Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Tả Cánh Thành ăn ngon lành như vậy, Lục Vân Hiên càng thêm oán hận.
Hắn đảo mắt một vòng, một kế hoạch độc địa lập tức nảy ra trong đầu.
Thanh niên tri thức từ thành phố thì sao chứ? Không quen ăn dưa muối với bánh bao hấp à? Thích ăn một mình lắm phải không?
Hắn muốn Tả Cánh Thành trở thành kẻ ích kỷ, độc ác trong mắt mọi người, khiến anh từ nay về sau khó mà sống yên ổn ở thôn Bình An này.
Tả Cánh Thành không hề hay biết những toan tính bẩn thỉu trong lòng Lục Vân Hiên. Ăn xong, anh lập tức rửa sạch hộp cơm, chuẩn bị đi làm. Nhưng đúng lúc này, Kiều Thanh lại xuất hiện, chặn đường anh.
Tả Cánh Thành vốn chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với Kiều Thanh, nên sắc mặt anh lập tức lạnh đi: “Đồng chí Kiều, có chuyện gì sao?”
Kiều Thanh lạnh lùng nhìn anh, nói: “Anh Tả này, công việc bẻ ngô tôi đã giao cho người khác rồi. Anh là người thành phố, không quen làm việc này, hiệu suất quá thấp.”
Vẻ mặt Tả Cánh Thành vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt đã tối đi vài phần. Anh trầm giọng hỏi: “Vậy đồng chí Kiều muốn sắp xếp cho tôi công việc gì?”
Kiều Thanh cười khẩy trong lòng: “Nếu đã vậy, anh đi nấu cơm đi. Để tôi dẫn anh vào bếp.”
Người thành phố như anh ta thì chắc chắn không biết nấu nướng. Trưa nay ăn mảnh ở nhà ăn, khiến mọi người ghen tị đỏ cả mắt. Giờ đẩy anh ta xuống bếp, đến tối không nấu nổi cơm, hoặc nấu ra món gì đó khó nuốt, chẳng phải sẽ bị đám thanh niên tri thức này mắng cho một trận ra trò sao?
Cứ để Tả Cánh Thành trở thành cái gai trong mắt đám đông, từ nay về sau, hai vợ chồng anh ta và Tô Tâm Vị sẽ như chuột chạy qua đường, ai thấy cũng muốn đánh.
Ý tưởng này dĩ nhiên là của Lục Vân Hiên. Kiều Thanh phụ trách phân công công việc, xử lý một thanh niên tri thức từ nơi khác đến chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
Tả Cánh Thành mím môi, sắc mặt càng thêm lạnh lẽo.
“Tôi không biết nấu ăn,” anh nói thẳng.
“Đồng chí Tả, anh nói gì vậy? Có ai sinh ra đã biết nấu ăn đâu? Đã xuống nông thôn rèn luyện thì phải hòa mình vào quần chúng lao động. Anh từ chối thế này, có phải đang coi thường người lao động chúng tôi không?” Lục Vân Hiên lấp ló sau lưng Kiều Thanh, nghe vậy liền chớp thời cơ chụp một cái mũ thật to lên đầu anh.
“Đúng vậy, đồng chí Lục nói rất đúng. Người lao động nào cũng bình đẳng, không phân biệt cao thấp. Không biết thì phải học.” Kiều Thanh lạnh lùng nói thêm, “Phòng bếp ở đằng kia, anh đi theo tôi.”
Ánh mắt Tả Cánh Thành thoáng qua vẻ bất lực, nhưng anh không còn cách nào khác ngoài việc đi theo Kiều Thanh.
“Đây là bếp lò, đây là củi, cần nước thì ra giếng mà múc. Còn đây là nguyên liệu cho bữa tối nay, năm giờ phải chuẩn bị xong bữa ăn cho mọi người.” Kiều Thanh ra lệnh.
Tả Cánh Thành nhìn nửa bao bột mì thô trên bếp, nghiêm mặt hỏi: “Không có thức ăn sao? Chỉ có bột mì thôi à?”
Lúc này, Kiều Thanh mới giả vờ sực nhớ ra: “Vốn dĩ có, nhưng hôm nay vừa hay hết mỡ lợn. Tiền mua thức ăn phần lớn đã dùng để mua mỡ rồi nên không còn nữa. Bữa trưa mọi người chỉ ăn với dưa muối, mà dưa muối cũng vừa hết sạch. Anh đã nhận việc ở bếp thì phải có trách nhiệm làm mọi người hài lòng với bữa ăn. Tự anh nghĩ cách đi.”
Nói xong, cô ta lập tức quay người rời khỏi phòng bếp.
Tự mình nghĩ cách? “Bà nội trợ tài giỏi cũng khó nấu cơm không gạo”, huống chi anh còn chẳng phải là bà nội trợ. Anh vốn không biết nấu ăn, giờ chỉ có một bao bột mì thô, không thức ăn, anh phải làm gì đây?
