Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Khê không hề e thẹn như Phùng Mẫn tưởng, ngược lại còn rất bình tĩnh.
Cô trở về phòng và nghĩ về chuyện này.
Kiếp trước sau khi cô chết, Thẩm Minh Tranh vì cảm thấy có lỗi mà lựa chọn độc thân suốt đời, trong lòng cô cảm thấy rất chua xót.
Lúc mối hôn sự này được định ra, hai vợ chồng Thẩm Trọng Sơn không hề hỏi ý kiến Thẩm Minh Tranh.
Năm năm này, cô và Thẩm Minh Tranh mới gặp nhau được hai lần.
Một lần là vào ngày định hôn, một lần vào hai năm trước, lần nào Thẩm Minh Tranh cũng đến rồi đi như một cơn gió, ở nhà chưa được một buổi tối đã dời đi.
Nếu hỏi là có tình cảm gì không, thì khẳng định là không có.
Đàn ông nhà họ Thẩm đều phải gánh trên vai trách nhiệm lớn, tài năng nhân cách không có gì để chê, cũng chính vì như vậy, Thẩm Minh Tranh cảm thấy có lỗi về cái chết của cô, lựa chọn độc thân cả đời, không có gì lạ cả.
Sức khỏe của cô không được tốt, không biết kiếp này có ra đi sớm hay không, nhưng cũng không thể làm lỡ dở cuộc đời của Thẩm Minh Tranh, mối hôn sự này vốn dĩ không nên tồn tại.
Nếu như năm đó Phùng Mẫn nhận nuôi cô, để cô trở thành con gái nuôi của bà, có lẽ sẽ tốt hơn, cũng không phải hi sinh hôn sự của Thẩm Minh Tranh.
Đáng tiếc chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.
Mặc dù trong lòng rối bời, nhưng bây giờ Thẩm Minh Tranh còn chưa trở lại, Cố Khê cũng không thể để lộ ra điều gì.
Uống liền vài ngày thuốc, cảm thấy sức khỏe đã ổn rồi, cô cũng chuẩn bị dời đi.
“Cháu muốn về nhà?” vẻ mặt Phùng Mẫn không tán thành, “Về đó làm gì? Bây giờ cũng đang nghỉ hè, không bằng cháu cứ ở đây đi, dạy Minh Vanh học bài, bớt cho nó cả thành chỉ chạy đi chơi."
Lũ người nhà họ Cố kia thiên vị, bà muốn đi cùng cô về đó bảo vệ cô, nhưng bà càng hi vọng Cố Khê ở nhà bà hơn, cách xa đám người đó, sống tốt cuộc sống của mình, chăm sóc sức khỏe thật tốt.
Cố Khê nghĩ nghĩ , “Vậy cháu về đó mang hành lí qua." Mặc dù ở nhà họ Thẩm cô có đồ dùng, nhưng cô bình thường chỉ ở 1,2 ngày, muốn ở lâu dài thì không đủ.
“Được, được đó” Phùng Mẫn vui vẻ, “Ngày mai dì xin nghỉ đi cùng cháu."
“Không cần đâu dì, cháu đi một mình được rồi” Cố Khê lập tức từ chối.
Thấy cô quyết tâm như vậy, Phùng Mẫn cũng không còn cách nào khác, “Vậy cháu về đó sắp xếp đồ đạc mang qua đây, hôm nào dì được nghỉ, dẫn cháu đi bệnh viện khám bệnh."
Sức khỏe của Cố Khê không được khỏe mạnh như người bình thường, rất dễ bị bệnh, vì từ nhỏ không được chăm sóc tốt, bây giờ cần phải điều dưỡng lại.
Cố khê quay đầu nhìn cậu bé, sao mà không biết được cậu bé đang quan tâm mình: “Chị phải về có việc, phải ở đó vài ngày cơ, em vẫn muốn đi cùng chị?”
“được mà!” Thẩm Minh Vanh vui vẻ trở lại, nắm đấm nhỏ nắm chặt, “Em có thể đánh người xấu giúp chị."
Cố Khê ngẩn người: “Không cần đâu, em vẫn còn nhỏ, hơn nữa nhà họ Cố cũng không có người xấu đâu."
