Chẳng phải cô đã chết trên bàn phẫu thuật rồi sao? Bây giờ là chuyện gì thế này?
Tô Vãn ngẩng đầu, không chút biểu cảm quan sát xung quanh. Khung cảnh này giống như toa ghế cứng của tàu hỏa vỏ xanh. Cô đang ngồi ở vị trí gần cửa sổ, trời bên ngoài vừa mới hửng sáng. Hai ghế bên cạnh cô có để hành lý, nhưng người thì không biết đã đi đâu.
Đối diện là ba cô gái chừng hai mươi tuổi đang dựa vào nhau ngủ say, họ tết tóc hai bên mang đậm dấu ấn thời đại. Bây giờ có lẽ là mùa xuân, quần áo mọi người mặc không quá mỏng nhưng đều đã cũ kỹ, trên áo vẫn còn nhìn thấy những miếng vá.
Đã bước sang thế kỷ hai mươi mốt rồi, làm gì còn cô gái trẻ yêu cái đẹp nào lại mặc quần áo đầy miếng vá như vậy?
Cô nhớ bộ quần áo này, năm khôi phục kỳ thi đại học, cô vô cùng tự tin vào kết quả thi, nghĩ rằng thi xong sẽ được về thành phố ngay nên đã cầm số phiếu vải mà gia đình dành dụm cả năm đi may đồ. Cô còn chê thợ may trong huyện không đủ sành điệu, phải đặc biệt tìm đến thợ may trên thành phố, tốn ba mươi đồng để đặt làm riêng.
Có điều cuối cùng cô vẫn trượt đại học. Sau khi ly hôn và đi theo Ngô Bác đến Dương Thành, những bộ quần áo mới này của cô đều bị anh ta và Tôn Tĩnh trộm mất.
Cô một mình ở Dương Thành, không một xu dính túi lại không nơi nương tựa. Hơn nữa, thời đó đi bất cứ đâu cũng cần thư giới thiệu. Cuối cùng, may mắn gặp được một đôi vợ chồng già tốt bụng tìm giúp chỗ ở và giới thiệu công việc rửa bát thuê, cô mới dành dụm được chút tiền để quay về thành phố Thân.
Tưởng rằng trở về thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn, nào ngờ đó lại là sự khởi đầu cho một cơn ác mộng mới...
Lúc này, Tô Vãn nghĩ đến một khả năng. Cô nén nhịp tim đang đập loạn, mở chiếc túi vải bạt đeo bên người ra. Quả nhiên, cô tìm thấy một tờ giấy giới thiệu do đại đội nơi cô xuống nông thôn cấp. Nội dung viết: Đồng ý cho Tô Vãn từ Yến Sơn đến Dương Thành thăm người thân. Ngày ký là mùng 5 tháng 4 năm 1978.
Cô đã quay về năm 1978 rồi sao? Hay nửa đời sau đau khổ trong ký ức chỉ là một cơn ác mộng khi cô vừa ngủ thiếp đi?
Không, giấc mơ không thể chân thực và chi tiết đến thế. Tô Vãn chắc chắn những chuyện đó đã thực sự xảy ra, vậy là bây giờ cô đã được trọng sinh?
Dù sao thì cô cũng không muốn suy nghĩ quá nhiều nữa. Hãy coi giây phút này là sự khởi đầu cho cuộc đời mới, cô nhất định phải sống lại một cuộc đời thật tốt đẹp.
Lúc này, một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Tô Vãn.
"Đồng chí Tô, cô cũng dậy rồi à?"
Cô gái ngồi đối diện vừa ngáp vừa nhỏ giọng chào hỏi Tô Vãn.
"Ừ."
Người này biết họ của cô, chắc chắn là đã trao đổi tên sau khi lên tàu. Nhưng hiện tại cô không có ký ức gần đây, làm sao nhớ nổi tên đối phương? Tô Vãn đành mỉm cười thân thiện gật đầu chào lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)