Sắc mặt Tả Cánh Thành trở nên vô cùng khó coi.
Ngồi chờ chết không phải là cách. Người sống dưới mái hiên phải biết cúi đầu. Nếu anh không chuẩn bị được bữa cơm nóng hổi khi đám thanh niên tri thức kia tan làm, những cái bụng đói cồn cào kia chắc chắn sẽ xé xác anh ra.
Tả Cánh Thành suy nghĩ một lúc, quyết định về nhà họ Tô tìm sự giúp đỡ, ít nhất cũng phải học được cách nấu món canh bột.
Với nửa bao bột mì này, chỉ có thể nấu canh bột mà thôi.
Tả Cánh Thành cầm hộp cơm, xoay người rời khỏi bếp, đi ra khỏi khu nhà của thanh niên tri thức.
Lục Vân Hiên và Kiều Thanh nấp trong bóng tối quan sát mọi động tĩnh của anh.
Thấy anh rời đi, Kiều Thanh không khỏi cau mày: “Anh nghĩ anh ta định đi đâu?”
Lục Vân Hiên nhếch môi cười lạnh: “Còn đi đâu được nữa? Chắc chắn là về nhà họ Tô rồi. Không có thức ăn, lại không biết nấu nướng, thể nào cũng muốn về nhà họ Tô vác ít đồ ăn sang để đối phó.”
“Anh Vân Hiên, vẫn là anh thông minh. Nếu anh ta mang đồ của nhà họ Tô đến nhà ăn, sớm muộn gì nhà họ Tô cũng bị ăn sạch. Còn nếu anh ta không nấu được bữa cơm ra hồn, đám thanh niên tri thức kia cũng không tha cho anh ta. Đúng là tiến thoái lưỡng nan, để em xem anh ta làm thế nào.” Kiều Thanh cũng cười khẩy, trong lòng còn có chút mong chờ.
Tả Cánh Thành vừa bước ra khỏi khu nhà của thanh niên tri thức thì sững người.
Bởi vì anh không biết nhà Tô Tâm Vị ở đâu.
Anh đang định hỏi đường một người thím ven đường thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: “Anh Tả?”
Tả Cánh Thành nhíu chặt mày, trầm giọng nói: “Tôi muốn hỏi đường về nhà cô, định nhờ mẹ cô dạy tôi cách nấu canh bột.”
“Nấu canh bột? Sao tự dưng anh lại muốn học nấu món này?” Tô Tâm Vị có chút nghi hoặc.
Sắc mặt Tả Cánh Thành không đổi: “Tôi bị điều xuống bếp. Nguyên liệu cho bữa chiều chỉ có một túi bột mì thô, tôi không nghĩ ra món nào khác ngoài nấu một nồi canh bột. Nhưng tôi chưa làm bao giờ, nên muốn nhờ mẹ cô chỉ giáo.”
Tả Cánh Thành là người thành phố, lại là đàn ông con trai, làm sao biết nấu ăn?
Dù có đủ nguyên liệu cũng dễ làm hỏng đồ ăn, huống chi chỉ có một túi bột mì thô?
Tô Tâm Vị không ngốc, chỉ cần suy nghĩ một chút là hiểu ra ngay. Chắc chắn là Lục Vân Hiên và Kiều Thanh lại giở trò, cố tình làm khó Tả Cánh Thành.
“Ngoài nửa túi bột mì thô, không còn nguyên liệu nào khác sao? Không có món ăn kèm à?” Đồ ăn ở khu thanh niên tri thức tuy không ngon, nhưng mỗi ngày vẫn có một món mặn.
“Đồng chí Kiều nói hôm nay vừa hết mỡ lợn, tiền đã dùng để mua mỡ nên không còn để mua thức ăn nữa. Bữa trưa là bánh bao hấp với dưa muối, mà dưa muối cũng vừa ăn hết rồi.” Tả Cánh Thành thành thật kể lại.
“Bột mì thô này ăn không ngon, nấu canh bột cũng khó nuốt. Nếu anh chỉ nấu một nồi canh bột loãng thế này mà không có món nào khác, chắc chắn sẽ bị đám thanh niên tri thức kia mắng chết.” Tô Tâm Vị nói.
“Họ chỉ cho tôi từng đó nguyên liệu, dĩ nhiên chỉ làm được món đó. Chẳng lẽ còn muốn tôi tự bỏ tiền túi ra mua đồ ăn cho họ à?” Tả Cánh Thành đương nhiên hiểu rõ ý đồ của Lục Vân Hiên, ánh mắt anh lạnh đi vài phần, giọng nói cũng trở nên sắc bén.
“Bỏ tiền thì chắc chắn không được rồi. Mỡ lợn mới mua đâu?” Tô Tâm Vị lại hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)