Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Này bé mập, đồ ăn xong chưa?" Vương Kiến Quốc hỏi vọng vào.
Tô Tâm Vị nhanh nhảu đáp: "Xong rồi ạ, cháu đang giữ nóng trong nồi đây, để cháu bưng lên ngay."
Ba món mặn, một món canh nóng hổi được bày lên chiếc bàn vuông gỗ mộc. Mùi thơm nức mũi tỏa ra khiến ai nấy đều phải hít hà.
Vương Kiến Quốc lấy ra chai rượu Thiêu Đao Tử trứ danh, rót đầy ba bát lớn mời khách.
Bí thư Tôn bị thu hút ngay bởi đĩa thịt kho tàu màu cánh gián bóng bẩy. Ông gắp một miếng thịt ba chỉ núng nính, đưa vào miệng.
Miếng thịt mềm rục, phần mỡ tan ngay trong miệng béo ngậy mà không hề ngấy, phần nạc đậm đà thấm vị. Chỉ một miếng thịt này thôi cũng đủ để đánh bay nửa bát cơm trắng.
"Chà! Bé mập, tay nghề của cháu đỉnh thật đấy! Món thịt kho này còn ngon hơn cả mấy nhà hàng quốc doanh trên huyện, tuyệt vời!" Bí thư Tôn vừa ăn vừa gật gù khen ngợi không ngớt. "Lão Vương, cậu giấu kỹ thật đấy, không ngờ trong cái căng tin tồi tàn này lại ẩn chứa một đầu bếp cừ khôi thế này."
Vương Kiến Quốc cười hề hề, khiêm tốn: "Bí thư Tôn quá khen, chỉ là mấy món cơm nhà đơn giản thôi mà. Nào, chúng ta cạn một chén!"
Kiều Phú Quý thấy Bí thư Tôn vui vẻ, vội vàng bưng bát rượu sán lại gần, tranh thủ hỏi chuyện công việc: "Bí thư Tôn, không biết dự án làm đường của huyện đã có kế hoạch chưa ạ? Liệu có đi qua thôn Bình An chúng tôi không? Nếu có, chúng tôi có thể xin nhận thầu nhân công trong thôn được không ạ?"
Nghe Kiều Phú Quý lái sang chuyện công việc trong bữa ăn, Vương Kiến Quốc cau mày khó chịu. Bí thư Tôn thì cười ha hả, trả lời qua loa: "Chuyện đó để sau hãy bàn, còn sớm mà, cứ từ từ."
Lúc này, Tô Tâm Vị bưng nốt nồi canh ra. Bí thư Tôn tinh mắt nhìn thấy, vội vẫy tay gọi:
"Bé mập, lại đây! Ngồi xuống ăn cùng các chú một chút đi. Đầu bếp vất vả nấu nướng mà lại đứng nhìn người khác ăn sao được."
Nói rồi, ông định đứng dậy kéo ghế cho cô. Vương Kiến Quốc thấy thế cũng vội vàng đứng lên, kéo chiếc ghế trống bên cạnh Bí thư Tôn ra: "Bé mập, qua đây đi. Bí thư Tôn đã có lời mời thì cháu cứ tự nhiên, đừng khách sáo."
Tô Tâm Vị có chút ngại ngùng, từ chối khéo: "Cảm ơn Bí thư Tôn, nhưng các chú đang uống rượu bàn chuyện, cháu phận nữ nhi lại không biết uống rượu, đứng bên cạnh phục vụ là được rồi ạ."
Kiều Phú Quý nghe vậy thì cười khẩy trong lòng. Tính ra con béo này cũng biết thân biết phận đấy chứ. Bí thư Tôn chỉ khách sáo vài câu, nếu nó mà ngồi xuống thật thì đúng là không biết trời cao đất dày.
Thế nhưng, sau khi nghe Tô Tâm Vị nói, Bí thư Tôn không hề tỏ ra khó chịu hay phớt lờ cô như Kiều Phú Quý tưởng tượng. Ngược lại, ông đứng thẳng dậy, ra vẻ muốn đích thân kéo cô qua.
