Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Thanh tức đến run người, thẹn quá hóa giận hét lên: "Tại sao tôi phải thề với cô? Cô là cái thá gì mà bắt tôi thề? Đồ điên!"
Tô Tâm Vị vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng, giọng nói càng thêm đanh thép:
"Là do cô không dám, hay là do cô có tật giật mình? Nếu trong sạch thì sợ gì một lời thề?"
Kiều Thanh lùi lại phía sau, ánh mắt đảo liên hồi tìm đường thoát. Đám đông xung quanh bắt đầu chuyển hướng nghi ngờ sang cô ta, tiếng xì xào lại nổi lên.
Đúng lúc này, Lục Vân Hiên với bộ dạng ướt như chuột lột hùng hổ xông vào. Hắn lao tới chắn trước mặt Kiều Thanh, trừng mắt nhìn Tô Tâm Vị:
"Tô Tâm Vị! Cô đừng có làm loạn nữa! Tôi hủy hôn là vì cô cắm sừng tôi, cô không biết hối cải mà còn đến đây gây sự à? Cô tưởng làm thế này thì tôi sẽ quay lại với cô sao? Nằm mơ đi! Tôi nói cho cô biết, Lục Vân Hiên tôi thà ở vậy cả đời chứ không bao giờ rước lại thứ đàn bà lăng loàn như cô!"
"Đúng là không biết xấu hổ, đã sai còn đi gây sự."
"Mặt dày thật đấy, bị đuổi như đuổi tà mà vẫn bám riết lấy người ta."
"Nhìn cái tướng tá kia kìa, hung hãn như con gấu, ai mà chịu nổi."
Tô Tâm Vị siết chặt nắm tay. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng đối mặt với sự công kích của cả tập thể và sự trơ trẽn của đôi "gian phu dâm phụ" này, cô vẫn không khỏi tức giận.
Tên đàn ông này đúng là cặn bã của xã hội, lợi dụng dư luận để vùi dập một người phụ nữ không thương tiếc. Cô hận không thể xé nát cái bộ mặt đạo đức giả của hắn ngay tại đây.
"Tô Tâm Vị! Cô điếc à? Tôi bảo cô cút!"
Thấy đám đông ủng hộ mình, Lục Vân Hiên càng thêm hăng máu. Hắn giơ tay lên, định giáng một cái tát thật mạnh vào mặt Tô Tâm Vị để thị uy.
Tô Tâm Vị nheo mắt, cơ thể căng cứng chuẩn bị phản đòn. Nếu hắn dám động thủ, cô sẽ cho hắn biết thế nào là lễ độ. Cô thà đánh nhau to một trận còn hơn để yên cho hắn bắt nạt.
Nhưng bàn tay của Lục Vân Hiên chưa kịp chạm vào cô thì đã bị một lực cực mạnh giữ lại giữa không trung.
Tô Tâm Vị ngẩng đầu lên, bắt gặp sườn mặt nghiêng tuấn tú nhưng lạnh lùng như băng của Tả Cánh Thành.
Anh đứng đó, cao lớn sừng sững, khí thế bức người. So với Lục Vân Hiên thư sinh yếu ớt, Tả Cánh Thành toát lên vẻ nam tính mạnh mẽ, cơ bắp cuộn lên dưới lớp áo sơ mi xắn tay.
"Cô ấy là vợ tôi. Không đến lượt anh dạy dỗ."
Giọng nói của Tả Cánh Thành trầm thấp nhưng đầy uy lực, vang rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Anh hất mạnh tay một cái, khiến Lục Vân Hiên loạng choạng lùi lại mấy bước, suýt ngã ngửa.
Kiều Thanh thấy người tình trong mộng bị bắt nạt, lập tức nhảy dựng lên bênh vực:
"Anh làm cái gì thế? Định đánh người à? Anh tưởng người thôn này dễ bắt nạt sao? Nếu anh dám động vào một sợi tóc của anh Vân Hiên, tôi sẽ kiện anh tội hành hung!"
Tả Cánh Thành không thèm liếc nhìn cô ta lấy một cái, ánh mắt sâu hun hút dán chặt vào Lục Vân Hiên, nhếch môi cười khẩy:
"Tôi dám đứng ra bảo vệ người phụ nữ của mình. Còn anh, bị bắt nạt lại phải núp váy đàn bà để cô ta ra mặt hộ. Thảo nào cô ấy thà chọn tôi chứ không thèm chọn anh."
Câu nói ngắn gọn nhưng tính sát thương cực cao, chẳng khác nào một cái tát giáng thẳng vào mặt Lục Vân Hiên.
Mặt hắn chuyển từ xanh sang đỏ, rồi tím tái vì nhục nhã. Hắn quay sang trừng mắt nhìn Kiều Thanh, cảm thấy cô ta đang làm hắn mất mặt thêm. Kiều Thanh bị ánh mắt dữ tợn của hắn dọa sợ, cắn môi im bặt, không dám ho he thêm lời nào.
Tô Tâm Vị thầm vỗ tay tán thưởng trong lòng. Đòn phản công này của Tả Cánh Thành quá xuất sắc!
Cô mỉm cười, đưa cặp lồng cơm cho anh: "Mẹ bảo nhà mới làm thịt gà, sợ anh ăn cơm tập thể không quen nên bảo tôi mang ra cho anh tẩm bổ."
Nói xong, cô quay người bước đi, để lại cho mọi người một bóng lưng kiêu hãnh. Cô không muốn ở lại đây làm bia đỡ đạn thêm nữa, mục đích dằn mặt đã đạt được rồi.
Tả Cánh Thành cầm cặp lồng cơm nặng trịch trên tay, ánh mắt nhìn theo bóng dáng cô gái mập mạp đang khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Anh bưng khay cơm, lấy thêm hai cái bánh bao hấp rồi tìm một chỗ ngồi xuống.
Thực lòng mà nói, cơm ở nhà ăn này nuốt không trôi. Bánh bao độn ngô khô khốc như nhai rơm, canh toàn nước lã lõng bõng vài cọng rau già.
Anh mở nắp cặp lồng ra.
Mùi thơm ngào ngạt của canh gà hầm sâm tỏa ra, đánh thức khứu giác của cả nhà ăn. Nước canh vàng óng ánh mỡ màng, bên trong là cái đùi gà to bự chảng, cánh gà béo ngậy, được hầm mềm nhừ.
Giữa một rừng người đang nhai bánh bao khô khốc với dưa muối mặn chát, bát canh gà của Tả Cánh Thành trở thành tâm điểm của sự thèm thuồng. Những ánh mắt ghen tị thi nhau đổ dồn về phía anh.
Người khó chịu nhất lúc này chính là Lục Vân Hiên.
Hắn ngồi cách đó không xa, tay cầm cái bánh bao cứng ngắc, mắt dán chặt vào cái đùi gà trên tay Tả Cánh Thành. Đáng lẽ ra bát canh đó phải là của hắn! Sự chăm sóc đó phải thuộc về hắn!
Hắn nuốt nước miếng ực một cái, cảm giác miếng bánh bao trong miệng đắng ngắt như nhai hoàng liên. Sự ghen tị và hối hận bắt đầu len lỏi, gặm nhấm tâm can hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


