Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập niên 70: Sống lại sống một cuộc sống hạnh phúc Chương 10: Thẩm Minh Vanh

Cài Đặt

Chương 10: Thẩm Minh Vanh

Hai vợ chồng Thẩm Trọng Sơn có hai người con trai, năm đó khi sinh Thẩm Minh Tranh, Phùng Mẫn bị tổn thương thân thể, vốn dĩ không thể sinh thêm nữa, ai ngờ con trai lớn trưởng thành rồi, bà lại có thai, sinh ra Thẩm Minh Vanh.

Thẩm Minh Vanh năm nay 10 tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ, bình thường hoạt bát thích chạy nhảy, dùng không hết sức lực, mỗi kì nghỉ đều cùng mấy đứa trẻ trong khu nhà vui chơi điên cuồng, cả ngày không thấy ở nhà.

Hai vợ chồng Thẩm Trọng Sơn đều bận rộn, không có thời gian dạy dỗ con cái, bèn đưa con cho ông cụ bên kia, để người lớn tuổi dạy dỗ, cũng tiện bầu bạn với hai ông bà.

Ăn xong cháo, lại uống thuốc, Cố Khê bị dì Vương giục về phòng nghỉ ngơi.

Dì Vương nói với cô: “Dì của cháu bảo cháu nghỉ ngơi vài ngày ở đây, tạm thời đừng về, chờ cháu khỏe rồi, bà ấy đưa cháu về nhà."

Ý của bà ấy cả hai đều hiểu rõ, nhất định là muốn tới nhà họ Cố để bảo vệ cho cô.

Cố Khê trầm mặc rồi đồng ý.

Cô thật sự không muốn về đó.

Ngày hôm nay Cố Khê không đi đâu, đúng giờ ăn cơm uống thuốc, sau đó về phòng nghỉ ngơi.

Hiện tại cơ thể của cô vẫn còn yếu, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ mơ màng, trong giấc mơ, bản thân cô vẫn còn là một hồn ma, bị cả thế giới từ chối, đứng ngoài danh giới vô hình, lặng lẽ nhìn thời gian trôi qua, nhìn cảnh vật biến đổi, nhìn thế giới từng ngày từng ngày biến đổi xoay vần, nhìn đất nước vươn mình tiến lên...

Bỗng nhiên, cô nhìn thấy cơ thế của mình.

Sau khi Phùng Mẫn nhận được tin về cái chết của cô thì trực tiếp ngất đi, lúc tỉnh dậy khóc tới đứt ruột đứt gan, cô rõ ràng vẫn còn ở bên cạnh họ, nhưng không có ai nhìn thấy cô, cô cũng không thể an ủi được dì Phùng...

Tiếng chuông cửa khiến cô giật mình tỉnh dậy, Cố Khê bật dậy, gấp gáp thở dốc, cả đầu đều là mồ hôi.

Phùng Mẫn đẩy cửa đi vào, nhìn thấy bộ dạng hoảng sợ của cô, bị dọa giật mình, vội vàng vỗ nhẹ vào ngực cô trấn an, gọi tên cô, miệng lẩm bẩm: “Đừng sợ, không sao đâu...”

Cơ thể căng cứng của Cố Khê cũng dần thả lỏng.

Nhìn bà ấy lo lắng như vậy, cô miễn cưỡng đè cảm giác hoảng sợ trong lòng xuống, nhỏ giọng: “Dì Phùng, cháu không sao đâu."

“Thật không?” Phùng Mẫn nhìn cô, cảm thấy đứa trẻ này gần đây có gì đó thay đổi, có gì đó rất...

Sau khi Cố Khê đảm bảo ba lần, Phùng Mẫn mới không lo lắng nữa: “Dì Vương nói cháu đã ngủ cả ngày rồi, dậy ăn chút đồ rồi ngủ tiếp."

Cố Khê đáp một tiếng.

Hai người xuống dưới lầu,Thẩm Trọng Sơn cũng đã ngồi ở bàn ăn chờ họ.

Sau khi hai người ngồi xuống, dì Vương bê đồ ăn đã làm xong lên bàn, đặc biệt là món canh gà hầm cho Cố Khê, được hầm tới mức thịt đều đã nhừ, nước canh vàng ruộm, cực kì tươi ngon.

Phùng Mẫn giục cô uống nhiều một chút, để cơ thể mau hồi phục.

Sau khi an cơm Phùng Mẫn lại kéo cô ra sôfa ngồi, cùng họ nói chuyện.

Để không phụ lòng bà, Cố Khê chỉ có thể một hơi uống hết.

Phùng Mẫn nhét vài viên đường vào miệng cô, nhìn hai bên má của cô bị nhét đường phồng lên như bánh bao, hiếm khi lộ ra vẻ trẻ con, bà ấy có chút cảm thấy buồn cười.

Thẩm Trọng Sơn nhìn một chút, thấy hai người họ đang nói chuyện, thân mật giống như hai mẹ con, lẳng lặng lắc đầu.

Ông biết vợ mình luôn muốn sinh một cô con gái, chỉ là sau khi sinh con trai đầu cơ thể bị tổn thương, tưởng rằng không thể sinh được nữa, ai mà ngờ sau đó lại có thai, nhưng lại sinh ra thêm một đứa con trai nữa.

Chỉ là vợ mình đã lớn tuổi rồi, dù bà ấy có muốn sinh, ông cũng không dám cho bà ấy sinh.

Phùng Mẫn kéo Cố Khế ra nói chuyện, hỏi cô kì nghỉ hè trải qua như thế nào, sau đó lại trách cô, nghỉ hè cũng không tới tìm họ.

“Cháu cũng định vài ngày này tới thăm chú dì." Cố Khê ngại ngùng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc