Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thấy Tô Tâm Vị trở về, bố mẹ Tô vội vàng chạy ra đón, vẻ mặt đầy lo lắng:
"Sao rồi con? Tâm Vị, con thật sự đã đăng ký kết hôn với cậu thanh niên tri thức họ Tả đó rồi à?"
Tô Tâm Vị rút tờ giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót ra, bình thản nói: "Giấy trắng mực đen đây rồi, còn giả được sao ạ?"
Mẹ Tô nhăn nhó, thở dài thườn thượt: "Chuyện này là thế nào? Đang yên đang lành, sao con lại dính vào cậu ta? Cậu ta tuy đẹp trai sáng sủa thật đấy, nhưng người thành phố, lại chẳng biết gốc gác thế nào, tính tình ra sao. Đây chẳng phải là nhắm mắt đưa chân sao con?"
"Tất cả là do Lục Vân Hiên sắp đặt. Hắn lấy cớ ăn mừng thi đỗ đại học để chuốc thuốc con, rồi thuê người đẩy con xuống sông. Lúc anh Tả nhảy xuống cứu con thì bị hắn gài bẫy, biến ơn nhân thành tội đồ." Giọng Tô Tâm Vị lạnh tanh.
Bố mẹ Tô nghe xong thì chết lặng. Mẹ Tô lắp bắp: "Không... không thể nào! Thằng Hiên nó lớn lên trước mắt chúng ta, nó hiền lành thế cơ mà..."
Tô Tâm Vị cười nhạt: "Biết người biết mặt khó biết lòng. Lúc nãy ở đại đội, chính tai con nghe thấy hắn thú nhận mọi chuyện với Kiều Phú Quý. Hắn đã cặp kè với Kiều Thanh từ lâu rồi! Nếu không thì làm sao Kiều Phú Quý lại nhiệt tình chạy chọt thư giới thiệu đại học cho hắn như thế?"
Sự thật trần trụi khiến bố mẹ Tô bàng hoàng, rồi chuyển sang phẫn nộ tột độ.
"Đồ khốn nạn! Vô liêm sỉ! Nhà nó nghèo rớt mồng tơi, nếu không có nhà mình cưu mang thì nó có được ngày hôm nay không? Giờ đủ lông đủ cánh lại quay sang cắn ngược ân nhân! Bố phải đi tìm nó tính sổ! Bố liều mạng với bố con nhà lão Kiều!"
Bố Tô đỏ mặt tía tai, xắn tay áo định vác cuốc đi tìm người.
Tô Tâm Vị vội giữ chặt tay ông, can ngăn: "Bố! Bình tĩnh đã! Bây giờ chúng ta làm ầm lên, người ta lại bảo mình thẹn quá hóa giận, bị hủy hôn nên đặt điều bôi nhọ danh dự người khác. Lúc đó không những không đòi được công bằng mà còn mang tiếng xấu, cái được không bù nổi cái mất đâu."
Mẹ Tô uất ức đến trào nước mắt: "Vậy... vậy chẳng lẽ chúng ta cứ ngậm bồ hòn làm ngọt thế này sao? Chúng nó khinh người quá đáng!"
Tô Tâm Vị vỗ về mẹ, giọng điềm tĩnh: "Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Hôm nay hắn vì Kiều Thanh mà hại con, ngày mai hắn cũng sẽ vì lợi ích lớn hơn mà phản bội Kiều Thanh thôi. Chúng ta cứ chờ xem kịch hay, cái kim trong bọc lâu ngày cũng sẽ lòi ra."
Thấy con gái suy nghĩ thấu đáo, không còn mù quáng vì tình yêu như trước, bố mẹ Tô nhìn nhau, vừa ngạc nhiên vừa an lòng. Con gái họ dường như đã trưởng thành chỉ sau một đêm biến cố.
"Thế... còn chuyện con với cậu thanh niên tri thức kia..." Bố Tô ngồi xuống bậc thềm, rít một hơi thuốc lào, ngập ngừng hỏi.
"Đúng đấy Tâm Vị, giấy đã ký rồi, ván đã đóng thuyền, con tính sao?" Mẹ Tô cũng lo sốt vó.
