Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Không ngờ Tả Cánh Thành lại không hề tỏ ra kích động hay phản đối. Gương mặt anh vẫn bình thản như mặt hồ phẳng lặng, giọng nói trầm ổn vang lên: "Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm."
Thấy anh thức thời, Kiều Phú Quý quay sang Tô Tâm Vị: "Tô Tâm Vị! Đồng chí Tả đã đồng ý rồi, còn cô thấy thế nào?"
Nếu Tô Tâm Vị từ chối, chuyện này sẽ trở nên rắc rối to.
Tô Tâm Vị thầm tính toán. Thôi thì cứ kết hôn tạm để giải quyết khủng hoảng trước mắt. Dù sao vài năm nữa đất nước cũng mở cửa, luật hôn nhân thay đổi, lúc đó ly hôn cũng chưa muộn. Nghĩ vậy, cô gật đầu: "Tôi đồng ý."
"Tốt! Nếu hai đồng chí đã thống nhất, sáng sớm mai mang giấy tờ lên đại đội gặp tôi làm thủ tục." Kiều Phú Quý chốt hạ câu chuyện rồi giải tán đám đông.
Sáng hôm sau, tại văn phòng đại đội.
Kiều Phú Quý nhanh chóng đóng dấu vào tờ giấy đăng ký kết hôn, đưa cho hai người với nụ cười đầy ẩn ý: "Hai đồng chí đã là vợ chồng hợp pháp, sau này phải sống cho tốt, đừng để xảy ra điều tiếng gì nữa nhé."
Tô Tâm Vị gật đầu lấy lệ: "Cảm ơn bí thư đã quan tâm."
Kiều Phú Quý quay sang Tả Cánh Thành: "Đồng chí Tả, cậu đã lấy vợ người địa phương thì không cần ở khu tập thể thanh niên tri thức nữa. Cứ dọn về nhà họ Tô mà ở. Chỗ ở của tập thể đang thiếu thốn, cậu tự túc được là tốt nhất."
Tả Cánh Thành lạnh nhạt đáp: "Tôi không có ý kiến."
"Được rồi. Thanh Thanh, con dẫn đồng chí Tả đến tổ sản xuất nhận nhiệm vụ đi. Từ nay cậu ấy là người của đội ta, nhớ ghi công điểm đầy đủ."
Kiều Thanh - con gái của Kiều Phú Quý, một cô gái có đôi mắt sắc sảo và mái tóc tết bím gọn gàng - bước tới. Cô ta làm công việc thư ký ghi chép công điểm, một vị trí nhàn hạ và có quyền lực nhỏ trong thôn.
"Vâng thưa bố. Đồng chí Tả, đi theo tôi."
Tả Cánh Thành định bước đi, nhưng rồi khựng lại, quay đầu nhìn Tô Tâm Vị.
Tô Tâm Vị bỗng dưng có chồng chỉ sau một đêm, cảm giác ngượng ngập vô cùng. Nhưng nghĩ đến việc mình là nguyên nhân khiến anh rơi vào hoàn cảnh này, cô gượng cười:
"Anh cứ yên tâm đi làm việc đi. Tôi sẽ qua chỗ cũ thu dọn hành lý giúp anh, tối nay tôi sẽ đón anh về."
Tả Cánh Thành thoáng ngạc nhiên trước sự chu đáo của cô, khẽ gật đầu rồi quay lưng bước đi.
Trên đường ra đồng, Kiều Thanh liếc nhìn Tả Cánh Thành, giọng điệu pha chút châm chọc:
"Tuy Tô Tâm Vị xấu xí, béo ú thật đấy, nhưng nhìn qua thì tính tình cũng hiền lành. Anh cưới được vợ bản địa, cuộc sống ở nông thôn cũng đỡ vất vả hơn. Hơn nữa, mấy người thanh niên tri thức các anh sau này xong nhiệm vụ là về thành phố, lúc đó không thích thì cứ phủi mông bỏ đi là xong. Đàn ông các anh có mất mát gì đâu."
Tả Cánh Thành không ngờ một cô gái trẻ măng, miệng cười tươi như hoa mà lại thốt ra những lời toan tính lạnh lùng đến thế. Đáy mắt anh xẹt qua tia chán ghét, im lặng không đáp.
Kiều Thanh thấy anh lầm lì thì cũng mất hứng. Người đàn ông này đẹp trai thật đấy, có lẽ cả cái huyện này không ai bì kịp, nhưng cái tính lù đù như hũ nút thế kia thì chán chết. Vẫn là anh Vân Hiên dịu dàng, biết chiều chuộng phụ nữ mới là mẫu chồng lý tưởng.
Là giọng của tên khốn Lục Vân Hiên!
"Chú Kiều, chú không chỉ lo cho cháu cái thư giới thiệu đi học đại học, mà còn giúp cháu thoát khỏi cái nợ đời kia. Chú đúng là ân nhân tái sinh của cháu. Bây giờ cháu chưa có gì, chỉ biết dập đầu lạy chú một lạy để tạ ơn!"
Tô Tâm Vị ghé mắt nhìn qua khe cửa, thấy Lục Vân Hiên đang quỳ rạp dưới chân Kiều Phú Quý, bộ dạng khúm núm hèn hạ y hệt như lúc hắn nịnh nọt bố mẹ cô để xin tiền ngày xưa.
Tô Tâm Vị rùng mình, lòng dạ tên đàn ông này thâm sâu và độc ác đến mức đáng sợ.
"Mau đứng dậy đi! Cháu làm cái gì thế! Sắp thành người một nhà rồi, khách sáo làm gì. Con bé Tô Tâm Vị kia vừa xấu vừa ngu, làm sao xứng với cháu được? Chú cũng ngứa mắt lâu rồi nên mới giúp cháu một tay. Hơn nữa, chuyện của cháu với cái Thanh nhà chú đã rõ ràng như thế, từ giờ cháu chỉ cần đối xử tốt với nó, sau này thành đạt thì cho nó cuộc sống sung sướng, thế là chú mãn nguyện rồi."
Tô Tâm Vị nghe đến đây, sắc mặt lạnh băng như tiền.
Cô đã đoán đúng. Lục Vân Hiên chưa lấy được tiền của nhà cô mà đã dám đá cô đi, hóa ra là vì hắn đã tìm được một "cây ATM" khác ngon lành hơn, quyền lực hơn.
"Chú Kiều yên tâm, cháu xin thề, kiếp này Lục Vân Hiên cháu chỉ yêu mình Thanh Thanh! Có miếng cơm cháu nhường em ấy ăn, có áo ấm cháu nhường em ấy mặc. Thanh Thanh chính là sinh mệnh của cháu!"
Lời thề thốt nghe sởn cả gai ốc. Kiều Phú Quý vỗ vai hắn cười ha hả, đắc ý vì tưởng mình kén được rể quý, nào ngờ đâu đang rước một con sói mắt trắng vào nhà.
"À đúng rồi, chuyện tiền học phí chú đang xoay sở. Hai nghìn tệ không phải nhỏ, chú chưa lo đủ ngay được. Hai tháng tới cháu cứ chịu khó ra đồng làm việc, chú sẽ ghi khống thêm công điểm cho cháu, rồi cấp thêm lương thực. Cháu mang lương thực đi bán chui cũng kiếm được một khoản kha khá đấy."
"Cảm ơn chú Kiều! Đại ân đại đức này cháu nguyện làm trâu làm ngựa để báo đáp!"
Tô Tâm Vị cười khẩy. Lục Vân Hiên quả là bậc thầy trong làng "ăn bám". Hôm nay hắn bán đứng cô vì Kiều Thanh, ngày mai hắn cũng sẽ sẵn sàng bán đứng Kiều Thanh vì một người phụ nữ khác giàu có hơn.
Không muốn nghe thêm những lời dơ bẩn, Tô Tâm Vị quay người bỏ đi. Cô đến căn lán tồi tàn nơi Tả Cánh Thành ở tạm đêm qua để thu dọn đồ đạc.
Hành lý của anh rất ít, chỉ vài bộ quần áo cũ và mấy cuốn sách, cô gói ghém nhanh chóng rồi mang về nhà họ Tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)