Chỉ là đám người lạ mà thôi, đã là đám người lạ đang ghét, đánh rồi cũng chẳng có cảm giác tội lỗi gì.
Vẻ mặt Thẩm Minh Vanh hiện lên 6 chữ “chị đừng có mà lừa người”, mặc dù cậu bé còn nhỏ, nhưng đâu phải thằng ngốc, sao lại không thấy mấy người nhà họ Cố kia có thái độ thế nào chứ.
Có lần cậu bé nghe lén cha mẹ phàn nàn về nhà họ Cố không đáng tin, đối xử với cô không tốt, cậu bé chỉ muốn đưa cô về nhà mình ở, không để cho mấy người kia bắt nạt cô.
Trong lòng cậu bé, sức khỏe Cố Khê không tốt, gầy gò yếu ớt, mấy người nhà họ Cố kia ỷ vào cô hiền lành, không biết sẽ bắt nạt cô như thế nào nữa, cần có cậu bé bảo vệ.
Không biết lần này Cố Khê trở lại tính làm gì, nhưng cô cũng sẽ không chịu bị ức hiếp như cậu bé nghĩ.
Đối diện với sự bảo vệ quá mức này, Cố Khê chỉ muốn cười, trong lòng cực kì ấm áp.
Bởi vì có nhà họ Thẩm thật sự yêu thương , quan tâm cô, cho nên cô cũng không quan tâm tới sự thiên vị và lạnh lùng của nhà họ Cố, họ không thích cô, nhưng nhà họ Thẩm thích cô, là đủ rồi.
Thế gian này không có gì là hoàn hảo, không nên khát khao quá nhiều, đây là đạo lí cô nhận ra sau khi chết đi.
Xoa xoa đầu Thẩm Minh Tranh, Cố Khê kêu cậu bé ngoan ngoãn ở nhà, đừng có đánh nhau với mấy đứa trẻ khác trong khu nhà nữa, mấy ngày nữa cô sẽ tới.
“Em mới không đánh nhau” Thẩm Minh Tranh lẩm bẩm, sau đó liền nghi ngờ nhìn cô, “Chị sẽ tới thật chứ?”
Mỗi lần cô tới đều cách rất lâu, chỉ ở một đêm rồi dời đi, nhất định không ở thêm vài ngày, khiến cậu bé cực kì hụt hẫng. Lần này Cố Khê ở đây thêm vài ngày cũng bởi vì bị bệnh, bây giờ cô khỏi rồi, có lẽ sẽ lại dời đi.
Rõ ràng bọn họ đều không quan tâm cô ở bao lâu, chỉ hy vọng cô ở lại lâu một chút, nhưng cô luôn lo lắng bị người ngoài nói ra nói vào, ảnh hưởng không tốt tới bọn họ.
Cố Khê trịnh trọng hứa: “Chị sẽ tới, chị còn phải dạy em làm bài tập nữa mà."
Thật ra thành tích của Thẩm Minh Vanh rất tốt, không cần cô phải dạy, Phùng Mẫn nói như vậy vốn chỉ để cô giảm bớt lo lắng, cũng để cho Thẩm Minh Vanh bớt chạy ra ngoài, đánh nhau với mấy đứa trẻ khác.
Đừng nhìn Thẩm Minh Vanh cả ngày chỉ cười he he, miệng ngọt lại hay cười, giống như hạt đậu ngọt, dòng máu của người nhà họ Thẩm vẫn chảy trong người của cậu bé , lại còn là con trai, ít nhiều cũng có chút hiếu chiến.
Xuất thân của mấy đứa trẻ khác trong khu nhà quân nhân cũng như vậy, hiếm khâm phục người khác, có những lúc gặp mâu thuẫn , đánh nhau giải quyết vấn đề, đánh nhau là chuyện thường xảy ra.
Thẩm Minh Vanh nhăn mặt, nhưng nghĩ tới vài ngày sau Cố Khê lại tới: “vậy cũng được, tới lúc đó phải dạy em học toán nhé."
Cậu bé cảm thân bản thân đã hi sinh quá nhiều rồi, chờ cha mẹ trở về, phải đòi họ thêm tiền tiêu vặt mới được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