Nhắc đến Tả Cánh Thành, Tô Tâm Vị lại thấy áy náy. Rõ ràng anh là người bị hại, bị cô kéo vào vũng lầy này.
"Đã là vợ chồng hợp pháp rồi thì cứ sống chung thôi ạ. Hợp thì ở, không hợp thì tính sau."
Thấy con gái không đòi sống đòi chết, bố mẹ Tô cũng xuôi xuôi.
"Thôi được rồi. Con mau vào dọn dẹp phòng ốc đi. Để mẹ đi làm cơm, trưa nay con mang cơm ra đồng cho cậu Tả. Các cụ bảo rồi, tu trăm năm mới chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối. Con đối xử tốt với người ta thì người ta mới thương mình."
Tô Tâm Vị giật mình nhớ ra căn phòng của nguyên chủ.
Trời ơi, cái phòng đó còn bừa bộn hơn cả cái chuồng lợn! Nếu tối nay Tả Cánh Thành về mà nhìn thấy cảnh tượng đó, chắc anh sợ chạy mất dép.
Mặt cô đỏ bừng, vội vàng chạy tót vào phòng.
Vừa mở cửa, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Sàn nhà đầy bụi đất, quần áo vứt lung tung, vỏ bánh kẹo vương vãi khắp nơi, trên giường thì chăn màn vo thành một cục. Không có chỗ nào để đặt chân.
Tô Tâm Vị thở dài ngao ngán. Nguyên chủ đã lười lại còn ở bẩn, thật hết thuốc chữa.
Cô xắn tay áo, bắt đầu cuộc đại cách mạng dọn dẹp. Tháo hết chăn ga gối đệm ném ra sân, gom rác thành hai bao tải lớn. Quét dọn xong, nhìn nền đất lồi lõm, cô lắc đầu ngán ngẩm.
Cô chạy ra tìm bố: "Bố ơi, nhà mình còn xi măng không? Láng lại cái nền phòng con với, gồ ghề quá, đêm dậy đi vệ sinh vấp ngã thì khổ."
Bố Tô vốn chiều con gái, nghe vậy liền xua tay: "Ôi dào, con lấy chồng rồi thì phải ở phòng rộng chứ. Sang phòng phía Đông mà ở, phòng đó rộng rãi, thoáng mát, nền lát gạch phẳng phiu. Để bố bảo anh con kê lại đồ đạc. Tối nay hai đứa dọn sang đấy, giường tủ bàn ghế đều mới cả."
Tô Tâm Vị nhíu mày: "Đó là phòng chuẩn bị cho anh Hai lấy vợ mà bố? Con chiếm dụng sao được?"
"Anh con á? Còn lâu nó mới lấy được vợ! Để không phí ra. Con cứ ở đi, bao giờ nó lấy vợ bố tính sau. Cậu Tả là người thành phố, chắc quen ở sạch sẽ, không thể để người ta chui rúc trong cái phòng cũ nát kia được. À, bà nó ơi! Mang bộ chăn ga gối đệm mới tinh trong tủ ra phơi nắng đi, tối nay cho vợ chồng nó dùng!"
Bố Tô hào sảng ra lệnh. Mẹ Tô và anh trai Tô Tâm Sinh cũng vui vẻ hưởng ứng.
"Đúng đấy Tâm Vị, em cứ ở phòng anh đi. Phòng em bé tí tẹo, sao mà ở hai người được." Tô Tâm Sinh cười hiền lành.
"Để mẹ đi lấy chăn mới. Phải tươm tất thì con rể mới nể." Mẹ Tô tất tả chạy đi.
Tô Tâm Vị nhìn gia đình bận rộn lo lắng cho mình, trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp. Dù nghèo, nhưng tình thương của họ dành cho cô là vô bờ bến.
Căn phòng phía Đông rộng rãi, có hai cửa sổ lớn đón nắng, sáng sủa và sạch sẽ. Giường gỗ mới, tủ quần áo chắc chắn. Tô Tâm Vị cùng bố và anh trai lau chùi, kê dọn lại một chút là xong.
Một căn phòng tân hôn đơn giản nhưng ấm cúng đã hoàn thành.
Cô xách cặp lồng cơm thơm phức đi về phía cánh đồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






