng chỉ định coi anh ta là bàn đạp mà thôi. Nào ngờ lại bị gậy ông đập lưng ông, người ta cũng coi cô là bàn đạp, chỉ nhăm nhe số tiền trong tay cô.
Hiện giờ trong tay cô có sáu trăm đồng. Ở thời đại này, đó là một số tiền rất lớn. Phải biết rằng ở nông thôn, có những gia đình vài lao động chính mà thu nhập cả năm cũng chỉ được một, hai trăm đồng.
Số tiền này bao gồm lương giáo viên của cô ở công xã và một phần do Phó Bạch Du kiếm được. Anh có người cô lấy chồng là lãnh đạo nhỏ trong nhà máy thép của huyện, nhờ đó anh có cơ hội vào làm công nhân tạm thời.
Mỗi năm anh làm khoảng năm, sáu tháng, kiếm được hơn một trăm đồng. Cộng thêm việc anh làm ruộng ở thôn, cuối năm được chia lợi tức cũng được hơn một trăm đồng nữa.
Tính ra, hai người làm lụng quanh năm suốt tháng kiếm được khoảng năm trăm đồng, nhưng kiếm được nhiều thì tiêu cũng nhiều.
Tô Vãn vốn không phải người chịu để bản thân thiệt thòi, từ nhỏ đến lớn muốn gì được nấy, hễ thích thứ gì là mua bằng được. Hơn nữa, vì đứa bé sinh non nên tiền mua sữa bột, khám bệnh, thuốc thang cũng tốn kém không ít.
Tuy nhiên, sau mấy năm tích cóp, hai người cũng để dành được bảy, tám trăm đồng. Vì cô không nhận quyền nuôi con nên khi ly hôn, Phó Bạch Du đã để cô cầm phần lớn số tiền, anh chỉ giữ lại một ít để lo thuốc thang cho con.
Bây giờ Ngô Bác muốn chiếm đoạt tiền mồ hôi nước mắt của cô ư? Đừng hòng!
Cô muốn chống mắt lên xem, tối nay nếu không có cô nhắc nhở, liệu hai kẻ cặn bã kia có giữ nổi tiền của chính mình hay không.
Dù đã nhiều năm trôi qua, trí nhớ không còn quá tốt, nhưng cô vẫn nhớ rõ chuyến tàu này có trộm. Nếu đêm đó cô không bất chợt tỉnh giấc, thấy có người đang lục túi Ngô Bác ở lối đi và đánh thức anh ta dậy, thì e rằng anh ta đã bị trộm sạch sành sanh, đến cái quần đùi cũng chẳng còn.
Còn về sáu trăm đồng mà kiếp trước họ lừa lấy với lý do tìm việc cho cô, tuy chuyện đó sẽ không xảy ra nữa, nhưng sau này nếu gặp lại hai kẻ đó, cô nhất định sẽ trả thù.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-198627.png&w=640&q=75)








%20(1)-232597.jpg&w=640&q=75)



