Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngày hôm sau tỉnh lại, Cố Khê cảm thấy cơ thể đỡ hơn rất nhiều.
Cô không vội dời giường, mà nằm im yên lặng, mặt cô vùi vào trong gối, còn có thể ngửi được mùi nắng ở trên gối.
Nằm một lúc, Cố Khê ngồi dậy.
Một vài tia nắng len qua rèm cửa còn chưa được kéo kín lọt vào trong phòng, trong phòng nửa sáng nửa tối, nhưng vẫn nhìn được rõ tình hình trong phòng.
So với căn phòng của nhà họ Cố, căn phòng này không chỉ lớn hơn, đồ đạc cũng nhiều hơn, chỉ nhìn đồ đạc nhỏ trong phòng cũng có thể nhìn ra đây là căn phòng dành cho con gái, bài trí cực kì dụng tâm.
Nhà họ Cố nhiều người, khi Cố Khê được đón về nhà họ Cố, phòng trống trong nhà đều không còn, dù là lấy phòng của ai cho cô cũng không ổn, cuối cùng chỉ đành lấy phòng để đồ trong góc nhỏ trên tầng hai cho cô ở.
Ở nhà họ Thẩm, chức vụ của Thẩm Trọng Sơn vẫn còn đó, gia đình họ ở một căn nhà hai tầng, còn có cả sân.
Gia đình họ không ở cùng các bậc trưởng bối, cho nên trong nhà chỉ có Thẩm Trọng Sơn, vợ ông Phùng Mẫn, hai anh em Thẩm Minh Tranh, Thẩm Minh Vanh và người giúp việc là dì Vương.
Thẩm Minh Tranh ở trong quân đội, một năm không về nhà được một lần, lần cuối anh về nhà cũng là chuyện của hai năm trước.
Nhà họ Thẩm ít người, phòng trống cũng nhiều, lại thêm phòng của Cố Khê là phòng của con gái, bèn sắp xếp một phòng hướng mặt trời cho cô ở, cho dù bình thường cô không ở nhiều.
Lúc đầu Phùng Mẫn dự định nhận nuôi Cố Tranh, cho nên đối xử với cô như con gái ruột, căn phòng này cũng đặc biệt chuẩn bị cho cô.
Cố Khê không ngủ nướng thêm nữa, cô thay quần áo rồi đi xuống tầng 1.
Đã không còn sớm, vợ chồng Thẩm Trọng Sơn đều đã đi làm, trong nhà chỉ còn dì Vương.
Phòng bếp còn đang sắc thuốc, mùi thuốc trung y nồng đậm bay qua, cũng không hề dễ ngửi, nhưng mỗi lần Cố Khê qua đây đều phải ngửi mùi này.
“Dì Vương, chào buổi sáng” Cố Khê chào hỏi.
Dì Vương sờ trán cô, vui vẻ: “tốt quá rồi, hôm nay không sốt nữa, chắc là không sao nữa rồi."
Nói rồi để cô ngồi vào bàn, lại bề đồ ăn sáng qua cho cô.
Dì Vương biết lần này Cố Khê bị bệnh không thèm ăn, bèn làm cháo thịt cho cô, cháo nấu ra có dầu gạo, trộn với thịt heo tươi được băm nhỏ, đặc sánh và thơm ngon, chỉ cần rắc thơm chút muối là vô cùng hấp dẫn.
“Hôm nay đội hậu cần đưa qua một con gà, dì hầm canh cho cháu, bồi bổ cơ thể."
Bà ấy nhìn khuôn mặt tái nhợt của Cố Khê, so với lần trước nhìn thấy cô còn gầy hơn một chút, cằm lại càng nhọn hơn, xinh đẹp thì xinh đẹp, nhưng đồng chí nữ phải đầy đặn một chút mới khỏe mạnh.
Cố Khê nhìn bà ấy mỉm cười điềm tĩnh, nhìn rất ngoan: “ Cảm ơn dì."
Dì Vương yêu thương xoa đầu cô, những người lớn tuổi thường thích những cô gái ngoan ngoãn dịu dàng, người thì xinh đẹp trắng nõn, nhìn một chút là lòng cũng mềm nhũn.
Tất nhiên, đứa trẻ này xác thực là một đứa trẻ tốt, qua vài năm tiếp xúc, bà ấy cũng dần dần coi cô như con cháu trong nhà, hơn nữa sau này cô còn đuọc gả tới nhà họ Thẩm, đây còn không phải là con cháu trong nhà sao.
Cố Khê ăn cháo, dì Vương cũng ngồi bên cạnh, bà ấy cũng không rảnh tay, vừa ngồi vừa may quần áo.
Cố Khê nhận ra đây là quần áo của Thẩm Minh Vanh, con trai thích vận động, chạy nhảy mỗi ngày, cực kì tốn quần áo, quần áo mặc vài lần là bị rách chỉ có thể vá lại.
“Dì ơi, Minh Vanh đâu?”
“Đang ở nhà ông cụ bên kia, vừa nghỉ hè là qua đó rồi, bảo là phải ở cùng ông nội bà nội vài ngày." Dì Vương vui vẻ cười, “Minh Vanh đúng là đứa cháu ngoan, miệng lại ngọt, được bà cụ cực kì yêu quý, phải ở bên đó thêm vài ngày nữa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


