Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Thần Bếp Xuyên Thành Vợ Béo Của Thanh Niên Trí Thức Cấm Dục Chương 21: Tìm Đến Cửa Đòi Tiền Thuốc

Cài Đặt

Chương 21: Tìm Đến Cửa Đòi Tiền Thuốc

Ông ta kín đáo liếc Tô Tâm Vị một cái, ánh mắt lạnh lẽo.

Mặc dù Bí thư Tôn đối xử với cô rất hòa nhã, nhưng Tô Tâm Vị không muốn dính líu quá nhiều vào chuyện trong thôn. Hơn nữa, cô đang quyết tâm giảm cân nên cũng không ăn nhiều, chẳng mấy chốc đã dùng bữa xong.

Tô Tâm Vị lấy cớ dọn dẹp bên ngoài, đứng dậy đi rửa bát.

Cô dùng chổi tre quét dọn nhà ăn một lượt, sau đó khóa cửa lại rồi đi về nhà.

Điều cô không ngờ là Tả Cánh Thành vẫn đang đứng đợi mình ở bên ngoài.

"Sao anh vẫn chưa về? Không nhớ đường à?" Tô Tâm Vị ngạc nhiên hỏi.

Khoảng cách từ đây về nhà của hội thanh niên tri thức cũng không xa, chẳng lẽ anh chàng thanh niên tri thức họ Tả này lại là một kẻ mù đường sao?

Tả Cánh Thành dĩ nhiên không biết trong đầu Tô Tâm Vị đang nghĩ gì. Anh chỉ lạnh nhạt liếc cô một cái rồi trầm giọng nói: "Tôi cũng vừa ăn xong, tiện đường đợi cô."

Lúc Tả Cánh Thành nói, Tô Tâm Vị phải ngước lên nhìn, vừa hay trông thấy vết thương trên trán anh.

Vết thương tuy nhỏ nhưng lại hiện lên rất rõ trên khuôn mặt hoàn hảo của anh.

"Về thôi." Tô Tâm Vị dời mắt đi chỗ khác, nói với Tả Cánh Thành.

Hai người sóng vai đi trên con đường làng. Khi đi ngang qua trạm y tế của thôn, Tô Tâm Vị đột nhiên dừng lại: "Anh đứng đây chờ một lát."

Không đợi Tả Cánh Thành đồng ý, cô đã bước thẳng vào trong.

Bên trong trạm y tế, bác sĩ đang chuẩn bị đóng cửa nghỉ ngơi. Thấy Tô Tâm Vị đi vào, ông ngáp một cái rồi hỏi: "Cô thấy không khỏe ở đâu à?"

Tô Tâm Vị đáp: "Không phải cháu, cháu muốn mua một ít thuốc sát trùng và băng dán cá nhân."

Bác sĩ lấy hai thứ cô cần từ trong tủ kính ra, nói: "Hai tệ."

Tô Tâm Vị lấy hai tệ từ trong túi ra đưa cho ông rồi rời khỏi trạm y tế.

Tả Cánh Thành đứng bên ngoài thấy cô đi ra, đôi mày đẹp khẽ nhíu lại, trầm giọng hỏi: "Không khỏe à?"

Tô Tâm Vị ngước lên, đối diện với đôi mắt phượng hẹp dài, sâu thẳm và đen như mực của anh. Bị anh nhìn chăm chú như vậy, lòng cô bất giác nóng lên, mặt cũng thoáng ửng hồng. Nhưng trời đã tối, trong thôn lại không có đèn đường, nên Tả Cánh Thành có lẽ không nhìn rõ được sắc mặt của cô.

Cô đưa chiếc túi trong tay cho Tả Cánh Thành: "Cho anh này."

Tả Cánh Thành nhận lấy, ánh mắt khựng lại một chút rồi nói: "Chỉ trầy xước nhẹ thôi, không sao đâu."

Tô Tâm Vị đáp: "Tốt nhất vẫn nên khử trùng một chút. Lát nữa tắm rửa đụng vào nước, sợ sẽ bị nhiễm trùng đấy."

Vết thương nhỏ thế này sao có thể nhiễm trùng được, một người đàn ông trưởng thành như anh đâu có yếu ớt đến vậy?

Nhưng dù sao cô cũng đã mua rồi, Tả Cánh Thành đành nhét chiếc túi vào túi áo lao động của mình.

Sau đó, hai người cùng nhau đi về phía nhà họ Tô. Vừa đến cổng, Tô Tâm Vị đã thấy hai vị khách không mời mà đến.

Đó là mẹ Lục và Lục Vân Hiên.

