Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay cả khi cô không còn tiền chạy chữa, vào lúc bệnh tình nguy kịch, cũng chính anh ta là người đã sắp xếp cho cô làm phẫu thuật trước.
Tô Vãn từng gặp anh ta ở phiên bản trung niên, bảo sao cô cứ thấy gương mặt này trông rất quen.
Dĩ nhiên, khi còn nằm trên bàn mổ, cô chẳng dám mơ mộng gì về việc sau này sẽ báo đáp người ta. Bởi lẽ lúc ấy cô đã lâm vào tình trạng nguy kịch, biết đâu vừa chợp mắt xong đã thành ma rồi. Người chết rồi thì tốt nhất là đừng làm phiền ân nhân thì hơn.
Nhưng giờ đây đã được trọng sinh, chắc chắn cô phải tìm cách cảm ơn anh ta thật tử tế.
"Đúng vậy, Nghiêm Hàn trong từ giá rét ấy."
Dương Mai mỉm cười gật đầu. Nhìn thấy vẻ mặt sửng sốt trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Vãn, nụ cười của cô ấy càng thêm sâu.
Bọn họ cũng đã có tuổi, bình thường rất thích làm mai cho những thanh niên trí thức ở nông trường. Nhưng đáng tiếc là nơi đó đất rộng người thưa, hơn nữa những nữ thanh niên trí thức đến đó hằng năm chẳng được bao lâu đã bị đám côn trùng, rắn rết thường xuyên xuất hiện làm cho sợ phát khóc, chỉ muốn bỏ chạy.
Thời tiết ở đó lại nắng nóng nên rất dễ bị sạm da, ai nấy đều đen nhẻm như hòn than. Sau khi những thanh niên đó về thăm quê và kể lại, càng không có cô gái yêu cái đẹp nào muốn đến đảo để xây dựng kinh tế nữa.
Tuy nhiên, vừa lên tàu hôm nay họ đã gặp được một cô gái xuất sắc như Tô Vãn. Thấy cô có vẻ quan tâm đến Trình Nghiêm Hàn, mà một người vốn cởi mở như anh ta lại tỏ ra thẹn thùng, chắc hẳn anh ta cũng khá thích mẫu người như Tô Vãn.
Vì thế bọn họ muốn nhân mấy ngày cuối cùng này để giúp vun vén cho hai người, nếu không khi trở về họ cũng chẳng yên tâm.
Hơn nữa, lúc nãy Dương Lệ nhìn thấy Tô Vãn lấy sách toán cấp ba ra, liền hiểu rằng cô cũng định tham gia kỳ thi đại học.
Chắc chắn cô và Trình Nghiêm Hàn cũng đang chuẩn bị thi đại học sẽ có rất nhiều tiếng nói chung.
Bọn họ nhất quyết không muốn bỏ lỡ một người như Tô Vãn.
"Tiểu Tô này, nghe giọng thì em cũng là người Thượng Hải nhỉ? Em cũng là thanh niên trí thức à?" Dương Mai tò mò hỏi.
"Vâng ạ." Tô Vãn gật đầu: "Lần này em về cũng coi như là thanh niên trí thức quay lại thành phố."
Vì Trình Nghiêm Hàn dù sao cũng là người quen từ kiếp trước, Tô Vãn cũng sẵn lòng trò chuyện thêm đôi câu, hơn nữa hai cô gái này cũng rất nhiệt tình.
Nghe Tô Vãn nói vậy, Dương Mai và Dương Lệ càng thêm hài lòng. Hai người trẻ này đều là người Thượng Hải, đều là thanh niên trí thức về thành phố, lại cùng chuẩn bị thi đại học, chắc chắn sẽ có rất nhiều chuyện để nói.
Nếu họ tình cờ gặp nhau trên tàu mà có thể thành đôi thì đúng là một đoạn duyên phận tốt đẹp.
"Trùng hợp quá, Trình Nghiêm Hàn và Trần Hoa cũng đang trên đường về thành phố đấy. Nơi bọn chị ở là một hòn đảo, hai chị em đăng ký xuống nông thôn xây dựng kinh tế từ năm 69, đến nay cũng gần mười năm rồi. Bọn chị đã định cư ở đó nên không định về Thượng Hải ở lâu dài, lần này về chỉ muốn đón bố mẹ sang đó chơi một thời gian."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









