Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Không có gì đâu."
Dương Mai cười đến híp cả mắt, hào sảng một tay cầm lấy hành lý Tô Vãn đang xách, tay kia còn giúp cô lấy chiếc túi trên lưng xuống, hận không thể vác luôn cả Tô Vãn lên vai để bày tỏ sự nhiệt tình của mình.
Lần này Tô Vãn thực sự bị sự nhiệt tình làm cho bối rối, cô đứng ngây ra ở cửa nhìn họ giúp mình cất hành lý.
Thấy mặt Tô Vãn ngượng ngùng, nghĩ rằng cô còn trẻ nên da mặt mỏng, mấy người bọn họ cũng bật cười.
Được rồi, thực ra Tô Vãn rất thích cảm giác được người khác đối xử nhiệt tình như thế này, giống như biết được bản thân mình đang được quan tâm.
"Mau đi giúp em gái này cất hành lý đi." Dương Mai đá nhẹ vào chân Trình Nghiêm Hàn, đưa đồ cho anh ta.
Trình Nghiêm Hàn gật đầu, không nói gì. Hình như từ lúc bị Tô Vãn nhìn đến đỏ mặt, anh ta đã không dám mở lời nữa, dù bình thường anh ta là người khá cởi mở.
Tuy nhiên Tô Vãn muốn nói rằng tuổi của cô không còn nhỏ nữa, không cần thiết phải gọi cô là em gái, nhưng nghĩ đến tuổi tác hiện tại của mình, cô lại nuốt câu nói đó vào trong.
Sau khi Tô Vãn nói lời cảm ơn lần nữa, cô liền trèo lên giường.
Tô Vãn khá hài lòng với giường tầng trên của mình, tính riêng tư tốt, không dễ bị trộm đồ, buổi tối có thể ngủ yên giấc, lại không ngửi thấy mùi hôi chân từ giày của người phía dưới.
Thấy Tô Vãn đã lên giường, hai người đàn ông cũng không tiện ở lại thêm, chào hỏi một tiếng rồi rời đi trước.
"Đúng rồi em gái, chị tên là Dương Mai, ở giường dưới là em gái chị Dương Lệ, vẫn chưa biết tên em là gì nhỉ?" Dương Mai tò mò hỏi.
"Em tên là Tô Vãn." Tô Vãn vừa nói vừa lấy một cuốn sách từ trong túi vải đeo chéo ra, chuẩn bị lát nữa sẽ đọc.
"Tô Vãn? Chi diệp phù tô, tang du phi vãn, cái tên thật hay. Chắc hẳn người đặt tên cho em hy vọng em có thể trưởng thành khỏe mạnh, bất cứ lúc nào cũng phải tự cường không nghỉ, nỗ lực vươn lên để không ngừng khích lệ bản thân."
Dương Lệ chưa từng lên tiếng nãy giờ khẽ đẩy gọng kính, suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói.
Tô Vãn hơi ngẩn ra, gượng cười đáp: "Chắc là không có ý nghĩa sâu xa đến thế đâu, em sinh vào buổi tối nên cái tên cũng rất đơn giản, dễ hiểu."
Hai người thấy Tô Vãn không muốn bàn luận về chuyện tên tuổi của mình nên cũng không nói thêm nữa, thay vào đó họ lại giới thiệu về hai người đàn ông vừa mới rời đi lúc nãy.
Trần Hoa đã lập gia đình nên chẳng có gì để giới thiệu thêm, mấu chốt là họ vẫn muốn nhiệt tình "tiếp thị" anh thanh niên trí thức độc thân đã hai mươi tư tuổi, Trình Nghiêm Hàn.
Hai chị em Dương Mai và Dương Lệ thấy Tô Vãn có vẻ hứng thú nghe họ giới thiệu về Trình Nghiêm Hàn, liền nhìn nhau một cái.
Có hy vọng rồi!
"Chị nói anh ấy tên là Trình Nghiêm Hàn sao?" Tô Vãn nghe xong, lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Trùng hợp thế sao?
Cô không kìm được mà kinh ngạc, bởi người tên Trình Nghiêm Hàn này dường như chính là bác sĩ điều trị cho cô sau khi cô mắc ung thư ở kiếp trước.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









