Bà nghe nói làm ở mỏ than này liên tục một tháng, nếu không nghỉ ngơi thì có thu nhập đến tận bốn năm mươi tệ.
Phải biết rằng tiền lương của công nhân bình thường chỉ khoảng hai mươi, ba mươi đồng, mà công việc này lại kiếm thêm được tận mười, hai mươi đồng nữa. Bà là mẹ anh, lại có thể chịu khó giúp anh trông con, tiền kiếm được không đưa cho bà thì đưa cho ai.
Mẹ Phó đương nhiên cũng biết thợ khai thác mỏ rất vất vả, đó đều là tiền đổi bằng mạng sống, phổi cũng sẽ bị hun đen kịt, cho nên bà tuyệt đối không để con trai cả đi làm.
Hơn nữa, việc Phó Bạch Du đến hầm mỏ còn có cái lợi khác. Một người suốt ngày ở trong hầm mỏ, cả người đen nhẻm thì ai mà nhận ra được đó là con trai ruột của thủ trưởng Tống cơ chứ. Chắc chắn là chỉ cần mười, hai mươi năm nữa, khi vợ chồng nhà họ Tống qua đời, việc nhận lại người thân sẽ càng khó khăn hơn.
Mẹ Phó đã quen thói chuyên quyền trước mặt anh nên không thạo việc che giấu cảm xúc. Phó Bạch Du nhìn bà, tự nhiên cũng hiểu được chút tâm tư đó.
Nhưng rất tiếc, anh không phải là một đứa con hiếu thảo đến mù quáng.
Phó Bạch Du càng thêm giữ kín vẻ mặt, anh trầm giọng nói: "Mẹ, con đi hầm mỏ rồi thì đứa trẻ tính sao?"
Chuyện về mỏ than anh đã nghe nói từ trước khi rời đi. Thu nhập ở đó khá cao, anh sẽ đi, nhưng trước tiên phải thu xếp ổn thỏa cho Tiểu Vọng. Hơn nữa, tiền kiếm được là để lo chi phí phẫu thuật cho Tiểu Vọng, anh sẽ không đưa cho mẹ Phó.
Phó Bạch Du cười lạnh một tiếng: "Mẹ, số tiền này chắc chắn con không thể đưa cho mẹ được. Ngay cả khi con thuê một bảo mẫu về nhà chuyên chăm sóc Tiểu Vọng, cộng cả tiền sinh hoạt phí cũng không đến ba mươi đồng, hơn nữa nó còn phải khám bệnh bốc thuốc."
Mẹ Phó cao giọng: "Được, anh đủ lông đủ cánh rồi, còn đòi thuê bảo mẫu, tôi thấy anh có tiền nên phát rồ rồi đấy."
"Thôi bỏ đi, ai bảo tôi là mẹ của anh chứ. Mười đồng hay hai mươi đồng thì anh tự xem mà đưa, chuyện đứa trẻ anh không cần lo lắng, cứ yên tâm ở lại hầm mỏ kiếm tiền, tôi sẽ giúp anh chăm sóc nó thật tốt."
Nếu theo tính khí trước đây của mẹ Phó, bà chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình ngay lập tức. Nhưng hiện tại bà phải nhẫn nhịn, dù không lấy được số tiền này thì bà cũng phải bắt Phó Bạch Du xuống mỏ than cho bằng được.
Phó Bạch Du nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng: "Chuyện của Tiểu Vọng, không dám làm phiền mẹ và bố phải lo."
Khi mẹ Phó còn định khuyên nhủ thêm, một cậu bé trắng trẻo mập mạp đẩy cổng viện chạy vào. Nó làm mặt quỷ với Phó Vọng Thư trước, sau đó đắc ý nói: "Bà nội, về nhà ăn cơm thôi! Mẹ cháu nấu món cá chép om dưa đấy!"
Người đến là Phó Đại Bảo, con trai lớn của anh cả Phó, năm nay sáu tuổi, là cục vàng cục bạc của mẹ Phó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)