"Được, vất vả cho cháu ngoan của bà chạy một chuyến sang đây gọi bà về ăn cơm, những người khác chắc chắn không có lòng hiếu thảo như cháu đâu." Mẹ Phó nhìn Phó Đại Bảo với vẻ hiền từ.
Phó Đại Bảo hống hách nói: "Bà nội, chúng ta mau đi thôi, bà đừng để cái đứa trẻ không có mẹ kia đến nhà mình ăn thịt nữa."
Cách gọi này khiến đôi môi Phó Bạch Du mím chặt, ánh mắt đã trở nên lạnh lẽo hoàn toàn.
Phó Vọng Thư cũng cố gắng kìm nén những giọt nước mắt trong hốc mắt. Phó Bạch Du bế thốc cậu bé lên, cậu bé ôm cổ bố, vùi đầu vào vai anh. Phó Bạch Du xoa đầu con để cậu bé bình tĩnh lại.
Ánh mắt của chú hai khiến Phó Đại Bảo run rẩy vì lạnh lẽo, liền chạy ra ngoài trước.
"Anh cứ suy nghĩ kỹ đi, dù sao tôi cũng là bà nội của nó, chẳng lẽ lại không chăm sóc tốt bằng người ngoài sao? Đồng Linh, đi thôi."
Mẹ Phó sợ cháu trai chạy bị ngã nên bỏ lại một câu rồi nhấc chân chuẩn bị đi.
Phó Đồng Linh vội vàng lên tiếng: "Mẹ, mẹ cứ đi trước đi, con khuyên nhủ anh hai thêm."
"Tùy con."
"Anh tự có sắp xếp." Phó Bạch Du chỉ liếc nhìn cô ta một cái, để lại câu nói này rồi bế đứa trẻ quay người đi vào bếp.
"Ồ."
Không biết anh hai có đồng ý hay không, cảm xúc của anh xưa nay vốn không lộ ra ngoài. Phó Đồng Linh sững sờ một lát, chỉ có thể bám sát theo sau, liếc nhìn Phó Vọng Thư vẫn đang gục trên lưng anh hai khóc.
Cô ta giả vờ nũng nịu: "Anh hai, mấy ngày nay Tiểu Vọng cứ khóc suốt, anh nói xem nó thương nhớ người đàn bà nhẫn tâm kia làm gì chứ? Em chăm nó mấy ngày nay mệt rã rời, hơn nữa nó cũng rất thích em, hôm nay còn đưa em vào nhà cho em ăn bánh quy sữa bột nữa. Em chăm sóc nó tốt như vậy, em có thể thường xuyên đến tìm Tiểu Vọng và anh chơi không?"
"Không rảnh tiếp đón, em đi trước đi."
Phó Bạch Du đối với cô em út tinh ranh giống hệt mẹ mình, xưa nay đến một ánh mắt cũng lười trao cho. Anh không có kiên nhẫn để ý đến cô ta, nói xong liền tự mình nhóm lửa đun một nồi nước.
"Anh hai..."
Phó Đồng Linh tủi thân gọi một tiếng, thấy không ai thèm đếm xỉa đến mình, lại lo lắng thức ăn ở nhà bị ăn hết nên lủi thủi rời đi.
Cô ta vừa đi, Phó Vọng Thư liền nhanh trí ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy như hạt nho nhìn chằm chằm Phó Bạch Du: "Bố ơi, bố có thể không đi mỏ than được không?"
"Không khóc nữa à?" Phó Bạch Du đặt cậu bé xuống.
"Vâng." Phó Vọng Thư gật đầu, có bố ở bên cạnh cậu bé có thể nhịn được.
Phó Vọng Thư thành thạo nhặt những lõi ngô trong đống củi đưa cho bố để nhóm lửa.
Phó Bạch Du vừa đón lấy vừa hỏi: "Tại sao?"
Phó Vọng Thư biết bố đang hỏi tại sao không cho bố đi mỏ than, cậu bé như đang sắp xếp lại thông tin, nghĩ một lát rồi trả lời: "Con nghe trên đài phát thanh nói năm 1960, vụ nổ bụi than ở mỏ than Lão Bạch Động khiến sáu trăm tám mươi tư người thiệt mạng... Năm 1968, vụ nổ bụi than ở mỏ than Hoa Phong khiến một trăm linh tám người chết... Năm 1975, vụ nổ khí gas ở mỏ than Tiêu Bình khiến một trăm linh một người chết..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)