"Cháu gái, cháu muốn lão già này phải tự mình mời hay sao? Cháu đã vất vả nấu nướng cả một bàn thức ăn thịnh soạn thế này, lẽ nào lại để cháu đứng nhìn chúng ta ăn à? Mau qua đây ngồi xuống đi."
Thấy Bí thư Tôn nhiệt tình như vậy, Vương Kiến Quốc cũng vội vàng nói với Tô Tâm Vị: "Cô nhóc, cháu đừng có khách sáo nữa. Bí thư Tôn đã mời rồi thì cứ ngồi xuống đi. Nhân lúc đồ ăn còn nóng, mau ăn một bữa cho ra trò. Đợi nguội hết là mất ngon đấy."
Bí thư Tôn cũng bồi thêm: "Lão Vương nói đúng đấy. Đồ ăn còn nóng hổi, chúng ta cùng nhau ăn một bữa thật ngon lành. Bày ra cả bàn thế này, ba người chúng ta cũng ăn không hết đâu."
Tô Tâm Vị thấy Bí thư Tôn thật lòng muốn cô ngồi ăn cùng chứ không phải khách sáo suông, lúc này mới bưng bát của mình đi tới, ngồi xuống bên cạnh ông và nói: "Cảm ơn chú Tôn đã quan tâm đến người nấu bếp như cháu. Vậy thì cháu xin cung kính không bằng tuân mệnh ạ."
Thấy cô đã ngồi xuống, Bí thư Tôn mới mỉm cười hài lòng: "Thế này mới phải chứ. Tất cả đều đến đây làm việc, đều là người một nhà, không cần phân biệt sang hèn gần xa gì cả, cứ ngồi lại ăn với nhau là được rồi."
Kiều Phú Quý chứng kiến Bí thư Tôn đối xử với ả béo Tô Tâm Vị khách khí đến vậy, trong lòng không khỏi dâng lên một cỗ bực bội.
Chẳng hiểu Vương Kiến Quốc bị làm sao nữa, tự dưng lại mời cái con mụ béo chết tiệt này đến nấu ăn, đã thế còn trả công điểm gấp đôi, lại cho hưởng suất ăn đặc biệt. Đúng là món hời từ trên trời rơi xuống.
Nhưng những lời này, Kiều Phú Quý nào dám nói ra trước mặt Vương Kiến Quốc và Bí thư Tôn.
"Ha ha, cô nhóc này tuổi không lớn mà nói chuyện lại rất chững chạc. Nếu không được học hành bài bản thì chỉ có thể nói là cháu có thiên phú hơn người. Món ăn này quả thực rất ngon. Lão Tôn tôi đây đã nếm qua không biết bao nhiêu nhà hàng rồi, tay nghề của cháu còn hơn khối đầu bếp đấy."
"Chú Tôn cứ đùa, sao cháu dám so với các đầu bếp chuyên nghiệp được ạ. Người ta dựa vào tay nghề đó để kiếm tiền, còn cháu thì chỉ kiếm được hai công điểm ở thôn Bình An này thôi."
Đúng lúc này, Vương Kiến Quốc đã rót đầy rượu, liền chen vào: "Bí thư Tôn, anh đừng chỉ mải nói chuyện với cô nhóc nữa. Mấy ngày tới đều do con bé phụ trách nấu nướng, anh không cần lo không được ăn ngon đâu. Nào, chúng ta uống một ly."
Sau đó, Bí thư Tôn nâng bát lên, bắt đầu cụng ly với Vương Kiến Quốc.
Trong lòng Kiều Phú Quý vốn đã không ưa Tô Tâm Vị, nay thấy thái độ của Bí thư Tôn hoàn toàn khác với những gì ông ta suy đoán, lại còn luôn miệng trò chuyện với cô, khiến ông ta càng thêm tức anh ách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