Thấy Tô Tâm Vị và Tả Cánh Thành đi về cùng nhau một cách thân mật, trong mắt mẹ Lục lập tức bùng lên ngọn lửa giận dữ. Bà ta ba bước thành hai, lao tới chỉ thẳng vào mặt Tô Tâm Vị mà chửi: "Tô Tâm Vị, con mập khốn nạn này! Tao đúng là đã xem thường mày rồi! Mày dám hại Vân Hiên nhà tao, còn để thằng gian phu của mày đánh nó nữa! Cái đôi gian phu dâm phụ chúng mày còn thấy mình có lý lắm phải không?"

Vẻ mặt mẹ Lục vô cùng dữ tợn, chỉ hận không thể phun thẳng nước bọt vào mặt Tô Tâm Vị.

Ánh mắt Tô Tâm Vị lập tức trở nên lạnh buốt, vẻ mặt cũng lạnh nhạt đến lạ thường.

Trong đáy mắt cô hiện lên vẻ giễu cợt, cô nhìn lướt qua Lục Vân Hiên đang đứng khúm núm sau lưng mẹ, cười khẩy: "Lớn đầu rồi mà đánh không lại thì chạy về mách mẹ, đúng là chuyện hài nhất thế kỷ."

Sự lạnh lùng và khinh bỉ toát ra từ Tô Tâm Vị khiến Lục Vân Hiên rùng mình. Hắn cảm giác như đang đứng trước một người hoàn toàn xa lạ, không còn chút bóng dáng nào của cô gái ngốc nghếch, si tình ngày xưa. Điều này khiến hắn lạnh sống lưng.

"Mách mẹ thì sao nào! Nhà họ Lục tao chỉ có mỗi thằng Vân Hiên là con trai độc đinh. Nếu nó có mệnh hệ gì, tao sẽ liều mạng với chúng mày! Đồ khốn nạn, đánh người ta ra nông nỗi này mà còn già mồm à! Công lý ở đâu hả trời!"

Giọng mẹ Lục chói lói, the thé như tiếng kim loại cào vào kính, ngón tay bà ta chọc chọc vào không khí suýt chạm vào mặt Tô Tâm Vị.

Tô Tâm Vị bình thản nhìn bà ta, giọng lạnh tanh: "Thế bà muốn gì?"

Thái độ điềm tĩnh đến đáng sợ của cô khiến mẹ Lục khựng lại một giây. Nhưng ngay lập tức, bà ta lấy lại tinh thần chiến đấu, chỉ vào khuôn mặt sưng vù như cái bánh bao ngâm nước của con trai, gào lên:

"Hai đứa mày hùa nhau bắt nạt con tao! Tao muốn gì à? Tất nhiên là tiền thuốc men! Nhìn xem chúng mày đánh nó thành cái dạng gì đây! Đừng hòng mà quỵt! Bồi thường tiền mau! Phải bồi thường tiền!"

Tô Tâm Vị cười nhạt, quay sang Tả Cánh Thành nói nhỏ: "Cánh Thành, anh vào nhà trước đi."

Cô muốn một mình "tiếp chiêu" người đàn bà đanh đá này, không muốn anh dính vào rắc rối đàn bà con gái.

Tả Cánh Thành ngoan ngoãn gật đầu, định quay người bước vào.

Nhưng đời nào mẹ Lục chịu buông tha dễ dàng như thế. Bà ta lao tới túm chặt lấy vạt áo anh, giằng co: "Định trốn à? Có tật giật mình đúng không? Đánh người xong định phủi đít bỏ đi à? Mơ đi!"

Đúng lúc hai bên đang giằng co thì một tiếng quát đầy uy lực vang lên từ trong nhà:

"Diêu Tố Phân! Bà làm cái trò gì thế hả? Buông con rể tôi ra ngay!"

Mẹ Tô hùng hổ lao ra như một cơn lốc, gạt phăng tay mẹ Lục đang túm áo Tả Cánh Thành. Bà đứng chắn trước mặt con rể và con gái, chống nạnh quát:

"Tâm Vị nhà tôi đã hủy hôn với nhà bà rồi, bà còn vác mặt đến đây làm gì? Nhà tôi không chứa chấp cái loại người lật lọng, tham lam như nhà bà! Cút ngay!"

Trước kia vì nể mặt Lục Vân Hiên là con rể tương lai nên mẹ Tô mới nhẫn nhịn, giờ thì không cần nể nang gì nữa.

Tô Tâm Vị cũng vội vàng chỉ vào vết thương trên trán chồng, thêm mắm dặm muối: "Mẹ xem này, Cánh Thành chỉ đấm hắn một cái, mà hắn dám cầm cả cái ghế phang vào đầu Cánh Thành đấy! Mẹ nhìn vết thương này xem có xót không!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc